Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 629: + 630 Đôi Chân Tàn Phế (4)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:17

Nửa tiếng sau.

Trần Cảnh Sơn với gương mặt mệt mỏi trở về nhà họ Trần. Vừa bước qua cửa, anh đã khiến Trần phu nhân suýt ngất xỉu.

“Tiểu Sơn, Tiểu Sơn, con sao thế này? Sao người toàn là m.á.u vậy? Con bị thương ở đâu à? Đừng hù mẹ mà!” – Trần phu nhân hoảng hốt chạy đến, vội vã kiểm tra con trai từ đầu đến chân.

Trần Cảnh Sơn hít sâu một hơi rồi chậm rãi nói:

“Con không sao, mẹ, đây không phải là m.á.u của con.”

Nghe vậy, Trần phu nhân mới thở phào một hơi, nhưng lại hỏi tiếp:

“Vậy rốt cuộc con làm sao thế này?”

“Là Tiểu Ngữ… Cô ấy vì cứu con mà gặp t.a.i n.ạ.n xe. Người bị đ.â.m lẽ ra phải là con.”

Trần Cảnh Sơn đem toàn bộ chuyện xảy ra kể lại một lượt.

Khi nghe nói Hạ Châu Ngữ hiện giờ hai chân bị liệt, sắc mặt Trần phu nhân trầm xuống:

“Con bé Hạ Châu Ngữ lòng dạ đen tối như thế, sao lại tốt bụng đi cứu con được? Có phải lại đang bày trò gì không?”

“Mẹ, Tiểu Ngữ cứu con là sự thật. Cô ấy bị liệt hai chân cũng là sự thật, không thể nghi ngờ.”

“Được rồi được rồi, coi như là cô ta cứu con đi!” – Trần phu nhân mất kiên nhẫn phất tay, giọng có chút bất mãn – “Dù thế nào, nhà họ Trần ta cũng không phải loại người vong ân bội nghĩa. Mẹ sẽ tìm thời gian đến thăm cô ta, tiền bồi thường sẽ trả đủ, một xu cũng không thiếu.”

Do dự giây lát, Trần Cảnh Sơn quyết định nói thật:

“Mẹ, con đã hứa với cô chú, con sẽ cưới Tiểu Ngữ làm vợ.”

“Con… con nói cái gì cơ?” – Trần phu nhân như bị sét đánh, lùi mấy bước suýt ngã, may mà người hầu kịp đỡ lấy.

“Mẹ, mẹ không sao chứ?”

“Đừng chạm vào tôi!” – bà hất mạnh tay anh ra, giọng run rẩy nhưng giận dữ – “Đồ nghịch tử, chuyện gì con cũng dám đồng ý à? Dù Hạ Châu Ngữ có cứu con đi nữa, nhà họ Trần chúng ta hoàn toàn có thể báo đáp bằng cách khác! Con quên rồi sao, cháu đích tôn của ta mất như thế nào?

Con bé đó toàn nói dối, từng hãm hại Hạ Tầm Song, lại khiến cả nhà ta bị lừa xoay vòng vòng. Giờ thì chuyện xấu lan khắp mạng, danh tiếng nhà họ Trần mất sạch! Bây giờ ra đường, người ta đều chỉ trỏ bàn tán! Tóm lại, mẹ tuyệt đối không cho phép loại phụ nữ như thế bước chân vào cửa nhà họ Trần, cô ta không xứng với con!”

Những chuyện đó, đương nhiên anh không quên. Nhưng…

“Mẹ, con tin con người có thể thay đổi. Con cảm nhận được Tiểu Ngữ giờ không còn như trước nữa. Hơn nữa, cô ấy còn cứu mạng con.”

Chỉ riêng điều đó thôi, Trần Cảnh Sơn cũng không thể làm ngơ.

“Mẹ đã nói rồi, chúng ta có thể dùng cách khác để bù đắp. Dạo này nhà họ Hạ đang gặp khó khăn, mấy dự án đầu tư đều thất bại. Mẹ có thể bảo cha con hợp tác, coi như giúp đỡ họ.”

“Mẹ, con đã quyết rồi. Tiểu Ngữ, con nhất định sẽ cưới. Con mong mẹ hãy cố gắng chấp nhận cô ấy.”

Trần Cảnh Sơn day trán, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ.

“Chấp nhận? Con bảo mẹ chấp nhận ư?” – Trần phu nhân gần như gào lên – “Đừng nói chuyện cô ta khiến mẹ mất cháu, chỉ riêng việc bây giờ cô ta hai chân tàn phế, là một kẻ tàn tật không thể đi lại, mẹ cũng không thể nào chấp nhận cô ta làm con dâu được!”

Trần Cảnh Sơn biết lúc này có nói gì cũng vô ích, bà sẽ chẳng nghe lọt tai.

“Mẹ, con mệt rồi, con lên lầu tắm rửa trước.”

Nói rồi, anh mặc kệ tiếng gọi phía sau, xoay người đi thẳng lên tầng hai.

“Quay lại! Con quay lại đây nói rõ ràng với mẹ!” Tiếng Trần phu nhân the thé vang vọng trong sảnh.

Nhìn bóng lưng con trai khuất dần nơi cầu thang, bà tức giận đến run người, vừa đập đùi vừa hét lên trong tuyệt vọng:

“Tội nghiệt! Trời ơi, nhà họ Trần chúng ta rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà cứ mãi vướng vào nhà họ Hạ thế này!”

Cơn chóng mặt ập đến, bà loạng choạng suýt ngã, may có người hầu vẫn đỡ bên cạnh.

“Phu nhân, bà không sao chứ?” – người hầu lo lắng hỏi.

Bà run rẩy, thở hổn hển:

“Không được rồi, mau… mau đưa tôi viên t.h.u.ố.c trợ tim.”

“Vâng vâng, để tôi dìu bà ngồi xuống sofa trước đã.”

——

Hải đảo nhỏ.

Hôm nay là ngày thứ ba nhóm gia tộc rừng rậm ghi hình riêng biệt.

Dưới bóng cây, Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa. Hai người ngồi xếp bằng dưới đất, mỗi người ôm một quả dừa, thong thả tận hưởng gió mát.

Bất chợt, ánh mắt Hạ Tầm Song sáng lên, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn người đàn ông bên cạnh:

“Hay là tối nay chúng ta nấu một nồi lẩu hải sản nước dừa đi?”

Dù sao bọn họ vẫn còn mấy trái dừa, mà mấy hôm nay cô uống nhiều đến phát ngán rồi.

“Được thôi. Em cần nguyên liệu gì, anh sẽ lặn xuống biển bắt cho.” – Lâm Vãn Niên đáp, không chút do dự.

“Bắt nhiều sò ốc nhé! Cả cua ghẹ, mực, bạch tuộc nữa.” – Cô nghĩ ngợi một chút rồi cười nói – “Hay là em đi cùng anh luôn, biết đâu bắt được mấy con tôm hùm to, mai mang sang cho Giang Dã.”

Giang Dã cảm động rơi nước mắt: Hu hu hu, chị Song vẫn là người thương tôi nhất!

Hạ Tầm Song lại khẽ ho một tiếng, hơi ngượng ngùng:

“Khụ… dù sao chúng ta cũng ăn đồ của họ, tay không quay về thì cũng ngại lắm.”

“Ừ, nghe em hết.” – Lâm Vãn Niên khẽ nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, mỉm cười.

Trước bao nhiêu ống kính, không thể hôn, nhưng nắm tay thì… vẫn được.

【Hahahaha, đừng nhắc, cứ nghĩ tới là buồn cười!】

【Tộc trưởng Triệu: Hải sản của ta đâu rồi? Cả nửa bao hải sản kia đâu?!】

【Niên thần, đừng có nghịch nữa, tay chị Song sắp bị anh nắn hỏng rồi kìa!】

【Cái bình luận trên, nói năng kiểu gì thế, định kéo cả nhà xuống hố à?】

【Chị Song nói gì là đúng hết, Niên thần đúng là kẻ cuồng vợ có tiếng!】

【Niên thần ngày càng đắm chìm trong sắc đẹp của chị Song, không thể tự thoát!】

【Trời ơi, tin nóng đây! Hạ Châu Ngữ vì cứu vị hôn phu cũ mà gặp t.a.i n.ạ.n xe, khiến hai chân bị liệt!!】

【Thấy chưa, quả báo đến rồi đấy! Làm nhiều chuyện xấu, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi.】

Khi ấy, trời đã hơn ba giờ chiều. Cặp đôi nói là làm, thay ngay đồ lặn, mang theo dụng cụ rồi ra biển.

Do ánh nắng nơi này quá gắt, da hai người đã hơi rám nắng.

Xuống nước, họ chưa vội làm việc, mà đùa giỡn, té nước vào nhau cười vang cả một vùng biển xanh.

Trên gương mặt Lâm Vãn Niên là nụ cười rạng rỡ – khác hẳn với dáng vẻ trầm lặng thường ngày, như hai con người hoàn toàn khác.

“Được rồi, đừng nghịch nữa, lát nữa trời tối mất.”

Anh bơi lại gần, ôm lấy cô vào lòng.

Miệng cô nói “được”, nhưng tay vẫn không yên, còn cố tình hất nước lên mặt anh.

“Nếu em còn nghịch nữa,” – giọng anh khẽ trầm xuống bên tai cô, nửa đùa nửa thật – “anh sẽ hôn em ngay trước mặt khán giả đấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.