Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 247: + 248 Vị Khách Mời Bí Ẩn (3)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 16:02

“Hi mọi người! Thấy tôi không vui hả? Mau vỗ tay chào đón đi chứ!”

Quý Lâm vừa chạy vừa cười tiến đến. Để giữ yếu tố bí mật, ban đạo diễn đã sắp xếp cho anh bay sang nước B từ hôm trước, đi trước đoàn một ngày.

Mọi người thấy có khách mời mới gia nhập, liền nhiệt tình phối hợp, vỗ tay hoan nghênh.

Chỉ có Giang Dã là vừa nhìn thấy người đến, khóe miệng liền giật giật, không nhịn được mở miệng:

“Đạo diễn, người này là ai thế? Mau nhét anh ta lên máy bay, gói lại rồi gửi trả về ngay đi!”

Quý Lâm vẫn giữ nụ cười lễ phép, lần lượt bắt tay với từng thành viên của Gia tộc Rừng Rậm, rồi nhìn sang Giang Dã, nhướng mày:

“Sao thế? Cậu sợ tôi đến thì địa vị của cậu không còn chắc nữa à? Nên mới gấp gáp đòi đuổi tôi đi như vậy?”

“Xì~ Tôi mà sợ anh á? Đúng là chuyện nực cười nhất thế giới.” Giang Dã phản ứng theo bản năng, đảo mắt khinh khỉnh.

Quý Lâm không buồn chấp, chỉ giơ tay chào riêng Hạ Tầm Song:

“Hi, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Hạ Tầm Song mỉm cười, nhẹ gật đầu đáp lại.

Thấy vậy, Lâm Vãn Niên khẽ nhíu mày, không nói gì, nhưng cơ thể hơi nghiêng về phía trước, vừa khéo chắn ngang tầm mắt giữa hai người.

Ở bên cạnh, Lương Tư Tư nhìn thấy cảnh này, khẽ hừ lạnh trong lòng, ánh mắt đầy khinh miệt.

Quả nhiên là hồ ly tinh! Cái trò quyến rũ đàn ông, đúng là thuần thục đến mức xuất thần.

【Ô mô ô mô, tôi ngửi thấy mùi chua chua rồi nha~】

【《Tâm tư nhỏ của Niên thần》】

【Nhìn dáng vẻ ghen tuông của Niên thần kìa, chúng ta ship chắc chắn là đường thật rồi!】

【Ơ… cho tôi nói nhỏ một câu thôi, hình như chị Song với Lâm thần cũng có thể ghép CP được đó?】

【Có ai đó! Mau kéo cái kẻ phản bội ở trên kia ra ngoài cho tôi!】

Ban đạo diễn để họ thoải mái tương tác một lúc, sau đó mới giơ loa lên nói tiếp:

“Được rồi, một lần nữa hoan nghênh thành viên mới gia nhập! Tiếp theo, nơi chúng ta sẽ sinh tồn chính là rừng mưa nhiệt đới Amazon, khu rừng lớn nhất thế giới!

Nó nằm trên đồng bằng sông Amazon thuộc Nam Mỹ, có diện tích hơn 7 triệu km², trải dài qua 8 quốc gia…”

Giới thiệu xong phần kiến thức phổ thông, đạo diễn lại nói về luật chơi mới của chương trình:

“Như tôi đã nói lúc nãy, quy tắc mùa này đã được nâng cấp. Nếu muốn nhận được công cụ sinh tồn, các bạn phải hoàn thành nhiệm vụ.

Để tăng tính tương tác cho khán giả, chúng tôi đã quyết định:

Mỗi người dùng Weibo đều có thể đăng chủ đề nhiệm vụ.

Trong thời gian giới hạn, bài đăng có lượt thích cao nhất — sẽ trở thành nhiệm vụ mà các bạn phải hoàn thành!”

【Chị em ơi!! Luật mới này tuyệt vời quá!! Từ nay nhiệm vụ trong chương trình là do chúng ta quyết định luôn!】

【Chị em, mau phát huy trí tưởng tượng vô biên đi nào!】

【Thôi xong rồi… tôi có linh cảm chẳng lành rồi đây.】

【Các đại thần làm ơn nương tay nhé, đăng mấy nhiệm vụ dễ thở thôi được không!!】

Giang Dã giơ tay hỏi:

“Đạo diễn, ý ông là — chỉ cần nhiệm vụ do cư dân mạng đề ra có lượt thích cao nhất, dù là gì đi nữa, bọn tôi cũng phải làm à?”

Đạo diễn gật đầu:

“Đúng, chính là như thế!”

Nghe vậy, Hạ Tầm Song cũng cảm thấy một dự cảm chẳng lành dâng lên.

Cô vốn nghĩ “nâng cấp luật chơi” nghĩa là thêm thử thách sinh tồn kiểu khó nhằn, cô còn hăng hái xắn tay áo, chuẩn bị thể hiện một phen.

Kết quả… lại thành ra cái này sao??

Sau khi chào đón khách mời bay và công bố luật mới, đoàn không có thời gian nghỉ ngơi. Mọi người lập tức lên xe buýt, hướng thẳng tới rừng mưa nhiệt đới.

Theo sắp xếp của tổ chương trình, Gia tộc Rừng Rậm phải trải qua không ít trắc trở: đi xe buýt, rồi lại chuyển sang thuyền đ.á.n.h cá địa phương — mãi đến khi tiến sâu vào khu rừng mới coi như chính thức bắt đầu hành trình sinh tồn.

Đặc điểm của rừng mưa là nơi nào cũng đầy nước, thuyền không thể đi sâu hơn được nữa, đạo diễn liền bảo mọi người đều xuống thuyền, phải đi bộ vào chỗ sinh tồn.

Khi mọi người còn đang lúng túng không biết làm sao, Hạ Tầm Song đã khoác ba-lô, bước xuống thuyền. Bàn chân cô dẫm vào nước, nước ngay lập tức ngập đến tận bẹn đùi, cô gọi: “Mọi người cẩn thận chút.”

Ngay sau đó, Lâm Vãn Niên cũng là người thứ hai bước xuống.

Quý Lâm với tư cách khách mời bay đặc biệt, không nói nhiều cũng nhảy xuống nước theo. Việc một phụ nữ làm được thì anh ta cũng làm được!

Những người còn lại nhìn dòng nước vàng nâu kia, chần chừ mãi không dám nhúc nhích.

【Chị Song can đảm quá! Cái gì cô ấy cũng là người đầu tiên làm, nhìn xem ai dám chê cô ấy là bình hoa vô dụng nữa.】

【Môi trường rừng mưa khắc nghiệt lắm, muỗi với côn trùng nhiều không kể xiết, khó tưởng tượng họ phải ở cái nơi quỷ đó nửa tháng như thế nào.】

【Cẩn thận nhé! Chỗ này có cả cá sấu, còn cá ăn thịt người nữa.】

【Ban đạo diễn rõ là đang điên cuồng thử tới giới hạn của tử vong rồi, lỡ có chuyện gì thì sao?】

“Thôi kệ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t!” Giang Dã liều mạng, nhắm mắt nhảy phịch xuống.

“????”

Mấy người bị nước b.ắ.n ướt hết, nhìn anh ta với ánh mắt muốn c.h.é.m c.h.ế.t ngay lập tức.

“Giang Dã, cậu là đồ ngu à?” Quý Lâm tức lửa, hất một vốc nước về phía anh ta. Ai lại nhảy thẳng từ trên thuyền xuống chứ? Đúng là đồ não tàn!

Giang Dã biểu cảm xấu hổ, thấy người người ướt sũng và dáng vẻ muốn g.i.ế.c mình của ba người kia, nuốt nước bọt, lúng túng nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý.”

【Giang Dã, nguy rồi!】

【Hahaha, anh Dã Tử cả ngày không tìm đường c.h.ế.t là ngứa da rồi!】

【Anh không phải cố ý, là cố tình đó.】

【Chị Song nhanh c.h.é.m anh ấy đi, ôi trời… cười đến phát ra tiếng vịt kêu luôn.】

Những người khác lần lượt xuống thuyền, chỉ còn Lương Tư Tư vẫn bấu chặt thành thuyền không chịu nhúc nhích.

“Tư Tư, anh đỡ em xuống nhé!” Trình Vạn Thanh xuống nước rồi định bế Lương Tư Tư từ trên thuyền.

“Cái… cái nước này có thể có con đỉa hay rắn nước gì không? Tôi không xuống!” Lương Tư Tư đỏ mắt lùi lại một bước, cô tưởng kỳ trước đã khổ đủ rồi, nào ngờ tập hai còn tệ hơn. Cô suýt bật khóc, sắp sụp đổ hoàn toàn! Nước dưới thuyền bẩn thế này, ai biết trong đó có thứ c.ắ.n người không? Dù sao cô thà c.h.ế.t cũng không bước chân xuống.

“Vậy… sao giờ làm đây?” Trình Vạn Thanh nhìn xung quanh, cũng không biết xử lý thế nào.

Hạ Tầm Song bước đi vài bước, quay nhìn Lương Tư Tư trên thuyền, khẽ nhíu mày, trề môi phát ra tiếng “chậc” đầy không hài lòng.

Bây giờ đã trưa, nghe nói còn phải đi bộ hơn một tiếng mới đến địa điểm quay. Đến nơi còn có nhiều việc phải làm, bữa tối cũng chưa rõ sẽ thế nào. Tiểu thư này lúc này lại lên cơn bệnh công chúa, chẳng phải đang làm chậm tiến độ của mọi người sao? Thật muốn đá cô ta về nước cho xong, không thấy mặt thì đỡ phiền lòng!

“Còn làm sao được? Kệ thôi!” Hạ Tầm Song khoanh tay, vẻ mặt xinh đẹp mà ngang ngược, “Không thì để cô ta về luôn đi!”

Việc gì cũng chẳng làm được, suốt ngày chỉ biết ỏng ẹo.

Nghe vậy, Lương Tư Tư nước mắt tuôn rơi, cô ta ra vẻ điềm đạm đáng yêu nhìn xem Hạ Tầm Song, nhưng trong lòng đầy oán hận.

Cái con đàn bà c.h.ế.t tiệt đó, nhất định sẽ có ngày bị cô dẫm dưới chân.

Tộc trưởng Triệu thấy cảnh tượng lâm vào bế tắc, bèn đề nghị: “Tiểu Trình, hay là cậu đưa ba-lô cho tôi đi! Cậu cõng Tư Tư nhé.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.