Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 307 + 308: Quý Lâm Bị Nhện Độc Cắn (1)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 16:08

Nghe xong lời ấy, Giang Dã mới phát hiện ra Quý Lâm được Trình Vạn Thanh cõng vào. Anh không nhịn được mà giật giật khóe miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Không ngờ cái tên này thể chất còn kém hơn cả tôi. Tôi thì nôn ói tơi bời, ít nhất còn chưa ngất đi đấy!”

Lâm Vãn Niên đứng gần nên nghe thấy hết, chỉ biết cạn lời.

Bệnh rồi mà còn ra vẻ tự hào nữa hả?

Bác sĩ vừa nghe tin đã vội chạy đến. Ngay khi Trình Vạn Thanh đặt Quý Lâm lên giường, Hạ Tầm Song bỗng như phát hiện ra điều gì đó, liền vội vàng lên tiếng:

“Khoan đã!”

“Sao thế?” Trình Vạn Thanh ngơ ngác nhìn cô.

Mọi người cũng đồng loạt dồn ánh mắt về phía Hạ Tầm Song.

Cô không trả lời ngay, chỉ bước lên hai bước, đưa tay vén áo của Quý Lâm lên. Sau gáy anh xuất hiện một chấm đen rõ ràng trong tầm mắt mọi người.

“Cái… cái này là gì vậy?”

“Trông giống bị cái gì đó c.ắ.n ấy.”

Mọi người nhao nhao bàn tán.

Hạ Tầm Song quan sát kỹ hơn, nhận ra vùng da quanh chấm đen đã hơi tím lại.

“Bác sĩ, lại đây xem thử đi. Tôi nghi là cậu ấy bị thứ có độc cắn.”

Bác sĩ kiểm tra một lượt rồi nói:

“Theo phán đoán ban đầu, đây là vết c.ắ.n của nhện độc, gây sốt cao. Còn cụ thể là loại độc nào thì tôi không rõ — dù sao đây cũng là rừng nhiệt đới, có hàng trăm hàng ngàn sinh vật mang độc. Thiết bị tôi mang theo có hạn, chỉ có thể tiêm huyết thanh thông thường để thử xem có hiệu quả không. Nếu không giải được độc, phải lập tức chuyển đến bệnh viện trong thành phố điều trị.”

Anh ngừng lại một chút, rồi tiếp lời:

“Còn nữa… có vài loài nhện độc có thể gây c.h.ế.t người. Không biết tình trạng sau này của Quý tiên sinh có khả quan không, có thể là…”

Chưa để anh nói hết câu, Hạ Tầm Song đã sốt ruột cắt ngang:

“Vậy mau tiêm huyết thanh đi chứ!”

Mạng người quan trọng, còn nói lắm làm gì — cứu người trước đã chứ!

Sắc mặt cô lúc này không tốt chút nào, rõ ràng là vì lo lắng và bực bội.

【Phải làm sao bây giờ, Lâm Thần bị nhện độc cắn! Có loại nhện độc chỉ cần vài phút là mất mạng, cầu trời cho cậu ấy bình an vô sự!】

【Tội cho Lâm Thần quá, lần đầu tham gia livestream mà gặp chuyện này!】

【Nhìn ra được là chị Song thật sự lo lắng, tôi cũng muốn hét lên với bác sĩ kia — nhanh lên có được không?!】

【Cứu Lâm Thần của tôi đi! Đừng để anh ấy xảy ra chuyện mà QAQ】

Bác sĩ lục tung mấy cái thùng t.h.u.ố.c của mình lên, lật đi lật lại nhiều lần mà vẫn không thấy hộp huyết thanh đâu cả.

Anh cố gắng nhớ lại, rồi mặt cứng đờ — hình như đã bỏ quên ở bệnh viện.

Giây phút ấy, bác sĩ như hóa đá. Một lát sau, anh ủ rũ quay lại trong lều, mang theo tin sét đánh:

“Huyết thanh… không tìm thấy.”

“Huyết thanh không tìm thấy là sao? Là quên mang theo, hay là không biết để ở đâu?” Hồ Huệ Quân sốt ruột hỏi.

Bác sĩ chỉ có thể thành thật nói:

“Hình như… để quên ở bệnh viện rồi.”

Nói xong, anh ngượng ngùng quay mặt đi, không dám nhìn ai.

【???? Không có huyết thanh á?!】

【Trời ơi! Sao lại bất cẩn thế được chứ?! Lâm Thần giờ biết phải làm sao đây? Nếu có chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm?!】

【Đồ vô trách nhiệm! Thứ quan trọng như vậy mà cũng quên!】

Nghe đến đây, Hạ Tầm Song nhíu chặt mày — nghĩa là bây giờ không có t.h.u.ố.c để tiêm cho Quý Lâm sao?

Đúng lúc ấy, đạo diễn đến trễ mới nghe thấy câu đó, sắc mặt ông ta cũng trở nên cực kỳ khó coi.

Lần này thì hay rồi — không có huyết thanh, thì không thể giải được độc.

Mọi người đều nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình.

Ngay khi tổ đạo diễn đang chuẩn bị chuyển Quý Lâm về thành phố để điều trị, Hạ Tầm Song lại lên tiếng:

“Khoan đã, đừng vội chuyển cậu ấy đi. Dù có đi ngay bây giờ thì cũng phải mất ba, bốn tiếng trên đường. Trừ khi các anh có thể điều máy bay tới liền.”

Đạo diễn nhíu mày nhìn cô:

“Ý cô là… cô có cách khác à?”

“Đợi tôi quay lại!” — ném lại câu đó, Hạ Tầm Song lập tức xoay người rời đi.

Lâm Vãn Niên thấy vậy cũng nhanh chóng đuổi theo.

Lương Tư Tư nhìn cảnh đó, khẽ phát ra một tiếng cười chế giễu, rồi quay sang đạo diễn nói:

“Đạo diễn, ông đừng nói là thật sự tin Hạ Tầm Song có cách cứu Lâm Thần nhé? Theo tôi thấy… tranh thủ lúc còn sớm, nên đưa Lâm Thần đi bệnh viện ngay mới đúng. Nhỡ có chuyện gì không hay xảy ra, các ông gánh nổi hậu quả à?”

Câu nói đó khiến không khí trong lều chùng hẳn xuống.

“Hừm, Tư Tư, cô bớt nói vài câu đi.” Hồ Huệ Quân kéo tay áo cô ta, tỏ rõ sự không hài lòng.

Lương Tư Tư bĩu môi:

“Thế nào? Chẳng lẽ tôi nói sai chắc?”

Nhìn thấy ai cũng tin tưởng Hạ Tầm Song như thế, cô ta càng bực bội trong lòng.

Giang Dã, đang ngồi trên giường, nghe vậy liền không nhịn được mà bật lại:

“Cho dù chị Song có tệ thế nào, cũng tốt hơn trăm ngàn lần so với cái loại chỉ biết đố kỵ, mồm mép cay nghiệt như cô! Cái gì cũng chẳng làm nên hồn, còn dám ở đây giẫm người khác à?”

Anh vốn định nhịn, chờ khỏe hẳn mới tính, nhưng mà — chịu hết nổi rồi!

“Anh…” Lương Tư Tư bị anh nói cho cứng họng, phải mất một lúc lâu mới nghẹn ra được một câu, giọng chua chát:

“Được thôi! Để xem các người tin tưởng Hạ Tầm Song thế nào, xem cô ta có thần thông quảng đại ra sao!”

Những lời đó khiến mọi người đều mất thiện cảm rõ rệt với cô ta.

【Lương Tư Tư, im cái miệng thối của cô lại đi! Không đ.á.n.h răng mấy ngày rồi à, nói ra nghe như cống rãnh ấy!】

【Không cần biết, bây giờ chỉ có thể tin vào chị Song thôi — liều thì liều, cứu người quan trọng hơn!】

【Tôi thấy Lương Tư Tư nói cũng không sai, các người c.h.ử.i cô ấy làm gì?】

【Bác sĩ còn bó tay, sao Hạ Tầm Song có thể cứu được Quý Lâm chứ?】

【Đúng đấy! Mau chuyển Lâm Thần về thành phố đi, đừng chậm trễ mà lỡ mất thời gian vàng chữa trị!】

【Nếu xảy ra chuyện gì, bác sĩ không chịu nổi trách nhiệm, còn Hạ Tầm Song thì càng không! Đừng mù quáng tin một cô gái không có bằng hành nghề y!】

Tốc độ của Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên rất nhanh, hai người chẳng mấy chốc đã chạy ra xa.

Người quay phim ôm máy đuổi theo một đoạn thì đuối sức, đành bỏ cuộc và thông báo cho đội máy bay không người lái lên quay thay.

Hạ Tầm Song chạy ra bãi cỏ phía sau khu rừng, vừa đi vừa cẩn thận quan sát xung quanh.

Lâm Vãn Niên vốn định hỏi cô đang tìm gì để giúp, nhưng thấy cô chăm chú, nghiêm túc như vậy, anh lại thôi, chỉ im lặng đi theo sau, không dám gây tiếng động — sợ làm cô phân tâm.

“Tìm thấy rồi!”

Sau khoảng mười phút lục lọi giữa bãi cỏ, Hạ Tầm Song cuối cùng cũng nhìn thấy vài khóm hoa màu tím, liền chạy ngay tới, dùng tay không đào cả rễ của chúng lên khỏi mặt đất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.