Showbiz: Mẹ Ruột Của Nhân Vật Phản Diện Sống Đời An Yên - Chương 116
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:22
Đô Đô nhìn Hạ Hàn với ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin, cái biểu cảm đáng yêu ấy khiến Hạ Hàn không nhịn được phải bật cười.
Chưa kịp bước vào nhà, Hạ Hàn đã vội sải bước tiến về phía Đô Đô.
Nhìn theo hướng tay Đô Đô chỉ, v.ú nuôi họ Hà nhận ra người đàn ông kia chính là Hạ Hàn.
Hạ Hàn khẽ gật đầu chào hỏi bà Hà, rồi dán c.h.ặ.t mắt vào Đô Đô.
Đô Đô lộ rõ vẻ hoang mang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu nhóc gãi gãi cằm.
"Chú ơi, sao cháu đi đâu cũng gặp chú thế."
Ánh nắng ch.ói chang giữa trưa oi ả, Đô Đô vốn dĩ da trắng lại bị nắng làm cho ửng đỏ hai bên má.
Đô Đô ngước đầu nhìn Hạ Hàn, môi phụng phịu, hai má phúng phính phồng lên như hai cái bánh bao nhỏ.
Vì phải ngước cổ lên quá lâu, Đô Đô thấy hơi mỏi, cộng thêm ánh nắng gay gắt khiến cậu bé phải nheo mắt lại.
"Chú cao quá, Đô Đô chẳng nhìn thấy rõ mặt chú gì cả."
Hạ Hàn bật cười, cúi người ngồi xổm xuống ngang tầm mắt Đô Đô.
"Sao cháu lại ở đây thế?"
Hạ Hàn đưa tay xoa nhẹ đầu Đô Đô, giọng nói vô cùng dịu dàng, trìu mến.
Đô Đô cất giọng ngọng nghịu, mềm mỏng: "Vì cháu đến tìm bà dì chơi, bà dì bảo cháu thích đi đâu chơi cũng được ạ."
Hạ Hàn trầm ngâm suy nghĩ một lát, liền đoán ra "bà dì" trong lời kể của Đô Đô chính là Trình Bình.
Hạ Hàn quay sang hỏi bà Hà: "Đô Đô là con của ai thế ạ?"
Bà Hà thật thà đáp: "Đô Đô là con trai của cô giáo Diệp, cô giáo dạy piano cho bé Tiêu Tiêu đấy ạ."
Hạ Hàn từng nghe Trình Bình nhắc loáng thoáng về cô giáo dạy piano của Tiêu Tiêu, nhưng anh cũng chẳng bận tâm cho lắm.
Không ngờ, Đô Đô lại chính là con trai của người đó.
Xem ra, giữa anh và Đô Đô thực sự có một mối nhân duyên kỳ lạ.
Trong lúc mải nói chuyện với bà Hà, Hạ Hàn vô tình quên mất sự tồn tại của Đô Đô.
Cho đến khi cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của Đô Đô đang giật giật vạt áo mình, anh mới sực tỉnh.
"Chú ơi, chú vẫn chưa nói cho cháu biết vì sao chú lại có mặt ở đây ạ?"
Đô Đô nhận ra mình vừa bị dụ dỗ, rõ ràng cậu bé là người hỏi trước, nhưng người đàn ông này chưa kịp hé răng nửa lời, cậu nhóc đã tuôn ra sạch sành sanh mọi bí mật.
Hạ Hàn không dám chắc Đô Đô có hiểu được những gì anh sắp giải thích hay không, anh đang lựa lời để nói cho cậu bé hiểu.
Giây tiếp theo, Đô Đô nhìn Hạ Hàn bằng ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác.
"Chú đang theo dõi Đô Đô đấy à?"
Hạ Hàn sững người, không kịp phản ứng. Anh không thể tin nổi mình lại bị Đô Đô gán cho cái mác kẻ xấu.
Đô Đô lùi lại một bước, vòng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thân hình mũm mĩm của mình, tỏ vẻ đầy phòng thủ trước Hạ Hàn.
Từng chữ cậu nhóc thốt ra rõ ràng rành mạch: "Mẹ dặn cháu là trên đời này có rất nhiều kẻ xấu, chú không giống những kẻ xấu đó chứ?"
Đôi mắt to tròn của Đô Đô nhanh ch.óng ngấn lệ, đôi mắt hình hạt hạnh nhân tràn ngập vẻ tủi thân. Cậu bé chớp chớp mắt, những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi.
Đô Đô vừa khóc vừa mắng mỏ, giọng nói non nớt nhưng đầy tức giận.
"Chú có định bắt cóc Đô Đô không đấy?"
Đô Đô trề môi, tranh thủ đưa tay lên quệt ngang dòng nước mắt. Cái dáng vẻ lúc này của cậu nhóc nhìn vừa tội nghiệp lại vừa đáng thương.
Đô Đô tủi thân vô cùng, cái mũi nhỏ cứ sụt sịt liên hồi.
Chứng kiến chuỗi phản ứng liên hoàn của Đô Đô, Hạ Hàn sững sờ mất nửa ngày.
Anh hoàn toàn không ngờ sự việc lại rẽ sang hướng này, và cũng chẳng biết phải làm sao để dỗ dành cục bột nhỏ đang thút thít trước mặt mình.
Hạ Hàn vốn dĩ chưa từng có kinh nghiệm dỗ trẻ con, lại càng không biết dỗ một đứa bé nhỏ xíu như thế này.
Hạ Hàn vươn tay ra, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm lên mái tóc tơ của Đô Đô, ân cần xoa đầu cậu bé.
Khoảnh khắc này, giọng nói của Hạ Hàn dịu dàng, ấm áp hơn bất cứ lúc nào.
"Đừng khóc nữa, Đô Đô."
Đô Đô ngước đôi mắt ướt nhòe lên nhìn. Cậu bé không kháng cự hành động của Hạ Hàn, nhưng cũng chẳng chịu mở miệng cất lời.
Hạ Hàn cười khổ, bất lực hỏi lại: "Chú trông giống kẻ xấu lắm sao?"
Đô Đô nhớ lại, đi đến đâu cậu bé cũng đụng mặt Hạ Hàn, thế nên cậu nhóc gật đầu cái rụp.
Nhưng ngay sau đó, nhớ ra Hạ Hàn trên tivi ngầu đến cỡ nào, cậu bé lại vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Đô Đô bối rối, vò đầu bứt tai: "Nhưng kẻ xấu thì đâu có nhận mình là kẻ xấu đâu ạ."
Hạ Hàn dở khóc dở cười, rốt cuộc ai đã tiêm nhiễm vào đầu cậu nhóc những suy nghĩ này thế.
Thật ra, vì Lý mẹ luôn lo sợ Đô Đô đi lạc nên thường xuyên dặn dò cậu bé mỗi khi ra khỏi nhà phải cẩn thận, thế nên Đô Đô mới bật ra những lời như vậy.
Hạ Hàn cực kỳ kiên nhẫn giải thích cặn kẽ cho Đô Đô: "Vậy chú đã từng kể cho cháu nghe, đây không phải là nhà của chú chưa?"
Đô Đô tròn xoe mắt ngạc nhiên: "Chưa ạ."
Hạ Hàn từ tốn nói tiếp: "Người mà cháu gọi là bà dì chính là dì của chú, còn chị Tiêu Tiêu là em họ của chú."
