Sếp Tổng, Anh Cầm Tinh Con Chó À? - Chương 6

Cập nhật lúc: 04/07/2026 17:03

Đây chẳng phải là ăn vạ vô lý sao?

"Không cần thèm chấp ông ta." Yến Quy Thanh buông một câu rồi lại kéo tôi một phát, khiến tôi một lần nữa ngã ngồi lên người anh.

Tôi không phục, lại định đứng lên: "Lưu tổng, tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể ngồi lại nói chuyện t.ử tế."

"Lâm Thuật, ngoan nào. Cái kiểu hợp tác thế này, không thành cũng chẳng sao đâu." Yến Quy Thanh vừa dỗ dành vừa giữ c.h.ặ.t lấy tôi.

Ông Lưu chịu hết nổi rồi, đập bàn cái rầm: "Hai người cứ giằng qua kéo lại trước mặt tôi thế kia là đang khoe ân ái đấy à?"

Tôi cũng chẳng buồn để ý đến Yến Quy Thanh nữa, gắt lên: "Ân ái cái gì mà ân ái, cái dự án này là tiền hoa hồng của tôi đấy, tôi chỉ đang xót tiền thôi!"

Lưu Lệ Sa ở bên cạnh cũng không nhịn được nữa, mỉa mai châm chọc: "Cô chẳng phải là bạn gái của Yến tổng sao? Có chút tiền hoa hồng rách đó mà cũng phải so đo tính toán à?"

Đầu óc tôi lúc này đã tỉnh táo được ba phần, chỉ biết bốc phét đại một lý do: "Tôi đã nói rồi, công việc là công việc, chuyện tư là chuyện tư."

Lưu Lệ Sa vặn vẹo lại: "Cho nên ý cô là, tiền hoa hồng cô cũng muốn hốt mà ân ái cô cũng muốn khoe đúng không?"

Cô ta quay sang làm nũng với bố mình: "Bố nhìn xem, cô ta bắt nạt con kìa!"

Chuyện này... rốt cuộc phải dỗ dành phụ nữ thế nào cho đúng đây?

Ngay lúc đó, giọng nói trầm ấm của Yến Quy Thanh vang lên ngay sát bên tai tôi: "Lưu tổng, nếu điều kiện tiên quyết của bản hợp đồng này là tôi phải cùng con gái ông chơi trò chơi yêu đương, thì cái hợp đồng này không ký cũng chẳng sao."

Giây tiếp theo, tôi có cảm giác như người mình đang bay lên... theo chiều ngang.

Mất một lúc sau tôi mới nhận ra, mình đang được Yến Quy Thanh bế kiểu công chúa.

Trời đất ơi... chuyện này không nên đâu sếp ơi!

Tôi cố giãy giụa định ngồi dậy, nhưng anh lại ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Họ vẫn đang nhìn ở phía sau đấy, cô ít nhất cũng phải diễn cho trọn vai này giúp tôi đã chứ."

Tôi lén nhìn qua khe hở giữa cánh tay anh ra ngoài.

Phía bên kia chính là Lưu Lệ Sa đang tức giận giậm chân bành bạch.

Thế là tôi lại ngoan ngoãn nằm im trở lại.

Cái này tính là t.a.i n.ạ.n lao động nhé, nhất định phải bảo Tư Lung Trúc tăng thêm tiền cho tôi mới được.

Kết quả là, ngay khi vừa được bế lên xe, tôi đã đ.á.n.h một giấc ngon lành.

Trong mơ thích thật đấy, vừa có trai đẹp, mà trai đẹp trong mơ còn có cả cơ n.g.ự.c lẫn cơ bụng săn chắc nữa chứ.

Trái lại, anh chàng trong mơ còn có vẻ rất thẹn thùng, chỉ chịu cởi một chút để trêu chọc tôi thôi, tôi đòi xem nhiều hơn là anh ta không chịu liền.

Tôi cuống quá bèn động chân động tay, anh ta thì cứ liên thanh ngăn cản.

Mãi cho đến khi tôi quát lên một câu: "Ngậm miệng lại! Từ bây giờ trở đi, anh phải ngoan ngoãn nghe lời tôi."

Sáng sớm hôm sau, khoảnh khắc vừa mở mắt thức dậy...

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, đứng hình mất mấy giây.

Giấc mơ đó chân thực đến mức, ngay cả lúc này tôi vẫn cảm nhận được cái cảm giác sờ mó kỳ lạ và...

Tầm nhìn của tôi bắt đầu gom lại một điểm.

Trước mặt tôi chính là một vòm n.g.ự.c trần vạm vỡ.

Kinh khủng hơn nữa là, tôi và anh ta... đang ở trong trạng thái "giao lưu cự ly âm".

Tôi trốn chạy. Cuộc đào tẩu vô cùng gian nan.

Tôi hoảng hốt lật đật, vừa bò vừa lết ra khỏi giường vì sợ làm Yến Quy Thanh tỉnh giấc.

Trên đường trở về nhà, tờ đơn xin thôi việc mà bình thường tôi phải trau chuốt rất lâu thì nay chỉ mất đúng năm phút là sửa xong xuôi.

Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy dựng ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, đập thình thịch liên hồi.

Dù tối qua uống nhiều rượu, nhưng kỳ lạ là ký ức không hề bị mất đi.

Tôi bắt đầu nhớ lại hàng loạt những lời nói "điên rồ" mà đầu óc tôi từng cố tình xóa bỏ:

"Anh che che chắn chắn cái gì chứ, để yên cho tôi xem nào."

"Cơ bụng của anh đẹp thế này, không cho sờ một chút thì hơi thiếu rồi đấy nhé?"

"Tôi bảo này, sao ở trong mơ mà anh cũng đẹp trai thế nhỉ, cơ mà trông cứ thấy quen quen mắt kiểu gì ấy? Mà thôi nghĩ không ra, bỏ qua đi..."

Đến đoạn sau, những câu thoại bị cắt sóng còn nâng cấp lên một tầm cao mới:

"Tôi muốn ngủ..."

"Tôi sai rồi, đẹp trai cũng không được, đẹp đến mấy cũng không ổn đâu mà~"

Suốt cả quãng đường, lòng tôi cứ như lửa đốt, vô cùng bồn chồn.

Lúc tôi đến công ty thì vẫn chưa tới giờ làm việc.

Tôi tự mở cửa phòng, ném thẳng tờ đơn xin thôi việc lên bàn của Yến Quy Thanh, sau đó quay đầu chạy biến luôn.

Tôi đọc trong tiểu thuyết về thế giới của người giàu nhiều rồi, tôi sợ bị truy sát lắm.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của tôi vang lên.

Là Yến Quy Thanh gọi.

Tôi thẳng tay chặn số anh ta trong một nốt nhạc.

Nhưng vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty chưa được bao lâu, Tư Lung Trúc lại gọi điện tới.

Tôi nhất thời không biết phải đối mặt với chị ấy ra sao, đành giả vờ như không nghe thấy.

Tôi đứng phân vân giữa đường, cuối cùng vẫy một chiếc taxi bảo bác tài cứ chạy lòng vòng, cho đến khi trong tầm mắt tôi xuất hiện quán bar của Bạch Mục Vũ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sếp Tổng, Anh Cầm Tinh Con Chó À? - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD