Show Thực Tế Linh Dị: Khách Mời Này Quá Tà Đạo Rồi! - Chương 18: Lộc Lăng: Tới Đây! Mày Đâm Chết Tao Đi
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:15
Lộc Lăng vừa chở xong vị khách thứ hai, đang đợi nhận đơn thứ ba, thì nghe thấy tiếng gào khóc truyền ra từ bộ đàm.
Cô cười nhạt, không nói gì.
Fan trong phòng livestream lại không bình tĩnh nổi, sự tò mò lập tức bị khơi dậy.
【Giang Nguyên Nguyên bị sao vậy?】
【Gặp ma à?】
【Ha ha, quả nhiên bị Lộc bá nói trúng rồi, cái này còn chưa được nửa tiếng nữa, đã khóc to thế rồi.】
【Đỉnh của ch.óp! Lộc bá đỉnh vãi!】
…
Tiếng của đạo diễn cũng từ trong bộ đàm truyền ra.
“Xin các vị khách mời hãy nghiêm túc đối đãi với công việc của mình, lúc này, các bạn không phải là đại minh tinh, chỉ là một người làm thuê bình thường.”
“Gặp vấn đề, thì phải tìm cách giải quyết, chứ không phải đùn đẩy trách nhiệm.”
“…”
Ngay sau đó, là tiếng kháng nghị nức nở của Giang Nguyên Nguyên.
“Là tôi không nghiêm túc làm việc sao? Rõ ràng là tổ chương trình các người cố tình nhắm vào tôi!”
“Khách hàng thực sự, làm gì có ai khoa trương như vậy chứ?”
“Các người làm thế này, công việc này của tôi còn làm thế nào được nữa?”
“…”
Các khách mời khác: “!!!”
Đạn mạc: 【!!!???】
Bộ đàm im lặng vài giây.
Sau đó, Giang Nguyên Nguyên và đạo diễn tranh luận với nhau.
Sự thật của sự việc, cũng theo đó được hé lộ.
Mười lăm phút trước.
Giang Nguyên Nguyên với tư cách là nhân viên giao hàng, đã nhận được một đơn đặt đồ ăn.
Ả lái xe máy điện, trước tiên chạy đến chỗ cửa hàng, lấy đồ, sau đó dựa theo địa chỉ đi giao đồ ăn.
Lúc này, đang là giờ cao điểm đi làm, trên đường vô cùng tắc nghẽn, Giang Nguyên Nguyên lái xe lại không thạo, dọc đường đi vô cùng gian nan.
Khó khăn lắm mới giao được đồ ăn đến nơi, vừa xuống lầu đã hân hạnh nhận ngay một đ.á.n.h giá 1 sao.
Nguyên nhân của đ.á.n.h giá 1 sao, là do canh bị đổ.
Giang Nguyên Nguyên vô cùng tức giận, quay lại lên lầu tìm khách hàng, muốn thuyết phục khách hàng hủy đ.á.n.h giá 1 sao, lại phát hiện khách hàng này vậy mà lại là một nhân viên công tác của tổ chương trình.
Là do đạo diễn cố tình sắp xếp.
Ả bảo nhân viên công tác hủy đ.á.n.h giá 1 sao, nhân viên công tác không hủy, còn rất không vui nhắc nhở ả.
“Trường hợp này, thái độ của cô vô cùng quan trọng.”
“Canh đổ nhiều như vậy, sao cô có thể không có lấy một lời giải thích nào chứ?”
“Cô thái độ tốt một chút, đàng hoàng xin lỗi một câu, khách hàng nói không chừng có thể tha thứ cho cô, nhưng cô một câu cũng không nói, thái độ kém như vậy, không cho cô 1 sao thì cho ai?”
Giang Nguyên Nguyên một chữ cũng không lọt tai, trong lòng chỉ còn lại sự tủi thân.
Ả cho rằng, đây chính là sự làm khó dễ có chủ đích của tổ chương trình.
Thế là, mới có cảnh tượng ở phần đầu.
Đối mặt với sự kháng nghị của Giang Nguyên Nguyên, đạo diễn chỉ chốt một câu.
“Đúng là tôi sắp xếp người thử thách cô, muốn kiểm tra hiệu suất làm việc của các cô.”
“Nhưng đ.á.n.h giá 1 sao, lại không phải là cố tình cho, mà là đứng trên góc độ của khách hàng, đưa ra đ.á.n.h giá 1 sao chân thực.”
“Trong công việc tiếp theo, xin cô hãy điều chỉnh lại cho tốt, hy vọng đừng mắc lại sai lầm tương tự lần thứ hai.”
Không phục.
Giang Nguyên Nguyên đương nhiên không phục.
Nhưng, đạo diễn chỉ nói một câu.
“Kháng nghị vô hiệu, tiếp tục đi làm việc cho tôi.”
…
Sau khi chuyện này xảy ra, các khách mời khác thi nhau xốc lại tinh thần lên 120%.
Vừa nỗ lực làm việc, vừa phải đối phó với thử thách của tổ chương trình.
Khó quá đi.
…
Bên phía Lộc Lăng, đơn hàng thứ ba cuối cùng cũng đến.
Lộc Lăng làm theo hướng dẫn của bản đồ, quay đầu xe, chạy về phía địa điểm chỉ định.
Năm phút sau, xe dừng lại trước cửa một ngân hàng.
Lộc Lăng lấy điện thoại ra, đang chuẩn bị gọi điện cho hành khách.
“Vù~” một tiếng.
Cửa xe ghế phụ bị kéo ra, một người đàn ông xách theo một cái túi to, nhanh ch.óng ngồi lên xe, sau đó đóng sầm cửa lại.
“Lái xe.”
Lộc Lăng: “Xin hỏi anh có phải là hành khách có số đuôi 9492 không?”
“Phải!”
“Mau lái xe đi, đang vội!”
“…”
Hành khách đội mũ trên đầu, trên mặt còn đeo khẩu trang và kính râm, cả người trùm kín mít từ đầu đến chân.
Cộng thêm cái túi to trong tay, xuất hiện ở cửa ngân hàng, nhìn thế nào, cũng thấy kỳ quái.
Đạn mạc bàn tán xôn xao.
【Vậy nên… trong túi toàn là tiền?】
【Trang bị tận răng, đệt! Không phải là tội phạm cướp giật đấy chứ?】
【Tên cướp nhà ai cướp xong còn gọi xe Didi, sợ cảnh sát không tìm thấy hắn à? Chắc chắn là diễn viên do đạo diễn sắp xếp rồi.】
【Đúng đúng, vừa nãy Giang Nguyên Nguyên chẳng phải vừa bị thử thách sao, bây giờ đến lượt Lộc Lăng rồi.】
【Chuẩn, chắc chắn là diễn viên.】
【Ha ha, làm cứ như thật ấy, ngụy trang cũng ra dáng phết.】
…
Lộc Lăng không nhìn thấy mặt hành khách, chỉ nhìn bộ dạng ngụy trang này, cũng tưởng là diễn viên quần chúng do đạo diễn sắp xếp đến.
Nên không để trong lòng, cứ lái xe theo chỉ dẫn của bản đồ.
Không ngờ, vài phút sau, phía sau lại vang lên tiếng còi báo động.
Ngay sau đó, liền nhìn thấy mấy chiếc xe cảnh sát đuổi theo.
【Uầy~ Còn có cả xe cảnh sát nữa!】
【Vãi đạn đỉnh thế, xe cảnh sát này nhìn thật phết.】
【Tổ chương trình có nghề đấy.】
【Đỉnh của ch.óp!】
…
Cư dân mạng trong phòng livestream đều đang khen tổ chương trình diễn sâu.
Còn đạo diễn ngồi trước màn hình giám sát, lại càng xem càng thấy hoang mang.
Ông gọi trợ lý Tiểu Cao qua.
“Tên cướp này là diễn viên quần chúng chúng ta sắp xếp à?”
“Không phải ạ.” Tiểu Cao lắc đầu, nói.
“Diễn viên quần chúng đang ở bên chỗ Lăng Nguyệt Nhi mà.”
“Cái gì?” Đạo diễn bật dậy cái vèo.
“Vậy… vậy vậy vậy, cái này…”
Tiểu Cao ghé sát vào xem.
Giây tiếp theo, lập tức sợ đến mức mặt mày trắng bệch.
“Cái cái cái… cái này e là cướp thật rồi.”
“Làm sao đây đạo diễn, Lộc Lăng cô ấy sẽ không…”
Đạo diễn sợ đến mức giọng cũng khàn đi, “Mau! Mau báo cảnh sát!”
…
Trong xe.
Tên cướp nghe thấy tiếng còi báo động, liếc nhanh ra phía sau một cái, sau đó ra lệnh cho Lộc Lăng.
“Lái nhanh lên!”
“Nếu không tao đ.â.m c.h.ế.t mày!”
Lộc Lăng nhạt nhẽo liếc gã một cái.
“Diễn xuất cũng tốt đấy, đạo diễn trả anh bao nhiêu tiền một ngày vậy?”
Tên cướp nghe mà ngớ người.
Diễn xuất?
Đạo diễn?
Không phải, gã là một tên cướp ngân hàng bịt mặt, trong mắt một con ranh con da trắng thịt mềm, vậy mà lại biến thành diễn kịch?
Đệt mợ có cần phải khinh người quá đáng vậy không?
Tên cướp không nhịn được nữa.
‘Xoẹt!’ một tiếng, rút ra một con d.a.o, kề thẳng vào cổ Lộc Lăng.
“Bảo mày lái nhanh lên không nghe thấy à?”
“Tao khuyên mày nên ngoan ngoãn một chút, nếu không tao một nhát đ.â.m c.h.ế.t mày.”
Vốn tưởng rằng, Lộc Lăng sẽ sợ hãi khóc lóc van xin.
Không ngờ, cô vậy mà lại cười khẩy một tiếng.
Nói.
“Đâm đi, mày mau đ.â.m c.h.ế.t tao đi.”
“Không đ.â.m tao khinh mày.”
Lời này vừa nói ra, ngược lại làm tên cướp lú luôn.
Không phải.
Con ranh này điên rồi à?
Gã làm cướp bao nhiêu năm nay, từng thấy người van xin, chứ đây là lần đầu tiên thấy người đòi c.h.ế.t.
Cái này…
Làm sao bây giờ?
Trong phòng livestream, đạn mạc cười bò.
【Ha ha ha, làm tên cướp lú luôn rồi.】
【Diễn viên quần chúng không dễ làm đâu.】
【Diễn viên quần chúng khóc thét: Thêm tiền, đạo diễn ông nhất định phải thêm tiền.】
【Quả nhiên, trước mặt diễn viên chuyên nghiệp, diễn viên quần chúng vẫn cùi bắp lắm.】
…
Lộc Lăng: (* ̄rǒ ̄) “Tới đây, đ.â.m tao đi?”
Tên cướp nhìn thấy nụ cười nở trên mặt Lộc Lăng, lập tức tức đến bốc hỏa.
Đệt!
Con ranh c.h.ế.t tiệt này, vậy mà dám cười nhạo mình.
Gã phẫn nộ siết c.h.ặ.t con d.a.o trong tay, chuẩn bị cho Lộc Lăng một bài học.
Nhưng đúng lúc quan trọng, trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng.
Không đúng, phía sau còn có cảnh sát bám theo.
G.i.ế.c c.h.ế.t con ranh này thì dễ, nhưng nó c.h.ế.t rồi, mình chẳng phải sẽ sa lưới cảnh sát sao?
Nghĩ đến đây, tên cướp đành phải thay đổi chiến lược.
Gã lấy từ trong túi ra một xấp tiền ném cho Lộc Lăng.
“Ranh con, hai lựa chọn.”
“Ngoan ngoãn, cho mày tiền.”
“Không ngoan, d.a.o đỏ vào, d.a.o trắng ra.”
“Không đùa với mày đâu, mày không ngoan, trước khi cảnh sát bắt được tao, tao nhất định sẽ lấy mạng mày trước.”
“Hiểu chưa?”
Lần này, Lộc Lăng trực tiếp bật cười thành tiếng.
“Có chút tiền thế này, khinh thường ai đấy?”
“Người anh em, hay là tôi dẫn anh đi làm một vố lớn.”
Cảnh sát nhận được tin báo, đạo diễn nước mắt ngắn nước mắt dài nói với họ, một nữ minh tinh yếu đuối đã bị bắt cóc, đang nằm trong tay tên cướp ngân hàng đó.
Bảo họ nhất định phải đảm bảo an toàn cho con tin.
Đồng thời thông báo trong xe có camera, đang mở livestream.
Cảnh sát vội vàng vào phòng livestream, muốn tìm hiểu tình hình trong xe.
Nhưng vừa vào, đã nhìn thấy nữ minh tinh yếu đuối đó, đang rủ tên cướp làm một vố lớn.
