Show Thực Tế Linh Dị: Khách Mời Này Quá Tà Đạo Rồi! - Chương 233: Vậy Tôi Cũng Coi Như Thay Trời Hành Đạo Rồi

Cập nhật lúc: 28/04/2026 02:51

Trong quá trình chờ cảnh sát đến cửa.

Lưu Lão Nhị thực ra cũng từng nghĩ tới.

Giả nữ sĩ vẫn chưa tỉnh, gã hoàn toàn có thể lấy điện thoại và ví tiền của cô ta rồi bỏ trốn.

Vị trí của ví tiền, tối qua cũng đã nắm rõ rồi, ngay trong ngăn kéo tủ đầu giường.

Bên trong có mấy ngàn tệ tiền mặt, đủ cho gã tiêu vài ngày.

Nhưng, Lưu Lão Nhị không chịu nổi cục tức này.

Nếu gã cầm tiền và điện thoại bỏ đi, rốt cuộc đây tính là ăn trộm, hay là lấy sự trong sạch ra đổi?

Nếu là vế sau, thì gã thành cái gì rồi?

Bán thân?

Không! Tuyệt đối không thể chịu sự sỉ nhục này.

Thế là, Lưu Lão Nhị an tâm ngồi trên sô pha, chờ đợi.

Mười phút sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

“Cốc cốc cốc!”

“Cảnh sát đây, mở cửa!”

Lưu Lão Nhị vội vàng đi tới, mở cửa.

Ngoài cửa quả nhiên có hai cảnh sát đang đứng.

“Vừa nãy là anh báo cảnh sát?”

Lưu Lão Nhị hoảng hốt gật đầu: “Đúng, là tôi!”

“Anh nói anh bị cưỡng h.i.ế.p?”

“Đúng vậy!”

“Anh là chủ hộ?”

Lưu Lão Nhị sửng sốt.

“Tôi… tôi không phải.”

“Vậy anh và chủ hộ, có quan hệ gì?”

Lưu Lão Nhị: “Tôi…”

“Tôi chính là bị chủ hộ cưỡng h.i.ế.p.”

Cảnh sát: “…”

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

Đúng lúc này.

“Ai đấy?” Trong phòng ngủ truyền ra giọng của Giả nữ sĩ.

Lưu Lão Nhị vội vàng: “Cô ta chính là chủ hộ, cũng là kẻ cưỡng h.i.ế.p.”

Rất nhanh, Giả nữ sĩ bị gọi dậy.

Cô ta và Lưu Lão Nhị cùng nhau, kể lại đầu đuôi sự việc.

Vì giữa chừng hai người xảy ra tranh cãi, cảm xúc của cả hai đều rất kích động.

Thế là giọng nói liền khá to.

Hàng xóm xung quanh nhao nhao chạy đến cửa hóng hớt.

Sau khi nghe họ nói xong, tất cả mọi người đều ngây như phỗng.

A cái này… a cái này đúng là… ảo ma quá người nhà ơi.

Ảo ma Canada luôn!

Nghe thấy hai chữ ‘cưỡng h.i.ế.p’, Giả nữ sĩ cũng không vui.

“Lưu Lão Nhị, anh chắc chắn muốn làm vậy?”

“Tôi chắc chắn!” Lưu Lão Nhị cực kỳ tủi thân.

“Tôi là một trai tân đàng hoàng, cô… cô thật sự làm ra được chuyện này à!”

Giả nữ sĩ cười khẩy một tiếng.

“Anh chẳng phải cũng rất hưởng thụ sao.”

“Đó chẳng phải là bị cô ép sao!”

“Được rồi được rồi.” Giả nữ sĩ lười đôi co nhiều.

“Thế này đi, tôi cho anh hai lựa chọn.”

“Hoặc là, anh đừng kiện tôi cưỡng h.i.ế.p, tôi cũng không kiện anh đột nhập ăn trộm, thả anh đi.”

“Hoặc là, anh kiện, tôi cũng kiện.”

Lưu Lão Nhị gào lên khản cả giọng:

“Kiện kiện kiện!”

“Tôi phải kiện lên tận thiên đình!”

“…”

Thế là, kết quả cuối cùng của sự việc.

Giả nữ sĩ nhận một trận phê bình giáo d.ụ.c.

Còn Lưu Lão Nhị, thì vì tội đột nhập ăn trộm chưa thành, sắp bị cảnh sát dẫn đi.

Nghe thấy kết quả này, Lưu Lão Nhị hoàn toàn ngơ ngác.

Cái gì?

Luật hình sự nước ta quy định, tội cưỡng h.i.ế.p là nhắm vào hành vi nam giới dùng bạo lực, uy h.i.ế.p hoặc các thủ đoạn khác cưỡng ép nữ giới quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c.

Mà không có tội danh nữ giới cưỡng h.i.ế.p nam giới.

Cho nên, Giả nữ sĩ chỉ cần nhận phê bình giáo d.ụ.c bằng miệng.

Không cần chịu trách nhiệm pháp lý.

Còn gã thì sao? Đột nhập ăn trộm, đó là phạm pháp.

Quan trọng hơn là, gã còn là tội phạm ma túy đang bỏ trốn!

Lưu Lão Nhị hối hận a!

Ruột gan đứt từng khúc vì hối hận.

Lại một lần nữa gào lên điên cuồng.

“Chị Giả, Giả bảo bối, tôi sai rồi, chị mau nói với họ đi, chúng ta là người yêu, chị báo cảnh sát, tôi theo chị.”

“Có được không?”

Giả nữ sĩ cười nhạt.

“Không được đâu nha.”

Người như cô ta, đâu phải loại não yêu đương gì.

Cô ta thích trai đẹp, nhưng chỉ thích trai đẹp có thể kiểm soát được.

Đàn ông không nghe lời, giữ lại làm gì? Để ăn Tết à?

Nửa giờ sau.

Lưu Lão Nhị bị áp giải đến cục cảnh sát.

Nhìn thấy gã, tất cả cảnh sát đều kinh ngạc.

“Đây chẳng phải là tên tội phạm ma túy trốn thoát hôm qua sao?”

“Sao nhanh thế đã bị bắt vào rồi?”

“Gã tự báo cảnh sát đấy.”

“Trời đất ơi, Lộc Lăng cũng thần quá rồi!”

“Thật sự tự dâng mỡ đến miệng rồi!”

“Mau! Mau áp giải đến phòng thẩm vấn!”

Trưa hôm đó.

Chuyện này bị một người hàng xóm hóng hớt tại hiện trường đăng lên mạng, thu hút một lượng lớn cư dân mạng vào ăn dưa.

Các dưa hữu xem xong, đều đồng loạt chấn động.

【A ha ha ha, cười c.h.ế.t tôi mất, tên trộm này bị trộm rồi!】

【Tò mò tên trộm này đẹp trai cỡ nào?】

Làm tôi cũng muốn đi học tán thủ rồi.

【Chị em, tiếng bàn tính của chị tôi ở ngoại tỉnh cũng nghe thấy rồi đấy.】

Chị gái lầu trên, chị không cần học tán thủ đâu, gửi cho tôi một tin nhắn, tôi không báo cảnh sát.

【Cười phát tài mất, thời buổi này đẹp trai, đúng là không an toàn chút nào a ha ha!】

【Tên trộm này cả đời đều có bóng ma tâm lý rồi a ha ha ha!】

【Ha ha ha, tại sao cuối cùng người cười đau bụng lại là tôi?】

【Giả nữ sĩ đúng là nhân tài, quá đỉnh rồi!】

【Giả nữ sĩ cô là thần của tôi.】

Vốn tưởng rằng, chuyện đến đây là kết thúc.

Không ngờ hai giờ chiều.

Giả nữ sĩ chạy đến cục cảnh sát, xin vào thăm nuôi.

Lưu Lão Nhị nghe thấy, phản ứng đầu tiên là không gặp.

Nhưng rất nhanh, lại thay đổi chủ ý: “Gặp gặp gặp!”

Người phụ nữ này thích gã lắm.

Nói không chừng, là đến để rút đơn báo cảnh sát đấy.

Không ngờ, hai người cách một lớp kính gặp mặt, gã cầm điện thoại lên, câu đầu tiên nghe Giả nữ sĩ nói lại là:

“Tôi đã hỏi luật sư rồi, đột nhập ăn trộm chưa thành, phạt tù dưới ba năm.”

“Anh thái độ nhận lỗi tốt một chút, chắc chỉ một năm thôi.”

“Nếu chất lượng cái đó của anh tốt, đợi anh ra ngoài, nói không chừng tôi đã sinh rồi.”

“Đến lúc đó, tôi sẽ đi tìm anh đòi tiền cấp dưỡng đấy nhé!”

Lưu Lão Nhị: “!!!”

“Cái gì?”

“Cô muốn đòi tôi cái gì?”

Giả nữ sĩ: “Tiền cấp dưỡng nuôi con.”

Lưu Lão Nhị tròng mắt sắp rớt ra ngoài.

“Cô có t.h.a.i rồi?”

Giả nữ sĩ: “Mới có mấy tiếng, còn chưa khám ra được.”

“Tôi nói là nếu như.”

Lưu Lão Nhị: “…”

“Nếu như có thai, lần thăm nuôi sau sẽ báo cho anh.”

“…”

Lưu Lão Nhị tức giận muốn cúp điện thoại.

Nhưng vào thời khắc mấu chốt, não gã đột nhiên nảy số.

Giây tiếp theo, cả người lập tức hưng phấn hẳn lên!

Tới đi! Tổn thương lẫn nhau đi!

Ai sợ ai chứ?

“Rất tiếc phải nói cho cô biết, tiền cấp dưỡng nuôi con của cô, tôi e là không đưa được rồi.”

Giả nữ sĩ cười một tiếng.

“Chỉ cần anh không c.h.ế.t, tôi có vô số cách bắt anh phải đưa.”

“Vậy cô thất vọng rồi, tôi khả năng cao là phải c.h.ế.t.”

Giả nữ sĩ “Hả?” một tiếng:

“Anh nói gì cơ?”

Lưu Lão Nhị: “Bởi vì tôi không chỉ là một tên trộm, mà còn là tội phạm ma túy bị truy nã toàn mạng.”

Vốn tưởng nói như vậy, bầu trời của Giả nữ sĩ chắc sập luôn rồi.

Không ngờ, cô ta lại cười lớn một tiếng.

“Vậy tôi cũng coi như thay trời hành đạo rồi!”

Lưu Lão Nhị: “…”

Giả nữ sĩ: “Vậy tôi đi đây, bây giờ đi mua một viên t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp uống bù.”

“Bây giờ vẫn trong vòng 24 giờ, vẫn còn kịp.”

“Cái gen tai họa này của anh, không thể để duy trì được.”

Lưu Lão Nhị: “…”

Giả nữ sĩ đứng dậy định đi.

Trước khi đi, Lưu Lão Nhị đột nhiên gọi cô ta lại.

“Cầu xin cô một chuyện.”

“Nói.”

“Giúp tôi gọi một cuộc điện thoại cho đại ca tôi, báo cho anh ấy một tiếng, tôi vào đây rồi.”

Miêu Lão Đại thương gã nhất, nói không chừng có cách, đưa gã ra ngoài đấy.

Giả nữ sĩ cười nhạt.

Giơ điện thoại lên, chụp Lưu Lão Nhị một bức ảnh.

“Cô làm gì vậy?” Lưu Lão Nhị không hiểu.

Giả nữ sĩ nói: “Đăng ảnh anh lên mạng, đại ca anh chẳng phải sẽ nhìn thấy sao.”

“…”

“Không có chi.”

“…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.