Showbiz: Mẹ Ruột Của Nhân Vật Phản Diện Sống Đời An Yên - Chương 332

Cập nhật lúc: 05/05/2026 12:34

"Đô Đô, tôi không lừa cháu, tôi không phải là chú Hạ của cháu, tôi chính là ba ruột của cháu."

Hạ Hàn lặp lại một lần nữa. Bởi lẽ anh chỉ có một cách duy nhất là ép Đô Đô đối mặt với thực tại này. Mọi chuyện vốn dĩ chẳng phải là một lời nói dối.

Đô Đô đờ đẫn cả người. Viền mắt cậu bé bỗng chốc đỏ hoe. Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi, rồi cứ thế, từng dòng lệ thi nhau tuôn rơi không kìm lại được, rơi tí tách không ngừng.

Nước mắt giàn giụa ướt đẫm cằm Đô Đô, từng giọt từng giọt thấm ướt cả chiếc áo len in hình nhân vật hoạt hình.

Trái tim Diệp Phạn như vỡ vụn trước những giọt nước mắt của Đô Đô. Cô ngồi xích lại gần, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng nhỏ bé, cố gắng vỗ về cảm xúc đang cuộn trào trong cậu bé.

Đô Đô vừa thút thít vừa ngước nhìn Hạ Hàn, nức nở: "Chú ơi, có phải chú vốn dĩ chẳng hề yêu thương Đô Đô chút nào không?"

Giọng Hạ Hàn khản đặc: "Ba rất yêu Đô Đô..."

"Vậy tại sao bao lâu nay ba không xuất hiện? Tại sao không sống cùng Đô Đô và mẹ? Tại sao lại bắt Đô Đô gọi ba là chú?"

Đô Đô khóc nấc lên từng hồi, giọng nói đứt quãng. Cậu bé liệt kê từng sự thật cay đắng, mang theo sự uất ức tột cùng.

Đô Đô ngước mặt nhìn Diệp Phạn: "Mẹ ơi, mẹ có biết chú là ba của Đô Đô không?"

Đôi mắt Diệp Phạn rưng rưng đỏ hoe. Cô không trốn tránh mà khẽ gật đầu xác nhận: "Mẹ biết rồi."

Đô Đô mở to đôi mắt, cậu bé cảm thấy như thể bị cả thế giới quay lưng. Những người cậu bé tin yêu nhất - mẹ và chú - lại thông đồng lừa gạt cậu bé.

Đô Đô tụt nhanh xuống khỏi sô pha, co chân cắm đầu chạy thẳng vào phòng ngủ.

Trước đây, Đô Đô từng bày tỏ với Hạ Hàn mong ước có một người ba. Ấy vậy mà, lúc này đây cậu bé lại chẳng thể chấp nhận sự thật vừa ập đến. Lúc trước, cậu bé nghĩ rằng cuộc sống chỉ có hai mẹ con cũng đã viên mãn lắm rồi. Cậu bé chưa bao giờ mơ mộng về hình bóng một người ba chưa từng hiện diện trong cuộc đời mình.

Giờ đây, khi biết Hạ Hàn chính là người ba ruột thịt, cậu bé lại đinh ninh rằng lý do Hạ Hàn vắng bóng suốt ngần ấy năm là vì không yêu thương hai mẹ con, là vì anh đã nhẫn tâm vứt bỏ họ.

Ý nghĩ muốn có ba nảy sinh từ việc sự xuất hiện của Hạ Hàn mang lại cho cậu bé niềm vui sướng khôn tả, khiến cậu bé nhận ra rằng việc có ba là một điều vô cùng hạnh phúc.

Những lo âu của Diệp Phạn vốn chẳng hề thừa thãi. Đã sắm vai người mẹ của Đô Đô suốt ngần ấy năm, cô là người hiểu rõ tâm tính con mình hơn ai hết. Đô Đô sở hữu một tâm hồn mong manh nhạy cảm hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa.

Và nay, nỗi sợ hãi tột cùng của cô đã hóa thành sự thật.

Đô Đô hoàn toàn có khả năng đón nhận việc Hạ Hàn trở thành ba của mình, thế nhưng cậu bé lại chẳng thể nào chấp nhận được việc Hạ Hàn lại chính là người cha ruột thịt biệt tăm biệt tích suốt bao năm qua.

Diệp Phạn và Hạ Hàn trao nhau một ánh nhìn đầy ẩn ý, vội vã bật dậy, sải bước tiến vào phòng. Căn phòng trống vắng, chỉ còn văng vẳng tiếng khóc thút thít dội ra từ phía chiếc tủ áo kê sát mép tường.

Lúc này, một cục bột nhỏ nhắn đang cuộn tròn trong một góc của chiếc tủ áo, uất ức rơi lệ.

Tay Diệp Phạn vừa chạm vào cánh cửa tủ áo, nước mắt cô đã chực trào rơi xuống. Cô cố gắng làm cho động tác của mình nhẹ nhàng nhất có thể, từ từ hé mở cánh cửa, sợ rằng âm thanh lớn sẽ làm kinh động đến Đô Đô.

Cánh cửa tủ đang đóng kín dần được kéo ra, ánh sáng men theo khe hở lọt vào, soi tỏ một góc nhỏ bên trong.

Thân hình nhỏ bé của Đô Đô thu lu trong góc tủ, vừa khóc thút thít vừa tủi thân lấy tay lau nước mắt.

Diệp Phạn mở rộng hoàn toàn cửa tủ, cẩn thận vươn tay ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé của Đô Đô vào lòng.

Đô Đô vẫn còn đang dỗi Diệp Phạn. Toàn thân cậu bé cứng ngắc, hai bàn tay mũm mĩm nắm c.h.ặ.t, cơ thể thi thoảng lại run lên bần bật theo từng tiếng nấc.

Động tác của Diệp Phạn càng thêm nhu hòa, cô nhẹ nhàng vuốt dọc theo cánh tay Đô Đô, cố gắng xoa dịu giúp cậu bé thả lỏng.

Diệp Phạn đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu Đô Đô, nâng cậu bé lên ngồi gọn trên đùi mình. Cô cất giọng êm ái, thì thầm dỗ dành: "Mẹ xin lỗi Đô Đô."

Nghe tiếng Diệp Phạn thủ thỉ, Đô Đô khẽ ngẩng đầu lên, qua khe hở của những ngón tay len lén nhìn cô. Lúc này, đôi mắt to tròn của cậu bé đã đẫm lệ, khuôn mặt nhỏ xíu cũng đỏ ửng lên.

"Mẹ không nên giấu Đô Đô chuyện của ba. Bởi vì trước đây ba không xuất hiện, nên mẹ mới không dám nói với con."

"Đô Đô biết không, thực ra ba luôn rất yêu thương con. Trước đây ba không biết đến sự tồn tại của con, nên mới không thể đến tìm con."

Diệp Phạn kề sát tai Đô Đô, nhỏ giọng giải thích.

Cơ thể nhỏ bé của Đô Đô khẽ cựa quậy. Tiếng nức nở đã vơi dần, cậu bé ngoan ngoãn rúc sâu hơn vào lòng Diệp Phạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.