Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 227 + 228: Ai Phái Mày Tới? (8)

Cập nhật lúc: 25/12/2025 03:37

Người đàn ông cau chặt mày, vẻ mặt đầy khó chịu nhìn hai người kia:

“Các người mắt ch.ó coi thường người khác hả? Con mẹ nó thời đại nào rồi mà còn làm ăn kiểu này? Có tin tao đăng lên mạng bóc phốt cái nhà hàng gian thương của tụi mày không?”

“Không có thẻ hội viên thì không được vào nhà hàng, đây là quy định của Tiên Nguyệt Phường chúng tôi. Bốn vị khách quý vừa vào trước, trong đó có ba người là hội viên VIP của nhà hàng. Tiên Nguyệt Phường chỉ tiếp đón khách hàng hội viên. Nếu ngài còn tiếp tục gây rối, thì đừng trách chúng tôi không khách sáo.”

Người gác cửa vốn vừa nãy còn nói chuyện nhẹ nhàng, lúc này như biến thành một người khác, thái độ bỗng trở nên vô cùng cứng rắn.

Người đàn ông thấy họ hung dữ như vậy, không hiểu sao lại nuốt nước bọt xuống, cũng không dám cứng đầu xông vào nữa.

“Không vào thì thôi, ông đây còn chẳng thèm đến nữa! Cái quy định khỉ gió gì thế? Sớm muộn gì cũng đóng cửa cho mà xem!”

Hắn vốn không phải người bản địa ở Nam Thành, nên đương nhiên không biết Tiên Nguyệt Phường là nơi thế nào.

“Hử?” – Hai người gác cửa cau mày bước lên một bước, làm hắn sợ đến mức vội vàng chuồn mất.

Ra đến ven đường, hắn vừa c.h.ử.i rủa vừa trèo lên xe:

“Phì! Lũ mắt ch.ó coi thường người khác! Không chừng lương tháng còn chưa bằng nhuận bút một ngày của ông đây! Có gì mà vênh váo chứ… Đợi ông qua được ải này, làm cái thẻ hội viên rồi quay lại, đập nát cái bản mặt hợm hĩnh của tụi mày!”

Muốn vào trong tiếp tục chụp lén là không thể rồi, chỉ có thể chờ cơ hội khác mà thôi.

Nghĩ vậy, hắn lại lấy chiếc máy ảnh trong túi ra, nghiên cứu một lúc, nhưng càng xem càng thấy có gì đó không ổn.

……

Khoảng hai tiếng sau.

Bốn người đã ăn uống no nê, từ trong Tiên Nguyệt Phường bước ra, ai nấy đều chuẩn bị về.

Lâm Vãn Niên liếc nhìn chiếc xe Volkswagen màu đen đỗ bên đường, trong xe tối om, rồi nhét hai tay vào túi, quay sang hỏi Hạ Tầm Song:

“Cần tôi đưa cô về không?”

Hạ Tầm Song dường như hiểu được ẩn ý trong lời anh:

“Không cần!”

Nghe vậy, Lâm Vãn Niên nhướn mày:

“Được thôi, vậy đi đường cẩn thận.”

"Chị Song, bọn tôi và anh Niên về trước đây. Khi nào về tới nhà thì nhắn tin cho bọn tôi biết nhé.” – Giang Dã vòng qua đầu xe, đi về phía ghế lái.

“Tôi cũng về luôn, cô về tới thì nhắn tin cho tôi là được, khỏi nhắn cho cái thằng Giang Dã kia, nó là kiểu người ‘làm gì cũng hỏng, chỉ có ăn là hết’ điển hình đấy.” Trước khi đi, Quý Lâm còn không quên chọc ghẹo một câu.

Nghe vậy, Giang Dã lập tức tức giận:

“Mẹ nó, cậu nói cái gì đấy hả? Tôi thấy cậu ngứa da rồi, muốn bị dạy dỗ đúng không?”

Hạ Tầm Song nhìn hai người họ mà chỉ thấy đau đầu — hơn hai mươi tuổi cả rồi mà còn lắm mồm hơn cả phụ nữ, cãi nhau đến là ồn.

“Thôi đủ rồi, hai cậu mau đi đi! Không đi là tôi đi trước đấy.”

Nói xong, Hạ Tầm Song mở cửa xe và ngồi vào trong.

Mọi người chào tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy, mỗi người một ngả.

Người đàn ông trong chiếc Volkswagen màu đen nghe thấy tiếng động cơ xe thể thao gầm rú xa dần, lập tức ngồi bật dậy, khởi động máy rồi tiếp tục bám theo xe của Hạ Tầm Song.

Nhưng hiệu suất xe bình thường làm sao sánh được với siêu xe, thành ra chiếc Volkswagen phải cố gắng bám theo cực kỳ vất vả.

Qua gương chiếu hậu, Hạ Tầm Song trông thấy chiếc Volkswagen kia vẫn bám sát phía sau, khóe môi cô liền khẽ nhếch lên, cong thành một nụ cười hiểm ác.

Cô đạp mạnh chân ga — chiếc xe lao vút đi như mũi tên rời cung.

Ngồi trong chiếc xe phía sau, người đàn ông đang khổ sở bám theo thấy cô lại tăng tốc, tức đến mức c.h.ử.i ầm lên:

“Khốn kiếp! Con đàn bà c.h.ế.t tiệt này chẳng lẽ cố tình giỡn mặt ông đây à?!”

Chiếc xe phía trước lúc thì chạy nhanh, lúc thì chậm, nhìn thì có vẻ sắp bị đuổi kịp, nhưng mẹ nó — vừa mới tới gần thì lại tăng tốc. Đúng lúc hắn sắp theo không nổi nữa, chiếc xe phía trước lại đột ngột giảm tốc.

Không chỉ vậy, chiếc xe còn thường xuyên đổi làn liên tục trên mấy tuyến đường, khiến người đàn ông trong xe phía sau tức đến mức muốn hộc máu.

Hắn chưa từng thấy ai lái xe trên đường mà liều mạng như thế — quả nhiên là đàn bà lái xe, toàn “sát thủ xa lộ” cả lũ.

Vả lại, nhìn chiếc xe thể thao kia cũng biết chẳng rẻ tiền gì; nếu mà xảy ra t.a.i n.ạ.n lúc này thì thật vui mắt biết bao!

Hạ Tầm Song trêu chọc hắn một lúc trên đường, cảm thấy chán rồi mới rẽ xe về hướng biệt thự nhà họ Hạ.

Chiếc Volkswagen đen thấy chiếc xe thể thao phía trước rẽ ngoặt một cái rồi mất hút, hoảng hốt đạp mạnh chân ga đuổi theo. Suốt một quãng dài, hắn chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ đuôi xe phía trước, rồi trong chớp mắt lại biến mất sau khúc cua.

Lặp lại vài lần như vậy, cuối cùng hắn cũng bám theo được đến một khu biệt thự nằm lưng chừng núi. Ở đây hầu như không có xe cộ qua lại, vô cùng yên tĩnh.

Kết quả là — đúng lúc hắn chuẩn bị rẽ qua một khúc cua, đột nhiên phía trước xuất hiện một bóng người!

Người đàn ông trong xe sợ đến trố mắt, vội đạp mạnh phanh.

“Kéttttt——”

Tiếng phanh chói tai vang lên, bánh xe để lại những vệt đen dài in sâu trên mặt đường. Ngay sau đó, chiếc xe dừng khựng lại cách người phụ nữ kia chưa đầy nửa mét.

Từ đầu đến cuối, người phụ nữ không hề nhúc nhích — cô đứng đó thẳng tắp, lạnh lùng, như thể chẳng hề sợ bị tông.

Do quán tính, nửa thân trên của người đàn ông đập mạnh vào vô-lăng, đau đến mức n.g.ự.c như muốn vỡ ra.

Đợi đến khi lấy lại hơi, hắn mở dây an toàn, tức tối đạp cửa xe, c.h.ử.i ầm lên:

“Con mẹ nó! Muốn c.h.ế.t cũng đừng lôi ông đây c.h.ế.t theo chứ! Muốn tìm chỗ c.h.ế.t thì đi chỗ khác, yên tĩnh mà c.h.ế.t không được à? Mày—”

Lời còn chưa dứt, khi bước ra trước đầu xe, nhìn rõ khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo của người phụ nữ ấy, những câu c.h.ử.i đến miệng của hắn bỗng nghẹn lại.

“Sao… sao lại là cô ta!?”

Hạ Tầm Song khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt.

Cô không quen hắn, trong ký ức của nguyên chủ cũng không hề có người này.

Nhưng từ lúc rời khỏi trường b.ắ.n cung đi đến Tiên Nguyệt Phường, cô đã phát hiện ra chiếc xe này vẫn luôn bám theo phía sau.

Kể cả sau khi ăn tối xong rời khỏi Tiên Nguyệt Phường, chiếc Volkswagen đen ấy vẫn còn đó — cô vừa đi, nó liền bám sát theo ngay.

Chút trò mèo cỏn con như vậy mà cũng muốn qua mắt cô sao?

Chiếc xe thể thao màu trắng pha hồng nhấp nháy đèn cảnh báo, đỗ cách phía sau không xa.

Hạ Tầm Song khẽ nhếch môi cười lạnh, rồi chậm rãi cất giọng:

“Là ai phái mày tới? Theo dõi tao làm gì? Mày định tự khai ra… hay là đợi tao đ.á.n.h cho đến khi mày chịu nói?”

Đôi mắt cô bình thản, không chứa chút cảm xúc hay nhiệt độ nào — nhưng lại khiến người ta bất giác run sợ.

Người đàn ông nuốt khan một ngụm nước bọt, rồi giả vờ ngơ ngác:

“Cô… cô đang nói gì vậy? Tôi nghe chẳng hiểu gì hết.”

Cô đã cho hắn một cơ hội để tự thú, nhưng hắn không biết trân trọng — vậy thì đừng trách cô ra tay.

“Nói vậy là… mày muốn chịu khổ rồi đúng không?”

Lời vừa dứt, trong đáy mắt Hạ Tầm Song bỗng lóe lên một tia hung hiểm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.