Showbiz: Mẹ Ruột Của Nhân Vật Phản Diện Sống Đời An Yên - Chương 341
Cập nhật lúc: 05/05/2026 12:37
Khoảng cách giữa hai người xa vời vợi đến mức, dường như cô chỉ có thể đứng từ xa mà ngước nhìn anh.
Diệp Phạn chẳng rõ đoạn tình cảm này rốt cuộc được gọi tên là gì.
Là ngưỡng mộ, là khao khát, hay là một thứ tình cảm nào đó sâu nặng hơn thế.
Cô chỉ biết rằng, H tựa như vì tinh tú sáng ngời nhất trong cuộc đời cô. Cô đuổi theo ánh hào quang của anh, từng bước nỗ lực vươn lên phía trước.
Sự xuất hiện của anh đã kéo cô thoát khỏi thế giới khép kín, tối tăm ấy.
Cô lấy lại được dũng khí và niềm tin, tiếp tục theo đuổi những hoài bão ấp ủ bấy lâu.
Anh dẫn lối cho cô, dìu dắt cô, giúp cô tìm lại được phương hướng của cuộc đời.
Diệp Phạn từng khao khát được gặp gỡ H với một thân phận hoàn toàn mới, chứ không chỉ đơn thuần là một kẻ mang ơn được anh bảo bọc.
Thế nhưng, khi ấy cô vẫn chưa đủ xuất chúng. Cô muốn đợi đến lúc bản thân trở nên đủ bản lĩnh mạnh mẽ, sẽ đường hoàng đứng trước mặt H, chính thức quen biết, kết giao và trở thành những người tri kỷ của nhau.
Khi Diệp Phạn còn là một nghệ sĩ vĩ cầm ở kiếp trước, mỗi khi đứng trên bục diễn, cô đều dốc trọn sinh lực để tấu lên những khúc nhạc đắm say. Không chỉ đàn cho khán giả bên dưới nghe, mà sâu thẳm trong tim, cô luôn hướng về một vị khán giả vô hình đặc biệt nhất.
Dù chưa một lần gặp gỡ, nhưng trong thâm tâm Diệp Phạn vẫn luôn nuôi dưỡng một niềm hy vọng mong manh. Liệu ở một góc khuất nào đó trên thế giới này, H có đang dõi theo phần biểu diễn của cô hay không?
H có thể chứng kiến sự trưởng thành, sự ưu tú ngày một tỏa sáng của cô hay không.
Diệp Phạn luôn không ngừng nỗ lực, không ngừng tiến về phía anh.
Giọng hát của Diệp Phạn vẫn chầm chậm ngân vang. Những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay dường như đều được cô trút trọn vào bài hát này, bày tỏ một cách rõ ràng và chân thành nhất.
Khán giả không hề biết người đeo mặt nạ kia là ai, nhưng giọng hát của cô đã thực sự chạm đến trái tim họ.
Họ cảm nhận một cách chân thực từng nhịp đập cảm xúc, từng nỗi xót xa, từng dòng tình cảm dạt dào mà cô gửi gắm.
Thí sinh đeo mặt nạ này rốt cuộc là ai? Là ai đã mang đến cho họ một chất giọng làm say đắm lòng người đến thế?
Lạc Sâm ngồi trên ghế giám khảo, đôi mắt đăm đăm nhìn Diệp Phạn, trái tim anh bị giọng hát của cô làm cho rung động mãnh liệt.
Ca khúc này là anh viết tặng Hồ Mạn Quân, bởi Hồ Mạn Quân tựa như ngôi sao phương Bắc soi đường dẫn lối, giúp anh vững bước theo đuổi đam mê.
Con đường bước vào giới nghệ thuật xưa nay chưa bao giờ trải đầy hoa hồng, hành trình chinh phục ước mơ luôn đầy rẫy những chông gai, thử thách.
Hồ Mạn Quân đã tiếp thêm cho anh sức mạnh và niềm tin, giúp anh kiên định đi đến ngày hôm nay.
Và thí sinh giấu mặt kia, đã diễn tả trọn vẹn mọi cung bậc cảm xúc ẩn sâu trong trái tim anh. Giọng hát của cô đầy mị lực và sức truyền cảm, chắc hẳn sâu thẳm trong tim cô, cũng đang tỏa sáng một thứ ánh sáng rực rỡ, sưởi ấm cho tâm hồn cô.
Lạc Sâm dõi theo Diệp Phạn trên sân khấu, khóe mắt anh bỗng dưng hoe đỏ.
Giọng hát của thí sinh này mang một sức cuốn hút ma mị, gợi nhắc cho anh về những chặng đường thăng trầm kể từ khi mới chập chững bước chân vào nghề.
Diệp Phạn thả hồn vào từng nốt nhạc, tâm tư ngổn ngang trăm mối. Một ký ức vụt sáng trong tâm trí cô, trái tim cô khẽ nhói lên một nỗi đau xót xa.
"Đường quanh co sương mù giăng kín, ngỡ như một giấc chiêm bao."
"May mắn thay gặp được ngươi, xin mượn tia sáng này."
"Soi tỏ nẻo đường phía trước."
Khoảng thời gian trao đổi thư từ cùng H, chính là chuỗi ngày Diệp Phạn cảm thấy bình yên và hạnh phúc nhất.
Đoạn thời gian ấy tựa như một giấc mộng mờ ảo mà lại rõ nét đến lạ thường, khiến cõi lòng cô dần trở nên quang đãng.
Khi Diệp Phạn đã trở thành một nhà soạn nhạc danh tiếng, khi cô đã gom đủ dũng khí để chính thức ngỏ lời gặp gỡ H, thì H lại đột ngột bốc hơi.
Hai năm ròng rã, cô không nhận được bất cứ hồi âm nào từ H.
H cứ thế biến mất không một dấu vết.
Hai năm, một khoảng thời gian tưởng chừng như ngắn ngủi, nhưng lại dài đằng đẵng, đủ để Diệp Phạn nhận ra rằng, H đã thực sự rời khỏi cuộc đời cô.
Diệp Phạn không rõ H đã đi về đâu, cô hoàn toàn mất liên lạc với anh. Diệp Phạn đã cố gắng lật tìm tung tích, tìm kiếm lý do tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này.
Thế nhưng, danh tính của anh, thân phận của anh cô đều mù tịt, mọi thứ về anh chỉ là một bức màn bí ẩn.
H tựa như một hình bóng vô hình ẩn sâu trong trái tim Diệp Phạn.
Khi anh ở đó, hình bóng ấy vô cùng sống động, rực rỡ.
Nhưng khi anh cất bước ra đi, lại chẳng để lại bất cứ vết tích nào để cô có thể lần theo.
Sống mũi Diệp Phạn cay xè, cô tiếp tục cất tiếng hát, tiếp tục dòng hồi tưởng miên man về những chuyện đã qua.
