Showbiz: Mẹ Ruột Của Nhân Vật Phản Diện Sống Đời An Yên - Chương 187
Cập nhật lúc: 03/05/2026 19:33
Lúc này, trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại Diệp Phạn và Hạ Hàn.
Bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt. Hạ Hàn im lặng không nói, Diệp Phạn cũng chẳng buồn lên tiếng.
Hạ Hàn chủ động phá vỡ sự im lặng. Ánh mắt anh dừng lại trên người Diệp Phạn, trầm giọng nói.
“Bức ảnh tạo hình ngày hôm qua của em rất tuyệt.”
Diệp Phạn hơi ngỡ ngàng, ngước mắt nhìn anh: “Anh xem rồi sao?”
Hạ Hàn mỉm cười: “Hôm qua tôi có đến trường quay, nhưng đến muộn.”
Hạ Hàn định nói thêm điều gì đó thì Đô Đô đã từ trong phòng chạy ùa ra.
Trên tay cậu bé cầm món đồ chơi mới tinh mà Diệp Phạn vừa mua cho, háo hức muốn khoe với người chú mà mình yêu quý.
Vì mải chạy nhanh nên Đô Đô bước hụt, ngã nhào xuống sàn nhà.
Cú ngã có vẻ khá mạnh, khiến món đồ chơi văng tung tóe khắp nơi.
Cái miệng nhỏ của Đô Đô mếu máo, đôi mắt to tròn đã ầng ậng nước chực trào.
Trái tim Diệp Phạn nhói lên một cái, cô vội vàng bước nhanh tới chỗ con.
Nhưng không ngờ, Hạ Hàn còn nhanh chân hơn cô một nhịp, anh đã kịp thời đến bên cạnh Đô Đô.
Cả hai người đồng thời với tay đỡ Đô Đô dậy. Hạ Hàn nhanh tay hơn, đã bế trọn Đô Đô vào lòng.
Còn Diệp Phạn, vì cũng đang dang tay định ôm Đô Đô nên vô tình bị lực kéo của Hạ Hàn làm mất thăng bằng.
Giây tiếp theo, cô lảo đảo, ngã nhào về phía Hạ Hàn.
Cơ thể Diệp Phạn va sầm vào bờ vai vững chãi của anh.
Cô và Đô Đô, một lớn một nhỏ, cả hai người đều nằm trọn trong vòng tay của Hạ Hàn.
Cả Diệp Phạn và Hạ Hàn đều khẽ giật mình sửng sốt.
Lúc này, bàn tay Hạ Hàn đang đặt hờ lên vai cô.
Hơi ấm nóng rực từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp áo mỏng manh, truyền thẳng đến thân thể Diệp Phạn.
Mái tóc dài của Diệp Phạn buông xõa sau lưng, từng lọn tóc mây quấn quýt lấy những ngón tay của Hạ Hàn.
Hơi thở của Hạ Hàn phả nhè nhẹ bên vành tai cô.
Diệp Phạn dường như có thể nghe thấy rõ nhịp tim trầm ổn của anh.
Giây tiếp theo, Diệp Phạn vội vã đứng thẳng người dậy, những ngón tay của Hạ Hàn cũng theo đó luồn qua mái tóc dài của cô.
Thấy Hạ Hàn đã bế gọn Đô Đô vào lòng, Diệp Phạn liền buông lỏng tay mình ra.
Cô cất giọng nhẹ nhàng: "Xin lỗi anh."
Ánh mắt Hạ Hàn hơi sầm xuống, anh trầm mặc quan sát hành động của Diệp Phạn mà không hề đáp lời.
Vốn dĩ cú ngã của Đô Đô khá đau, nhưng thằng bé đã bị những hành động bất ngờ của Hạ Hàn và Diệp Phạn làm cho phân tâm.
Đô Đô mở to đôi mắt tròn xoe, ánh nhìn liên tục chuyển dời qua lại giữa hai người.
"Mẹ ơi, chú ơi, hai người phản ứng nhanh thật đấy."
Đô Đô cuộn mình ngoan ngoãn trong vòng tay Hạ Hàn, chớp mắt nhìn Diệp Phạn.
Hạ Hàn cẩn thận kiểm tra thân thể thằng bé một lượt rồi cất tiếng hỏi:
"Cháu có bị ngã đau ở đâu không?"
Cơn đau ở cánh tay dần trở nên rõ ràng hơn, Đô Đô mếu máo cái miệng nhỏ, nhưng thằng bé lại kiên cường không hề rơi nước mắt.
Đô Đô vươn cánh tay trắng trẻo, mũm mĩm ra.
"Đô Đô đau quá, mẹ thổi cho Đô Đô đi."
Diệp Phạn và Hạ Hàn đồng thời ghé sát lại, cùng thổi nhẹ lên cánh tay thằng bé.
Vì động tác quá đỗi vội vàng, trán hai người vô tình chạm vào nhau.
Làn da ấm áp khẽ lướt qua nhau.
Diệp Phạn lại lùi về sau một bước, Hạ Hàn cũng thoáng giật mình.
Đô Đô chớp chớp hàng mi, dường như thằng bé cũng nhận ra bầu không khí lúc này có chút khác lạ.
"Mẹ ơi, chú ơi, hai người bị sao vậy?"
Diệp Phạn vội vàng lên tiếng trước Hạ Hàn: "Đô Đô không phải định cho chú xem đồ chơi sao?"
Quả nhiên, sự chú ý của Đô Đô lại một lần nữa dồn hết vào những món đồ chơi.
Diệp Phạn bước sang một bên, nhặt những món đồ chơi rơi vãi trên mặt đất lên rồi xếp ngay ngắn trên bàn phòng khách.
Hạ Hàn bế Đô Đô bước tới gần.
Diệp Phạn hơi nghiêng đầu, thực chất tầm mắt của cô hoàn toàn không dừng lại trên người anh.
Cô vừa dọn dẹp sô pha, vừa cất lời:
"Hạ Hàn, anh chơi cùng Đô Đô nhé, tôi đi chuẩn bị cơm trưa đây."
Hạ Hàn chọn đúng thời điểm này để ghé thăm, Diệp Phạn đương nhiên không thể không giữ anh lại dùng bữa.
Dẫu cho Hạ Hàn không ăn, thì Đô Đô cũng đến giờ phải dùng bữa rồi.
Vừa dứt lời, Diệp Phạn liền quay người đi thẳng về phía phòng bếp.
Hạ Hàn đưa mắt nhìn theo những bước chân có phần luống cuống của cô, khóe môi khẽ vương một nét cười.
"Đô Đô định cho chú xem cái gì nào?"
Hạ Hàn dồn hết sự tập trung để chơi đùa cùng thằng bé.
Đô Đô hớn hở như đang khoe báu vật, đem toàn bộ đồ chơi của mình xếp thành một hàng dài.
Thằng bé giới thiệu tỉ mỉ từng món đồ chơi một cho Hạ Hàn nghe.
Đô Đô đã đặt tên cho tất cả những món đồ chơi của mình.
Hạ Hàn vốn có trí nhớ xuất chúng, Đô Đô chỉ cần nhắc qua một lần là anh đã ghi nhớ nằm lòng.
Lát sau, bất kể Đô Đô nhắc đến món đồ chơi nào, anh đều có thể gọi tên một cách chuẩn xác.
