Showbiz: Mẹ Ruột Của Nhân Vật Phản Diện Sống Đời An Yên - Chương 323

Cập nhật lúc: 05/05/2026 12:31

Vậy hiện giờ anh làm như thế này là có ý gì? Chẳng lẽ chỉ để bù đắp cho tình phụ t.ử khiếm khuyết trong suốt ba năm ròng rã của Đô Đô sao?

Diệp Phạn chưa từng mang dã tâm độc chiếm Đô Đô, nhưng ngay khoảnh khắc này, mọi tâm tư của cô đều hướng về cậu bé.

Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào từ cửa sổ xe, chiếu rọi khuôn hàm góc cạnh, căng cứng của Hạ Hàn. Vẫn là vẻ trầm mặc lạnh lùng như thường nhật, nhưng lúc này lại toát lên sự buốt giá đến kinh người.

Hồi lâu sau, Hạ Hàn rốt cuộc cũng cất tiếng, anh chậm rãi nhả ra ba chữ: "Thực xin lỗi."

Hạ Hàn chẳng cách nào giải thích rõ ngọn ngành với Diệp Phạn, ở hiện tại, một lời xin lỗi là điều duy nhất anh có thể làm.

Anh không dám xa cầu Diệp Phạn sẽ tha thứ cho sự vắng mặt của anh trong cuộc đời Đô Đô suốt bao năm qua, nhưng anh thực lòng yêu thương Đô Đô, và nguyện ý gánh vác trách nhiệm của một người cha.

Diệp Phạn đã lấy lại được sự bình tĩnh, sắc mặt cô nhợt nhạt đi: "Tôi và Đô Đô đã quen với cuộc sống chỉ có hai người."

Cô đem một sự thật phơi bày trước mắt Hạ Hàn với thái độ vô cùng khách quan: "Tự dưng lại lòi ra một người cha ruột, anh cảm thấy Đô Đô có thể dễ dàng chấp nhận được sao?"

Hạ Hàn rũ mắt xuống: "Vậy cô đã giải thích thế nào với Đô Đô?"

Hạ Hàn nhớ lại gương mặt đau khổ của Đô Đô, chỉ vì những đứa trẻ khác đều có một mái ấm trọn vẹn hạnh phúc, còn cậu bé thì không.

Chỉ cần nghĩ đến điều này, cõi lòng Hạ Hàn lại nhói lên niềm âu lo.

Diệp Phạn chìm vào im lặng một lát, chất giọng trong trẻo cất lên thành lời: "Đô Đô chỉ biết rằng, cha của thằng bé đã đi đến một nơi rất xa xôi."

Bóng đêm tĩnh mịch buông rủ, phủ xuống một lớp ánh sáng nhàn nhạt, mơ hồ.

Diệp Phạn nhắm nghiền hai mắt lại, một tiếng thở dài thảng thốt khẽ ngân lên giữa không trung u tịch.

"Và sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại."

Bầu không khí trong xe ngưng trệ, tưởng chừng như bức bối thêm vạn phần.

Hạ Hàn và Diệp Phạn đều không nói thêm lời nào, ai nấy đều mang trong mình những suy tư riêng. Họ ngồi ở hai bên hàng ghế, hướng ánh mắt đăm đăm về con đường tĩnh lặng, thênh thang phía trước.

Ánh mắt Hạ Hàn sâu thẳm, huyệt thái dương nhức nhối. Những luồng suy nghĩ trong lòng anh nặng nề như chì, cứ thế đè nén xuống cõi lòng.

Sự xuất hiện đường đột của anh đã phá vỡ sự bình yên trong cuộc sống của hai mẹ con họ.

Mà Đô Đô vốn dĩ chưa từng ôm ấp hy vọng về sự xuất hiện của một người cha. Việc cậu bé coi Hạ Hàn là ba, hoàn toàn được thiết lập trên tiền đề không biết rằng anh chính là cha ruột của cậu bé.

Nếu Đô Đô tỏ tường sự thật, cậu bé sẽ phản ứng ra sao?

Cô lo lắng Đô Đô sẽ muộn phiền, sẽ hoang mang, sẽ đau khổ.

Còn Diệp Phạn nhíu c.h.ặ.t đôi mày, cô siết c.h.ặ.t nắm tay, những đốt ngón tay trở nên trắng bệch mà bản thân lại không hề mảy may hay biết.

Những mối bận tâm của cô cứ quanh quẩn, cuộn trào trong tâm trí, cảm giác mệt mỏi khó lòng diễn tả dâng lên từ tận đáy lòng, khiến người ta tưởng chừng như sức cùng lực kiệt.

Diệp Phạn thừa biết Hạ Hàn thực lòng đối đãi vô cùng tốt với Đô Đô, nhưng cả hai người tuyệt nhiên không thể vì đứa trẻ mà miễn cưỡng ở bên nhau.

Diệp Phạn và Hạ Hàn vốn không yêu nhau, dẫu cô có thể lựa chọn song hành cùng Hạ Hàn để sắm vai một cặp vợ chồng hoàn mỹ, nhưng cô đã hứa sẽ cho Đô Đô một cuộc sống tốt đẹp nhất, và tuyệt đối không bao giờ mong muốn Đô Đô phải lớn lên trong một môi trường thiếu vắng tình yêu thương.

Thời gian từng phút từng giây tích tắc trôi, cũng chẳng biết đã bao lâu.

Hạ Hàn khởi động xe, chiếc xe lao v.út vào màn đêm thăm thẳm. Còn hai con người trong xe, cũng trầm mặc y như bóng đêm dằng dặc ngoài kia.

Chiếc xe xuyên qua từng con phố dọc ngang, cuối cùng dừng lại trước khu nhà của Diệp Phạn.

Diệp Phạn mở cửa, bước xuống xe.

Họ không nói với nhau lời tạm biệt, cũng chẳng chúc nhau ngủ ngon.

Xe của Hạ Hàn đậu dưới lầu một khoảng thời gian dài đằng đẵng, anh lặng lẽ ngước nhìn tòa nhà chọc trời kia, chẳng hé răng nửa lời.

Cơn gió bấc mùa đông lạnh thấu xương lùa vào trong xe, khiến không gian xung quanh trở nên lạnh ngắt, vậy mà anh dường như không hề hay biết.

Diệp Phạn trở về đến nhà, phòng khách vẫn còn sáng đèn. Diệp Phạn đưa mắt nhìn qua.

Đô Đô đang ngồi trên chiếc sô pha, cái đầu nhỏ cứ gật gà gật gù. Cậu bé đã buồn ngủ rũ rượi, nhưng vẫn ngoan cố đợi mẹ về.

Đúng lúc ấy, Đô Đô nghe tiếng mở cửa bèn ngẩng đầu nhìn Diệp Phạn. Đôi mắt to tròn lập tức mở lớn, cơn buồn ngủ cũng tan biến đi quá nửa.

Cậu bé khua khoắng đôi chân ngắn ngủn, tụt xuống khỏi sô pha. Diệp Phạn lao tới bên mép sô pha, ôm chầm lấy Đô Đô.

Đô Đô vùi đầu vào lòng Diệp Phạn, giọng mũi trẻ con tủi thân vang lên: "Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.