Series Tiệm Cầm Đồ Số 4 - Quái Thai Thôn Phần Thượng - Chương 3
Cập nhật lúc: 19/04/2026 16:07
"Thuốc! Nước uống đâu!" Cậu ta ôm bụng, cuống cuồng chạy vòng quanh như kiến bò chảo nóng.
Lão quản gia vội vã chạy ra ngoài. Chỉ thấy Giang Tuần bưng cả cái bể cá lên, ực ực uống sạch chỗ nước màu nâu đục trong đó. Những cái xúc tu vừa rồi còn áp sát da bụng cậu ta dường như đang co giật, run rẩy trong đau đớn, rồi một lát sau bỗng rụt hết vào trong.
Bụng của Giang Tuần dần trở lại trạng thái bình thường, lại có thể thấy rõ những múi cơ săn chắc. Cậu ta mồ hôi đầm đìa như kẻ vừa bị rút cạn sinh lực, lảo đảo ngã gục xuống ghế, đôi mắt đờ đẫn.
Đám fan của cậu ta sợ khiếp vía:【Anh ơi, nói với em đây không phải sự thật đi? Vừa rồi là kỹ xảo đúng không?】
【Chồng ơi, anh đừng dọa bọn em chứ!!】
"Thiếu gia, nước uống đây ạ!" Lão quản gia lại bưng một ly khác tới.
Giang Tuần liếc ông ta một cái, "phụt" một tiếng, từ trong miệng cậu ta nhả ra một con cá vàng nhỏ. Cậu ta phất tay ra hiệu cho ông ta lui ra ngoài. Đợi lão quản gia đi khỏi, cậu ta lập tức đứng dậy, rời khỏi tầm mắt của camera.
Tiếng đóng cửa vang lên. Rất nhanh sau đó, cậu ta quay lại trước ống kính, hạ thấp giọng: "Cứu tôi với! Pháp sư cứu tôi! Anh đang ở đâu? Tôi qua ngay!"
"Cẩm Đô."
"Tôi nhắn tin riêng cho anh, kết bạn rồi gửi định vị cho tôi!"
Tôi vốn đang tìm kẻ mang quái t.h.a.i trong bụng, giờ Giang Tuần chủ động đến Cẩm Đô tìm tôi, đúng là cầu còn không được. Thế nhưng, ngay khi tôi vừa cầm điện thoại định gửi số qua tin nhắn riêng cho cậu ta, vùng bụng tôi đột nhiên truyền đến một cơn đau dữ dội.
Tôi gập người lại, không thể chịu nổi cơn đau như đảo lộn cả gan ruột này.
"Sao thế? Pháp sư, anh làm sao thế?!" Giọng của Giang Tuần nghe thật phiêu diêu, "Không lẽ anh cũng..."
Mắt tôi tối sầm lại, thế rồi ngất đi lúc nào không hay.
Khi mở mắt ra lần nữa, Giang Tuần đang nhíu mày, áp sát mặt vào ống kính: "Pháp sư? Pháp sư!! Người anh em!!"
Bụng hết đau rồi. Tôi vén vạt áo lên, vô thức sờ vào một cái, lập tức hít một hơi lạnh. Bụng tôi cũng đã phình lên rồi!
Khu vực bình luận hét lên ch.ói tai:【Aaaaa! Pháp sư, bụng anh đang to lên kìa!!】
【Có thứ gì đó đang bò trong bụng pháp sư kìa!】
【Mẹ ơi, con sợ quá!】
Tôi cúi đầu nhìn, suýt chút nữa thì ngất thêm lần nữa. Chỉ thấy bụng tôi còn phình to hơn cả Giang Tuần lúc nãy. Những cái xúc tu dày đặc áp sát vào lớp da bụng gần như trong suốt, trong đó có hai cái trông giống như hai con rắn đang thè lưỡi. Dường như chúng đang diễu võ dương oai đầy khiêu khích! Cứ như thể chỉ khoảnh khắc sau thôi, chúng sẽ x.é to.ạc bụng tôi mà lao ra ngoài!
8.
Thôi Phù Y xông vào, ném cho tôi một chiếc bình sứ đen.
Phòng livestream ngay lập tức bùng nổ. Trong phút chốc, đủ loại bình luận hiện lên, màn hình nhảy số ch.óng mặt.
【Chuyện gì thế này? Aaaa, mẹ ơi, con vừa thấy ai đây? Có phải là "con gái rượu" của con không?】
【Có phải chị Phù Y không? Hả? Là Phù Y thật sao?!】
Thôi Phù Y là tiểu Hoa đán đang nổi đình đám trong giới giải trí, gần đây còn vừa đoạt giải Ảnh hậu, độ nổi tiếng còn cao hơn cả Giang Tuần.
Tôi đổ ra một viên t.h.u.ố.c đen uống vào, vùng bụng mới dần dần trở lại bình thường. Cô ấy ghé vào tai tôi nói khẽ: "Thôn trưởng c.h.ế.t rồi! Vừa xong!"
Tôi giật nảy mình, không còn màng đến những tiếng la hét trong bình luận.
【Người anh em, "vợ" Phù Y của tôi có quan hệ gì với anh?! Sao hai người lại thân thiết thế?】
【Đù! Ông đây thất tình rồi!!】
Tôi buông lời xin lỗi rồi vội vàng tắt livestream. Phải lập tức quay về thôn Phần Thượng!
Vừa lên xe, bên phía Tiêu Nam báo tin đã gỡ được bức tranh xuống. Ác linh trên tranh quá lợi hại, nếu không nhờ có người tương trợ, e rằng hôm nay cả hai bên đều sẽ lưỡng bại câu thương.
"Tìm cơ hội mà cảm ơn người ta cho hẳn hoi."
Tôi khởi động xe, đang định nhấn ga thì đột nhiên phát hiện trước đầu xe có một người đàn ông mặc cổ phục kiểu võ tướng đứng sừng sững.
9.
"Cần bản tọa tương trợ không?" Người đàn ông tóc đen dài, khoác huyền bào, chắp tay đứng đó.
Hắn mặt đẹp như ngọc, mắt sáng như sao, nếu không phải vì sắc môi tái nhợt đến đáng sợ thì dung mạo kia chẳng thua kém bất kỳ minh tinh hàng đầu nào.
Tôi lầm bầm một câu: "Tất Nghiêu, đừng có ám tôi nữa! Chỗ nào mát mẻ thì biến ra đó đi!"
Tôi nhấn ga, chiếc xe xuyên qua cơ thể hắn, lao v.út đi. Qua gương chiếu hậu, Tất Nghiêu vẫn đứng nguyên tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo hướng chúng tôi rời đi.
Phù Y cầm điện thoại của tôi, gửi định vị thôn Phần Thượng cho Giang Tuần, hẹn gặp cậu ta ở cổng thôn rồi mới cùng vào thôn. Truyện do page Trạm Én Đêm dịch và up duy nhất trên MonkeyD và Toctruyen, nếu bạn đọc được ở nơi khác nghĩa là do nó ăn cắp của nhà Én, mong bạn báo cho Én biết nha. Én cảm ơn nhiều ạ!
Khi chúng tôi đến cổng thôn Phần Thượng thì đã nửa đêm, chờ khoảng một tiếng đồng hồ, trên đầu mới truyền đến tiếng gầm rú của máy bay trực thăng. Luồng khí từ cánh quạt cuốn theo cát bụi và cỏ rác đập vào cửa kính xe.
Phù Y nhìn về phía thôn làng đen kịt trước mặt: "Thật sự phải vào thôn bây giờ sao? Còn chưa xuống xe mà sao em đã thấy chân tay lạnh toát rồi..."
Tôi ném cho cô ấy một thanh kiếm làm từ gỗ Lôi Kích Mộc, rồi dán thêm mấy lá bùa lên người cô ấy: "Trời lạnh thế này, âm mười độ, chân tay không lạnh mới là lạ! Lạnh thì dán thêm mấy miếng giữ nhiệt vào, đừng có thần hồn nát thần tính."
