Series Livestream Giám Định Bảo Vật - Mộ Huyệt Kinh Hồn - Chap 4
Cập nhật lúc: 12/01/2026 04:05
Tôi lắc đầu thở dài: "Đây hoàn toàn không phải vấn đề tiền bạc."
"Bao nhiêu năm qua, biết bao quốc gia và đội ngũ chuyên gia đã dày công tìm kiếm lăng mộ hoàng tộc nhà Nguyên, đừng nói là hoàng tộc, ngay đến một ngôi mộ quý tộc cũng chẳng tìm thấy nổi. Tất cả là vì người Mông Cổ có phương thức an táng cực kỳ đặc thù."
"Người Mông Cổ sau khi c.h.ế.t đến quan tài cũng không dùng. Thay vào đó, họ xẻ đôi một thân gỗ Nam Mộc khổng lồ, khoét rỗng phần giữa vừa đủ để đặt t.h.i t.h.ể vào, sau đó khép hai mảnh gỗ lại, quấn quanh ba vòng vàng ròng để cố định. Cuối cùng, họ đào một hố sâu, đặt khối gỗ đó xuống, bên cạnh bày biện vài món đồ bồi táng."
"Tiếp theo, họ lấp hố, xua hàng vạn con ngựa chạy qua giẫm đạp cho bằng phẳng, rồi dựng lều trại đóng quân ngay tại đó suốt một năm trời. Chờ đến khi cỏ dại mọc lại xanh tốt, cảnh tượng y hệt xung quanh, họ mới rút quân đi."
Chu Kỳ không nhịn được ngắt lời: "Nhưng những người canh mộ cũng phải biết vị trí chứ, sao lại không tìm thấy được?"
Tôi cười bất lực: "Chao ôi, nếu đơn giản như thế thì tốt quá! Cứ lấy Thành Cát Tư Hãn làm ví dụ, sau khi binh lính canh mộ rút đi, họ sẽ bị một đội kỵ binh khác phục kích g.i.ế.c sạch. Đội kỵ binh vừa hoàn thành nhiệm vụ đó trên đường trở về lại gặp đợt kỵ binh thứ hai g.i.ế.c diệt khẩu, đợt thứ hai lại bị đợt thứ ba tiêu diệt."
"Cứ qua ba lần như thế, thì chẳng còn ai trên đời này có thể biết ông ta được chôn cất ở đâu nữa."
"Tuy nhiên, kể từ thời Nguyên Vũ Tông trở đi, các đời quý tộc chịu ảnh hưởng của văn hóa tộc Hán ngày càng sâu sắc, phương thức an táng không còn đơn giản như trước mà bắt đầu có mộ thất. Chỉ là vẫn giữ một tập quán cũ: Quý tộc đều được ban cho an táng giữa thảo nguyên, họ không tin phong thủy, thậm chí không cho phép bất kỳ quan viên người Hán nào tham gia tang lễ."
"Giữa thảo nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát hàng trăm dặm, chỗ nào cũng giống hệt chỗ nào, cái bộ 'tầm long điểm huyệt', 'sơn xuyên lý khí' hoàn toàn không có đất dụng võ."
"Mộ táng thời Nguyên được phát hiện rất ít, đó cũng là lý do vì sao cổ vật thời Nguyên đặc biệt quý giá. Cứ nhìn đồ gốm Thanh Hoa thời Nguyên mà xem, cả Thế giới chỉ còn tồn tại hơn ba trăm món, bất kỳ món nào cũng có giá trị ít nhất là trên trăm triệu tệ."
8.
Nghe tôi nói xong, tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc.
[Chuyện này… Thảo nguyên quả thật chẳng có phong thủy gì mấy, vậy phải làm sao đây?! Lẽ nào cứ bỏ mặc chị Chu như thế sao?]
[Tôi cảm thấy chưa chắc đã là mộ quý tộc đâu? Biết đâu là một quan viên người Hán nào đó sưu tầm tiền cổ thì sao? Chị Chu, chị tìm thêm đi, xem có món đồ nào khác để đoán định thân phận chủ nhân ngôi mộ không!]
[Phải đấy, thậm chí chưa chắc đã là mộ thời Nguyên, có khi là đồ người ta sưu tầm từ thời Minh Thanh rồi thất lạc. Chị Chu, chị tìm tiếp đi, chúng ta không được từ bỏ hy vọng!]
Khán giả nỗ lực an ủi Chu Kỳ, nhưng cô ấy chỉ lắc đầu, gương mặt xám xịt, rệu rã ngồi bệt tại chỗ, "Là thời Nguyên đấy, tôi đang ở giữa thảo nguyên."
"Lúc trước bọn chúng dựng lều trại, tôi cứ ngỡ là vùng hoang vu hẻo lánh nào đó. Nhưng giờ nghĩ lại, đúng là thảo nguyên bát ngát không thấy điểm dừng, tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác những đám cỏ nước quẹt qua bắp chân khi chạy trốn, trên người tôi biết đâu vẫn còn dính cỏ đây." Chu Kỳ vừa nói vừa quờ quạng trên người, bỗng nhiên cô ấy phát ra một tiếng hét t.h.ả.m thiết.
Cô ấy vén ống quần lên, chỉ thấy trên bắp chân có một vết thương dài ngoằng, m.á.u tươi rỉ ra hòa lẫn với bùn đất. Khán giả ai nấy đều biến sắc.
【Trời ạ, vết thương sâu quá!】
【Chị Chu trước đó vì t.h.u.ố.c mê chưa tan, chắc là chưa cảm nhận được. Chị Chu, chị mau xé mảnh vải buộc c.h.ặ.t vết thương để cầm m.á.u đi.】
【Vết thương kiểu này dễ bị uốn ván lắm, nếu đêm nay mà phát sốt cao thì rắc rối to!】
Tình thế hiện tại càng thêm ngặt nghèo. Chu Kỳ vừa xé ống quần vừa khóc nức nở, "Mộ Dung Nguyệt, lẽ nào thật sự không còn cách nào sao? Cô giúp tôi với…"
Họa vô đơn chí, đúng lúc này, chiếc điện thoại phát ra tiếng "tít" cảnh báo pin yếu. Chu Kỳ lập tức hoảng loạn tột độ, "Nếu phải ở trong cái hang này cả đêm, tôi sẽ c.h.ế.t mất, Mộ Dung Nguyệt, tôi sẽ c.h.ế.t mất…!"
Trong kênh chat, có những fan đã bắt đầu bật khóc.
【Phải làm sao bây giờ? Chị Chu bị thương rồi, mọi người cùng nghĩ cách đi, nhất định phải cứu chị ấy ra ngay trong đêm nay!】
【Đúng thế, trời mà tối thì cái nơi quỷ quái này sẽ tối đen như mực, lại không có điện thoại, bên cạnh là ngôi mộ cổ, lại còn có dã thú! Tôi chỉ cần nghĩ đến thôi là muốn đứng tim rồi.】
【Đừng nói nữa, hội chứng sợ không gian kín của tôi phát tác rồi đây này.】
【Các người có thể bớt đổ thêm dầu vào lửa được không, có biết nói lời t.ử tế không hả?】
Bình luận nhảy lên liên tục, ai nấy đều thương cảm cho Chu Kỳ, nhưng tất cả đều lực bất tòng tâm.
9.
Tôi cũng tiếc nuối thở dài một tiếng. Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên giọng nói đầy mất kiên nhẫn của ông nội: "Cái con bé điên này, cứ ngồi lì trước máy tính là chẳng màng thế sự, lại bắt cái thân già mang thương tích này hầu hạ con, tiếng gõ cửa to thế mà không nghe thấy hả?"
