Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 409: + 410 Giới Thiệu Chút, Này Là Bạn Gái Tôi (9)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 16:16
Giọng nói của cô rất nhạt, nhưng lại mang theo một luồng khí thế khiến người ta vô thức thấy sợ hãi.
Khi ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Tầm Song lướt qua, Hạ Châu Ngữ đột nhiên cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt, như có kim châm.
Nhưng cô ta nhanh chóng trấn định lại — dù sao, khi Hạ Tầm Song mất đi thân phận đại tiểu thư nhà họ Hạ, việc tiếp theo sẽ càng dễ dàng để cô ta thao túng.
“Đừng sợ, có mẹ và ba con ở đây, cô ta không làm nên trò trống gì đâu.”
Diệp Nhã Cầm nắm lấy tay con gái, ghé sát tai cô ta dịu giọng an ủi.
“Vâng.” — Hạ Châu Ngữ khẽ gật đầu, sự bất an cuối cùng trong lòng cũng tan biến.
Cô ta khẽ cong môi, cười khinh thường.
Chẳng lẽ Hạ Tầm Song dám một mình đối đầu với cả nhà họ Hạ và nhà họ Trần sao?
Thật đúng là không biết lượng sức!
Tốc độ thu dọn đồ đạc của Hạ Tầm Song rất nhanh.
Phần lớn chỉ là quần áo do bản thân cô tự mua, thêm vài món đồ dưỡng da.
Nói ra thì thật nực cười — hai chiếc vali đã đủ để “chuyển sạch” căn phòng của cô.
Trong đó gần như không có món nào là nhà họ Hạ mua cho, mà cũng chẳng có đồ hiệu nào cả.
Chỉ cần nhìn vậy cũng đủ biết — trước đây cô sống kham khổ đến mức nào.
Giữa lúc đang thu dọn, điện thoại cô reo lên.
Nhìn màn hình hiện tên Lâm Vãn Niên, Hạ Tầm Song khựng lại giây lát, rồi lại tắt chuông, cất điện thoại đi.
Ba người nhà họ Hạ cố tình đứng chờ dưới tầng, chỉ để xem cảnh cô bị đuổi ra khỏi nhà thê t.h.ả.m ra sao.
Vì thế, khi cô kéo hai chiếc vali từ trên tầng bước xuống, Hạ Châu Ngữ lập tức chắn ngay trước cửa, dáng vẻ ngạo mạn, rõ ràng là muốn gây khó dễ.
“Mở vali ra cho tôi xem! Ai biết bên trong có giấu đồ quý của nhà họ Hạ không?”
Giọng nói của cô ta chanh chua, kiêu ngạo, ánh mắt nhìn Hạ Tầm Song như nhìn một kẻ thấp hèn.
Một mạng hèn mọn như vậy mà dám sống trong nhà họ Hạ suốt hơn hai mươi năm —
Giờ bị đuổi đi, cô ta dĩ nhiên phải nhân cơ hội này mà nh.ụ.c m.ạ thêm vài câu.
Hạ Tầm Song à, cô vốn chỉ xứng đáng bị giẫm nát dưới chân tôi thôi.
Nhưng thật đáng tiếc — toan tính của Hạ Châu Ngữ lại hoàn toàn sai.
Bởi vì người đứng trước mặt cô ta lúc này, không còn là Hạ Tầm Song yếu đuối trước kia nữa.
“Tôi khuyên cô nên thu bớt cái điệu bộ đó lại,” — giọng Hạ Tầm Song lạnh như băng, ánh mắt quét qua cô ta như d.a.o sắc — “nếu không, có khi c.h.ế.t lúc nào cũng chẳng biết đâu.”
Mở vali cho cô xem à?
Cô ta đúng là chưa gặp ai lại chủ động đi tìm c.h.ế.t như thế!
Không não đúng là một căn bệnh nan y thật.
Không muốn phí thêm hơi, Hạ Tầm Song xách hai chiếc vali, thẳng tay đẩy cô ta sang một bên, không ngoảnh lại, cũng chẳng hề lưu luyến mà rời khỏi nhà họ Hạ.
Cô đặt hành lý vào cốp xe, rồi trước khi mở cửa ngồi vào trong, cô khẽ ngoái đầu nhìn lại căn biệt thự phía sau.
Ba bóng người vẫn đứng đó — Hạ Vĩ Tài, Diệp Nhã Cầm, và Hạ Châu Ngữ.
Khóe môi cô khẽ cong lên, nụ cười lạnh nhạt, đầy ẩn ý, không hề che giấu.
— Nhà họ Hạ à, xem ra những ngày tốt đẹp của các người sắp hết rồi.
Chiếc xe thể thao màu hồng trắng xen kẽ từ từ lăn bánh ra khỏi khu biệt thự.
Ngay khi cô lái ra đến cổng, lại bất ngờ nhìn thấy Lâm Vãn Niên đang đứng đó.
Một chiếc xe đỗ bên lề đường, anh tựa người vào đầu xe, cúi đầu nhìn điện thoại.
Nghe thấy tiếng động cơ, anh ngẩng lên — ánh mắt hai người chạm nhau, không hẹn mà gặp.
Cảnh tượng đó khiến trái tim Hạ Tầm Song khẽ run lên.
Người đàn ông này… là vì lo cho cô, nên mới giữa đêm chạy đến đây sao?
Một luồng ấm áp chậm rãi dâng lên trong lồng ngực.
Cô dừng xe, mở cửa, bước xuống và đi về phía anh.
Lâm Vãn Niên cũng tiến lại gần.
Vẻ lo lắng vừa rồi khi không liên lạc được với cô, giờ đã tan biến, chỉ còn lại sự dịu dàng nơi khóe mắt.
“Anh sao lại đến đây giữa đêm thế?” — cô hỏi, nhưng vừa nói xong lại thấy mình hỏi thừa.
Câu trả lời chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
“Anh lo cho em.” — Giọng Lâm Vãn Niên trầm thấp, chân thành, mang theo sự ấm áp khiến tim người nghe khẽ run.
Từ khi Hạ Tầm Song thoát khỏi trò chơi, Lâm Vãn Niên liền cầm chìa khóa xe lao ra ngoài, ngay cả bộ đồ mặc ở nhà và dép bông trên chân cũng chẳng kịp thay.
Hạ Tầm Song tự nhiên cũng chú ý đến chi tiết ấy, ánh mắt cô dời khỏi đôi dép của anh, rồi dừng lại trên gương mặt anh:
“Ừm, xem ra bạn trai tôi cũng khá đáng tin đấy chứ, chứng tỏ mắt nhìn người của tôi không tệ.”
Hạ Tầm Song bước lại gần, dang tay ôm lấy eo anh.
Nghe lời nói có phần bông đùa ấy, Lâm Vãn Niên lại thở phào nhẹ nhõm, anh thuận tay xoa đầu cô, dịu giọng hỏi:
“Giờ em định đi đâu?”
Hạ Tầm Song nhún vai, đưa tay chỉ vào hành lý ở ghế phụ:
“Như anh thấy đấy, bị đuổi khỏi nhà rồi, nên tối nay em định tìm khách sạn ở tạm.”
Chiếc xe thể thao này cái gì cũng tốt, chỉ có điều chỗ chứa đồ lại ít. Khoang trước để đầy những món lặt vặt, nên hai chiếc vali chỉ còn cách đặt ở hàng ghế trước.
Ban đầu cô định tìm chỗ nghỉ chân trước, rồi sau đó mới gọi điện lại cho anh, nào ngờ vừa ra khỏi cửa đã thấy anh đứng trước cổng nhà họ Hạ.
Haizz… nói cho cùng, người đàn ông này là vì lo cho cô mà đến.
Nghĩ vậy, lòng Hạ Tầm Song lại thấy ấm áp và vui vẻ hơn nhiều.
Hai chữ “bị đuổi khỏi nhà” vừa lướt qua trong đầu, sắc mặt Lâm Vãn Niên liền trầm xuống, ánh mắt khi nhìn về biệt thự nhà họ Hạ chứa đầy giận dữ và bất bình.
Nhà họ Hạ đối xử với con gái mình thật là “tốt” quá đấy!
Anh hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc trong lòng, rồi dịu dàng nói:
“Không sao đâu, em còn có anh mà! Anh đưa em về nhà.”
Nhà họ Hạ — không ở cũng được!
Nghe vậy, Hạ Tầm Song ngẩng đầu, ngạc nhiên “Hả?” một tiếng.
Sợ cô hiểu lầm, Lâm Vãn Niên vội vàng giải thích:
“Ý anh là, nhà anh nhiều phòng, em có thể ở yên tâm ở đó. Dù anh là bạn trai em, nhưng khi chưa được em đồng ý, anh tuyệt đối sẽ không làm gì bậy bạ.”
— Anh có thể làm bậy cũng được mà!
Câu này, Hạ Tầm Song tất nhiên không dám nói ra, cô vẫn còn chút giữ thể diện.
“Có anh thật tốt quá!” — Hạ Tầm Song áp mặt vào n.g.ự.c anh, lắng nghe nhịp tim rắn rỏi ấy, chưa bao giờ cô cảm thấy thỏa mãn đến thế.
Trước mặt người mình thích, thì ra cô cũng có thể trở nên dịu dàng, mềm mại như vậy.
Cảm giác này… hình như cũng không tệ lắm!
Ba người tận mắt chứng kiến Hạ Tầm Song rời đi, thu hồi ánh nhìn, chẳng ai nói gì mà quay lại vào trong nhà.
Hạ Vĩ Tài lập tức gọi cho bộ phận quan hệ công chúng của công ty, yêu cầu họ đăng một tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ.
“Ba mẹ, con có thể hỏi một chút về thân thế của Hạ Tầm Song được không? Tại sao hai người lại nhận nuôi cô ấy?” — Hạ Châu Ngữ rốt cuộc không nhịn được mà hỏi.
Cô còn nhớ, khi biết Hạ Tầm Song không phải chị ruột của mình, là lúc cô đang học cấp hai.
Khi đó, ông nội vừa qua đời, cô vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa Hạ Vĩ Tài và Diệp Nhã Cầm. Sau này, cô còn hỏi riêng mẹ mình, nhưng Diệp Nhã Cầm chỉ dặn cô tuyệt đối phải giữ kín bí mật này, không được để ai biết, còn về thân thế của Hạ Tầm Song thì không nói một lời.
Lúc đó, cô nghĩ chắc vì mình còn nhỏ, nên mẹ không muốn nói.
Nghe con gái hỏi, Hạ Vĩ Tài và Diệp Nhã Cầm liếc nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên vẻ chột dạ và hoang mang.
“Trễ rồi, con là phụ nữ mang thai, nên nghỉ sớm đi, như vậy mới tốt cho sức khỏe.” — Hạ Vĩ Tài lạnh giọng nói xong, liền quay người lên lầu.
Thấy vậy, Hạ Châu Ngữ càng cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.
Cô lại quay sang nhìn Diệp Nhã Cầm, khẽ gọi:
“Mẹ…”
