Show Thực Tế Linh Dị: Khách Mời Này Quá Tà Đạo Rồi! - Chương 140: Dọa Cho Hiện Nguyên Hình
Cập nhật lúc: 28/04/2026 02:35
Lúc này, mặt trời đã lên cao.
Sau khi các khách mời cất hành lý về phòng, đạo diễn liền cho mọi người xuống sân tập trung.
Cố Niệm Thần hầm hầm một khuôn mặt.
“Tập trung ở phòng khách không được à, sao cứ phải ra sân đứng làm gì?”
Hách Đậu: “Cố đỉnh lưu của tôi ơi, anh không thấy trong sân có bao nhiêu là ghế à?”
“Ai bắt anh đứng?”
Cố Niệm Thần: “…”
Vấn đề anh ta muốn nói là ngồi hay đứng sao?
Anh ta sợ nắng!
Đang bực mình, Lộc Nghiên Nghiên bên cạnh đột nhiên nói một câu.
“Cố Niệm Thần, anh không nóng à?”
Cố Niệm Thần cứng đầu nói: “Không nóng.”
“Mấy hôm nay tôi hơi cảm, không thể bị lạnh được.”
Lăng Nguyệt Nhi nheo mắt nhìn anh ta.
“Còn nói không nóng, trên đầu vã cả mồ hôi rồi kìa.”
“Mà này, tôi nói Cố Niệm Thần, anh cố đ.ấ.m ăn xôi làm gì?”
Từ Tri tay ngứa ngáy, lại là người nhiệt tình, đưa tay ra định kéo áo len của Cố Niệm Thần.
Vốn chỉ định dọa anh ta thôi.
Không ngờ Cố Niệm Thần giật mình, đột ngột xoay người một cái, động tác quá mạnh.
Thế là, một tiếng “roẹt~”.
Khóa kéo bung ra.
Cái cổ đầy vết véo của Cố Niệm Thần lộ ra trong không khí.
Hiện trường lập tức im phăng phắc, ngay cả không khí cũng đông cứng lại.
Bình luận thì nổ tung trong một giây.
【Ồ hô!】
【Vãi chưởng, cái cổ này bị sao vậy?】
【Tôi cứ nghĩ Cố Niệm Thần chỉ là một thằng thiểu năng, sao lại còn tự biến mình thành như người c.h.ế.t thế này?】
【Đây mới đúng là chạy từ nhà tang lễ về này!】
【Trời má, trông còn đáng sợ hơn cả Vu Tiểu Hiểu.】
【Vu Tiểu Hiểu: Sỉ nhục ai đấy hả?】
【Ai đó nói cho tôi biết, rốt cuộc anh ta bị làm sao vậy?】
…
Tại hiện trường.
Từ Tri cũng bị dọa sợ, vội vàng nói: “Xin lỗi nhé Cố đỉnh lưu.”
“Cái đó… tôi nói tôi không cố ý, anh tin không?”
Cố Niệm Thần hung hăng trừng mắt nhìn cậu, mở miệng định nói ‘Cút đi!’
Thế nhưng.
Không biết có phải vì quá tức giận không, vừa mở miệng đã lỡ lời, rồi hét lên một tiếng:
“Oạp~”
Từ Tri: “!!!”
Tất cả mọi người đều ngây ra.
Sau đó, Trì Tiện An đột nhiên buông một câu.
“Từ Tri, xem cậu kìa, dọa Cố đỉnh lưu đến hiện cả nguyên hình rồi.”
“Phụt…” một tiếng, Lăng Nguyệt Nhi lại lần nữa cười phọt ra trước mặt mọi người.
Những người khác cũng không nhịn được nữa.
Tất cả mọi người đều đang cười.
Bờ vai của Hách Đậu lại bắt đầu run lên bần bật.
Ngay cả Lộc Nghiên Nghiên cũng cười ra một thứ âm thanh như nước sôi khác.
Bình luận càng cười như được mùa.
【Ha ha ha, cười c.h.ế.t tôi rồi, còn ‘Oạp~’ nữa chứ, anh ta tưởng mình là ếch à?】
【Ếch: Anh sỉ nhục ai đấy?】
【Ha ha ha, xin lỗi ếch nhé, đó là cóc ghẻ.】
【Cóc ghẻ: Ý gì?】
【Cười không sống nổi, không ngờ có ngày ếch và cóc ghẻ lại choảng nhau.】
【Cố Niệm Thần lỡ mồm à? Rốt cuộc ban đầu anh ta định nói gì vậy?】
【Trí tò mò của tôi cũng bị khơi dậy rồi ha ha!】
…
Tại hiện trường.
Cố Niệm Thần vốn đang rất cáu kỉnh, nhưng khi thấy mọi người đều đang cười.
Lại nghĩ đến tiếng ‘Oạp~’ vừa rồi.
Anh ta đột nhiên cũng hơi nhịn không được.
Thế là, cũng bật cười theo.
Một lúc lâu sau, mọi người mới lần lượt ngừng lại.
Hách Đậu vốn có điểm cười thấp, ông vẫn còn hơi nín không được.
Nhưng ông chỉ có thể cố nín.
“E hèm… cái đó, Cố đỉnh lưu, anh không sao chứ?”
“Không sao.”
“Cái cổ này của anh?”
Đã bị lộ rồi, Cố Niệm Thần cũng không còn cách nào che giấu nữa.
Anh ta dứt khoát cởi áo len cao cổ ra.
Rồi chỉ vào cổ nói.
“Thật ra cũng không có gì không thể cho người khác thấy, vốn không công khai là vì sợ mọi người lo lắng.”
【Không, chúng tôi không lo.】
【Anh không cần bận tâm chuyện này đâu, không ai lo cho anh cả.】
【Anh nghĩ nhiều rồi, chúng tôi thật sự không lo.】
Cố Niệm Thần: “Đây là mấy hôm trước tôi đi thử vai, không cẩn thận bị thương.”
Toàn trường lại một lần nữa kinh ngạc.
Hách Đậu: “Thử vai?”
“Thử vai mà cái cổ thành ra thế này?”
Cố Niệm Thần: “Ừm.”
“Anh đúng là lăn xả thật!” Hách Đậu không nhịn được giơ ngón tay cái lên.
Một lúc sau, ông lại hỏi.
“Vậy buổi thử vai đó, anh qua chứ?”
Cố Niệm Thần: “Không qua.”
Hách Đậu: “…”
Hách Đậu mặt đầy khó hiểu: “Không qua à?”
“Vậy anh… anh cố đ.ấ.m ăn xôi làm gì?”
Cố Niệm Thần: “…”
Cố Niệm Thần không muốn dừng lại ở chủ đề này quá lâu, nên anh ta chọn cách lảng sang chuyện khác.
Vừa hay, còn có một bộ phim cần tuyên truyền.
Thế là, Cố Niệm Thần vội vàng nói.
“Cái đó, báo cho mọi người một tin tốt.”
“Tối nay 8 giờ, trên đài Cà Chua, bộ phim truyền hình do tôi đóng chính 《Tiên Sinh Tổng Tài Của Tôi》 sẽ lên sóng, mọi người nhớ đón xem nhé.”
Hách Đậu: “??”
Các khách mời và nhân viên khác: “…”
Bình luận: 【…】
【Cú nhảy này! Choáng váng luôn.】
【Ủa, sao gã này tự dưng lại bắt đầu quảng cáo phim mới vậy?】
【Hách Đậu: Ai cho phép anh quảng cáo? Ai?】
…
Hách Đậu ngơ ngác và cạn lời, nhưng livestream đang bật, ông chỉ có thể cứng rắn tiếp lời.
“Vậy thì chúc mừng Cố đỉnh lưu nhé.”
“Khụ khụ… mọi người nhớ xem nha.”
Bình luận: 【Không xem không xem.】
【Có Cố Niệm Thần thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không xem.】
【Tổng tài bá đạo mặt lạnh từ năm ngoái, Cố Niệm Thần anh không thể đổi vai khác được à?】
【Đúng đó, ngấy c.h.ế.t tôi rồi!】
【Đổi rồi đó, cổ còn bị véo nát kia kìa, mà không qua đó thôi.】
【Ha ha ha… cứu mạng, sao lại vòng về chuyện này rồi?】
…
Hách Đậu ho một tiếng, nói:
“Cái đó, thời gian cũng gần rồi.”
“Chúng ta không nói nhảm nữa nhé.”
“Bây giờ bắt đầu vào quy trình.”
“Kỳ này, chúng ta dự định tạm thời quay lại mô hình của kỳ đầu tiên, các khách mời sẽ tiếp tục hoạt động cá nhân, không lập đội nữa.”
Để họ lập đội, bốn người họ tụ lại với nhau, thì còn chơi cái gì nữa?
Hách Đậu vừa tuyên bố xong, Cố Niệm Thần là người đầu tiên giơ tay.
“Tôi không đồng ý!”
Lộc Nghiên Nghiên theo sát phía sau.
“Tôi phản đối!”
Hách Đậu liếc nhìn hai người, kiên nhẫn trả lời từng người một.
“Anh không đồng ý cũng vô dụng.”
“Cô phản đối không có hiệu lực.”
Cố Niệm Thần và Lộc Nghiên Nghiên: “…”
Hách Đậu: “Bây giờ các vị nghe tôi nói.”
Hai kỳ trước, chương trình này của chúng ta, tôi tự cho rằng, vẫn khá có ý nghĩa.
“Nhưng, tôi thấy trên mạng có người nói, chương trình của chúng ta vẫn chưa đủ toàn diện.”
“Có cư dân mạng đề xuất, các khách mời của chúng ta trong quá trình làm thuê, toàn gặp phải phần t.ử bất hợp pháp, người xấu, chẳng gặp được mấy người tốt.”
“Vậy có phải nói, xã hội bây giờ không có người tốt không.”
“Hay nói cách khác, người tốt không nhiều bằng người xấu?”
“Mọi người có thấy vậy không?”
Các khách mời người thì nhìn trời, người thì nhìn đất, còn có người nhìn mũi giày của mình.
Tóm lại là không ai nhìn Hách Đậu.
Hách Đậu: “…”
Hách Đậu cười gượng gạo, “Đều không trả lời được phải không?”
“Không sao, vậy hôm nay, tôi sẽ dẫn các vị đi làm một bài kiểm tra.”
“Để mọi người xem, thế giới này, rốt cuộc là người tốt nhiều hơn, hay người xấu nhiều hơn.”
Các khách mời mặt mày ngơ ngác.
“Kiểm tra thế nào?”
Đạo diễn: “Lát nữa, các vị sẽ tự nghĩ cách, hóa trang thành người cần giúp đỡ, đi nhờ người khác giúp.”
“Nhờ giúp đỡ thành công tức là hoàn thành nhiệm vụ, nhận được tiền lương 200 tệ trong ngày.”
“Nhờ giúp đỡ thất bại không có lương, tiếp tục về ăn màn thầu và mì gói.”
“…”
Tôi thì không tận hưởng được rồi, tôi còn phải gõ chữ.
Khóc c.h.ế.t mất.
