Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 569: + 570 Mày Muốn Chết Kiểu Gì? (3)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:11

Tất cả mọi người sợ hãi đến mức không dám hé răng.

“Mày, bắt đầu từ mày trước.” Tên khăn trùm đầu đột nhiên nhìn về phía Giang Dã, và chĩa s.ú.n.g vào cậu.

Hắn đ.á.n.h giá Giang Dã từ trên xuống dưới, mặc dù người này có lẽ đầu óc có vấn đề, nhưng bộ quần áo cậu ta đang mặc hắn nhận ra, hình như là một thương hiệu xa xỉ, nên trên người cậu ta nhất định có không ít đồ vật đáng tiền.

Hơn nữa chúng cũng đều biết, thứ mà minh tinh không thiếu nhất chính là tiền, nghe nói một bộ phim hay một quảng cáo sơ sơ cũng phải hàng chục triệu trở lên.

Vì vậy lần này chúng chắc chắn sẽ phát tài lớn.

Máu mũi của Giang Dã đã ngừng chảy, nhưng khu vực dưới mũi vẫn còn vệt m.á.u đỏ tươi, cậu đột nhiên cười lạnh một tiếng, rồi đứng dậy khỏi mặt đất.

“Cười cái gì mà cười, nhanh lên!” Tên khăn trùm đầu không kiên nhẫn thúc giục.

Giang Dã đi đến trước chiếc thùng thu gom, tháo chiếc đồng hồ đeo tay ra, sau đó lục lọi trong túi quần, cuối cùng móc ra hai đồng xu từ túi quần bò và ném vào trong thùng.

Hai đồng xu va chạm vào nhau, phát ra tiếng “đinh đinh đang đang” trong trẻo.

Tên khăn trùm đầu thấy vậy, cúi xuống nhặt hai đồng xu bạc trong thùng lên, hắn giơ cao qua đầu, ngắm nghía dưới ánh mặt trời một lát, rồi đột nhiên nghiêng đầu nhìn Giang Dã, trừng mắt giận dữ nói, “Đây là ý gì, hai đồng xu để bố thí cho ăn mày à? Mày coi ông đây là thằng ăn mày?”

“Thật ngại quá, hai đồng xu này chính là toàn bộ tài sản trên người tôi rồi, không tin thì tự anh xem!” Giang Dã cà lơ phất phơ lộn hết các túi áo và túi quần ra, bốn cái túi trống rỗng, chẳng có gì cả.

Tên khăn trùm đầu thấy vậy, hắn lập tức nghẹn lời, sau đó lại dùng s.ú.n.g dí vào đầu cậu, “Điện thoại của mày đâu? Một trăm triệu mua cái mạng này của mày, đủ đáng giá chưa? Lập tức gọi điện cho người nhà của mày, bảo họ chuyển khoản vào tài khoản mạng đen này trong vòng nửa tiếng, nếu không ông đây b.ắ.n c.h.ế.t mày ngay tại chỗ, mày tin không?”

“Ồ, quên chưa nói với anh, chương trình livestream của chúng tôi này! Không cho phép mang theo thiết bị điện tử, nên ngay trước khi lên tàu, chúng tôi đã nộp điện thoại cho đoàn làm phim rồi, hình như những thứ đó đều đang ở khách sạn.” Vừa nói, Giang Dã vừa giơ tay gạt khẩu s.ú.n.g trên đầu xuống, “Các anh không phải chỉ muốn tiền thôi sao? Nếu khẩu s.ú.n.g này lỡ cướp cò, b.ắ.n c.h.ế.t tôi, các anh đi đâu mà đòi tiền?”

Tên khăn trùm đầu lập tức mất chủ ý, rồi quay đầu nhìn về phía tên mắt chột, “Lão đại…”

Tên mắt chột nghe vậy, không nói hai lời rút một chiếc điện thoại từ túi áo trong n.g.ự.c ra ném qua, “Dùng điện thoại này mà gọi.”

“Thời đại này, ai còn nhớ số điện thoại?”

“Không có số điện thoại người nhà à?” Tên mắt chột mặc dù khóe miệng nở nụ cười hiền hòa, tao nhã, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt.

Hắn chỉnh lại quần áo trên người, sau đó đứng dậy đi về phía Giang Dã, “Vậy thì nghĩ cho kỹ vào, mười phút, cứ mỗi mười phút gọi không được, tao sẽ chặt ngón tay mày, mày thấy trò chơi này hay ho không?”

Giang Dã nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trước mắt, ngấm ngầm nghiến răng.

“Ha ha ha ha…” Tên mắt chột vỗ vai cậu, sau đó quay người lại nhìn về phía mọi người, “Không chỉ riêng nó, tất cả các người, nếu không tìm cách lấy tiền chuộc thân, thì kết cục cũng sẽ giống như nó, mười phút chặt một ngón tay, cho đến khi mười lần cơ hội dùng hết, thì rất xin lỗi… thế giới này từ nay sẽ không còn bóng dáng các người nữa.”

“Nhưng… nhưng chúng tôi làm gì có nhiều tiền như vậy! Tôi chỉ là một người làm công bình thường, dù có gộp mười kiếp lại cũng không thể kiếm được một trăm triệu.” Một nhân viên vừa khóc vừa nói.

“Lão đại, hay là chúng ta định giá riêng cho những người bình thường này? Dù chúng ta có g.i.ế.c họ, họ thực sự cũng không thể lấy ra một trăm triệu! Hơn nữa hải tặc chúng ta xưa nay chỉ cầu tài, chưa đến bước đường cùng, chúng ta cũng không muốn dính m.á.u người.” Tên khăn trùm đầu đột nhiên dùng tiếng địa phương của chúng nói.

Tên mắt chột lườm hắn một cái thật mạnh, “Còn cần mày dạy tao à?”

“Vâng vâng vâng, lão đại suy tính sâu xa nhất.” Tên khăn trùm đầu cười cà rỡn.

【 Lượng người xem livestream này sắp nổ tung rồi! 】

【 Chị Song và Niên thần đi đâu rồi, hình như vẫn chưa thấy họ. 】

【 Chắc là trốn rồi! 】

【 Đám hải tặc này quá mức ngang ngược rồi! Không lẽ không có ai trị được bọn chúng sao? 】

【 Hành động anh Dã ném hai đồng xu vừa rồi, cười c.h.ế.t tôi mất thôi. 】

【 anh Dã gan dạ thật, dù bị đ.ấ.m một cú, anh ấy vẫn cà lơ phất phơ như cũ, tâm lý này không còn gì để nói. 】

【 SOS!! Đội cứu hộ nhanh lên đi! Chốc nữa không khéo thật sự sẽ có án mạng đấy. 】

Đúng lúc này, một tên đàn em đột nhiên mở miệng nhắc nhở hai người, “Lão đại, Nhị đương gia, ba anh em vừa vào trong tìm người đến giờ vẫn chưa ra.”

“Sao đi lâu thế?” Tên mắt chột lập tức nhíu mày, hắn cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, lúc này mới phát hiện ba người kia đã vào gần mười phút rồi.

Lẽ nào trong đám người này, vẫn còn vài con cá lọt lưới?

Dám chơi trò với hắn!

Tên mắt chột khẽ nheo mắt, vẻ mặt không thay đổi, nhưng giữa hàng lông mày đã phủ một lớp lạnh lẽo như sương.

“Mày đích thân dẫn vài người qua xem sao, cẩn thận một chút.” Hắn nói với tên khăn trùm đầu.

“Vâng, lão đại.” Tên khăn trùm đầu tùy tiện chỉ vài người, rồi cùng với đồ nghề tiến vào khoang tàu.

Tổng cộng có năm tên hải tặc đi vào tìm người, khi lục soát phòng, hai tên sẽ canh gác ở cửa, ba tên còn lại sẽ vào phòng kiểm tra.

Khi chúng đến gần căn phòng của Hạ Tầm Song, do cửa phòng không đóng, một tên trong số đó phát hiện người nằm trên đất trước, “Tìm thấy rồi, chúng nó ở đây này!”

Mấy tên cùng nhau đứng ở cửa phòng, lập tức cảnh giác, “Bọn chúng… c.h.ế.t rồi sao?”

Sắc mặt tên khăn trùm đầu có chút khó coi, hắn sợ bên trong có mai phục, vì vậy quyết định để ba tên ở lại bên ngoài, “Mọi người cẩn thận, một người đi cùng tao vào xem tình hình.”

Hai người giơ s.ú.n.g lên, cẩn thận từng li từng tí bước vào trong phòng, phát hiện bên trong không có ai, tên khăn trùm đầu lúc này mới ôm s.ú.n.g vào lòng, rồi tiến lên sờ mũi mấy người kia, “Chưa c.h.ế.t, chúng nó đều còn sống.”

Vừa dứt lời, cửa tủ quần áo bên cạnh đột nhiên “Rầm” một tiếng mở ra, Lâm Vãn Niên như quỷ mị, đột nhiên xuất hiện bên cạnh hai người.

Anh tiện tay đóng cửa phòng lại, sau đó đ.á.n.h ngất một người trong phòng, nhân lúc tên khăn trùm đầu vừa kịp cầm s.ú.n.g lên, anh liền tung một cú đá khiến đối phương bay ra ngoài.

Ba tên bên ngoài thấy vậy, định mở cửa vào giúp.

Không ngờ, một bóng người đột nhiên chạy ra từ căn phòng đối diện.

Hạ Tầm Song phi thân nhảy lên tại chỗ, vù vù hai cái hạ gục hai tên, tên hải tặc còn lại nhìn sang hai đồng bọn đang la oai oái dưới đất, rồi nhìn cô gái đẹp với nụ cười yêu mị đang ngậm trên khóe môi đứng trước mặt hắn.

Hắn căng thẳng nuốt nước bọt, vài giọt mồ hôi trượt xuống từ thái dương, ngây người một lúc, hắn chuẩn bị quay đầu bỏ chạy, nhưng vừa bước được một bước, hắn đã bị người khác túm lấy áo từ phía sau.

“Mày muốn đi đâu?” Hạ Tầm Song nhàn nhạt hỏi hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.