Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 633: + 634 Mượn Cái Nồi, Mượn Cái Chậu (1)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:17
Nghe thấy lời đó, Hạ Châu Ngữ bỗng im lặng hẳn đi. Nhưng chỉ một lát sau, cô lại vùng vẫy càng dữ dội hơn, giọng khàn khàn, “Đi! Anh đi đi! Tôi không cần anh thương hại, cũng không cần anh đồng cảm. Cứu anh là do tôi tự nguyện, anh không cần thấy áy náy hay gánh nặng gì hết.”
“Tiểu Ngữ, đừng như vậy.”
“Mẹ, mẹ bảo anh ta đi đi, con không muốn nhìn thấy anh ta nữa.”
Diệp Nhã Cầm nhìn cảnh đó, môi khẽ mấp máy, nhưng ngoài việc lau nước mắt, bà chẳng nói nổi câu nào.
“Tiểu Ngữ, anh không phải vì thương hại em mà muốn cưới em, anh là thật lòng.” Trần Cảnh Sơn nhìn cô, ánh mắt chân thành chưa từng có.
“Chuyện đã qua thì hãy để nó trôi qua đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu có được không? Anh hứa, nhất định sẽ khiến em hạnh phúc.”
Cho dù trước kia cô từng đội cho anh cái mũ xanh, cho dù đứa trẻ kia không phải của anh. Nhưng vào khoảnh khắc cô liều mình chắn xe cứu anh, tất cả oán hận trong lòng anh đều tan biến sạch sẽ.
“Nhưng… nhưng bây giờ em là một kẻ tàn phế, không thể đi lại. Sau này chỉ có thể ngồi xe lăn, chẳng làm được gì cả.”
Hạ Châu Ngữ bật khóc, giọng run rẩy như một đứa trẻ tuyệt vọng.
“Tiểu Ngữ, anh không bận tâm đâu. Chính vì anh mà em mới ra nông nỗi này, anh chỉ trách bản thân lúc đó không bảo vệ được em. Từ nay về sau, anh sẽ cùng em trị liệu, cùng em tập phục hồi. Tin anh đi, nhất định sẽ có phép màu, được không?”
Nói rồi, Trần Cảnh Sơn nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc cô, dịu dàng như thuở ban đầu.
Cơn kích động của Hạ Châu Ngữ dần được xoa dịu, cô gục đầu vào n.g.ự.c anh, òa khóc nức nở, như trút hết mọi đau khổ và sợ hãi trong lòng.
Diệp Nhã Cầm thấy con gái cuối cùng cũng chịu yên lại, trong lòng nhẹ nhõm hẳn, nhìn Trần Cảnh Sơn mà rưng rưng nước mắt, vừa lau vừa nói khẽ, “Cảm ơn con.”
——
Trên hòn đảo nhỏ.
Khi trời vừa sụp tối, Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên đã trở về, tay xách nách mang đầy chiến lợi phẩm. Phần lớn hải sản họ bắt được được thả trong túi lưới để ngâm trong nước biển, còn lại thì đem về căn cứ để chế biến.
Mặt trời khuất sau đường chân trời, nhiệt độ bắt đầu hạ xuống.
Vừa về đến nơi, Lâm Vãn Niên đã ngồi xuống nhóm lửa, thêm củi,
“Em đi thay đồ trước đi, kẻo cảm lạnh.”
“Ừ.”
Hạ Tầm Song dùng nước ngọt rửa sạch người từ đầu đến chân, lau khô mặt rồi cúi người chui vào hang.
Cô lấy hai tấm lá chuối che ngang cửa hang, bên ngoài liền không thể nhìn thấy bên trong.
Lâm Vãn Niên nghe tiếng sột soạt vọng ra từ trong, khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt. Sau khi nhóm được lửa, anh lại cầm d.a.o chặt dừa.
Bạn gái nói muốn ăn lẩu hải sản nước dừa — vậy thì nhất định phải chiều cho bằng được.
Khi Hạ Tầm Song bước ra, lửa đã cháy rực, hai trái dừa cũng được bổ xong.
“Em thay xong rồi, anh cũng đi thay đồ đi!”
“Khát không? Uống chút nước dừa cho mát.”
Lâm Vãn Niên đặt d.a.o xuống, chọn trái lớn nhất đưa cho cô.
Đúng là người đàn ông tỉ mỉ!
“Cảm ơn.” Hạ Tầm Song vui vẻ đón lấy, uống một ngụm to.
Lâm Vãn Niên cúi đầu, ánh mắt không rời khỏi cô — người con gái nhỏ nhắn đang ôm trái dừa to gần bằng đầu mình mà uống, trông vừa đáng yêu vừa mềm mại, khiến đường nét lạnh lùng trên gương mặt anh cũng trở nên dịu lại.
Làm sao đây, tay anh hơi ngứa... muốn xoa đầu cô quá.
“Còn nửa trái, cho anh.”
Hạ Tầm Song như thói quen, luôn để lại một nửa phần nước dừa cho anh sau khi mình uống.
Lâm Vãn Niên chẳng hề ngại, nhận lấy rồi ngửa đầu uống cạn, cổ họng chuyển động nhịp nhàng theo từng ngụm nước, yết hầu nổi bật trượt lên trượt xuống.
Cảnh tượng ấy khiến Hạ Tầm Song bất giác nuốt khan một cái.
Rõ ràng cô vừa uống nước dừa mà, sao vẫn thấy... khát thế này?
Yêu nghiệt nhà ai thế này?
À phải rồi — là yêu nghiệt nhà cô.
【Hu hu hu, xin đừng hành hạ con ch.ó độc thân này nữa, giờ nhìn cả kẻ thù cũng thấy đẹp trai mất rồi!】
【Còn chờ gì nữa hả lầu trên!!! Không xông vào giờ thì còn đợi đến bao giờ?! Mau thu phục kẻ thù của ngươi đi!】
【Cái cổ với yết hầu của Niên thần kia, tôi có thể chơi cả đời!】
【Haha, chắc chị Song vả cho cậu một phát c.h.ế.t tươi quá! Gan to bằng trời!】
Nhân lúc Lâm Vãn Niên đi thay đồ, Hạ Tầm Song thong thả đi về phía khu trại của tổ quay phim.
Trên đảo chỉ có hơn mười người, nên họ chỉ dựng bốn chiếc lều.
Ngoài mấy quay phim đang trực tiếp theo dõi, vài nhân viên khác đang ăn tối.
Thấy Hạ Tầm Song đột nhiên xuất hiện, tất cả vội buông hộp cơm, đứng thẳng thành hàng như học sinh chờ điểm danh.
“Yo~ ăn tối đấy à?”
Cô khoanh tay trước ngực, giọng ngang ngược mà nghịch ngợm, ánh mắt liếc khắp khu trại.
Một nhân viên lập tức nuốt vội miếng cơm to trong miệng, nở nụ cười nịnh bợ,
“Dạ, vâng ạ! Chị Song, hay là... chị ngồi xuống ăn cùng bọn em?”
Đạo diễn tức điên: Mấy người coi như không có quy định chương trình à? Coi như tôi không tồn tại hả?!
“Ăn thì thôi, tôi không ăn đâu.”
Hạ Tầm Song từ chối dứt khoát.
Bạn trai cô vẫn còn đang đói, cô phải về nấu cùng anh, ăn cùng anh mới đúng.
Đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại,
“Nói mới nhớ, cái nồi này trông cũng được phết nhỉ?”
Một nhân viên nhanh nhẹn hiểu ý,
“Chị Song, chị cần thì cứ lấy đi.”
“Còn cái chậu inox này, tôi thấy cũng không tệ.”
“Cũng lấy luôn đi!!”
Mấy nhân viên chẳng nói hai lời, bê cả nồi lẫn chậu dâng lên.
“Ôi, thế này ngại quá nhỉ~”
“Không cần ngại! Chị còn cần gì nữa không? Gia vị? Bát đũa? Ghế? À có cả lều này nữa!”
Đạo diễn tức +100: Mấy người coi tôi c.h.ế.t rồi hả?!
【Hạ · Thổ phỉ · Tầm Song, chuẩn không cần chỉnh!】
【Hahahaha, nói thật chứ đặt cô ấy vào cổ đại, chị Song nhất định là thủ lĩnh sơn trại!】
【Chị Song ra tay là biết liền, đúng chất!】
【Ghế với lều cũng cho luôn, càng nói càng lố, coi chừng đạo diễn ch.ó đuổi việc cả bọn đó!】
【Đạo diễn đừng trách nhân viên, vừa nãy là tôi nhập vào cậu ta làm đó, có trách thì trách tôi đi!】
【Cảnh này làm tôi nhớ tới tập đầu, chị Song vác gậy đi xin gia vị từ đạo diễn hahaha】
【Đạo diễn chó: Ký ức c.h.ế.t chóc lại trỗi dậy rồi!】
May mà Hạ Tầm Song kịp ngăn cản, nếu không chắc họ thật sự dỡ luôn cả cái lều.
“Mượn cái nồi với cái chậu là được rồi, mấy thứ khác không cần, cảm ơn nhé!”
Anh ta dám cho, chứ cô không dám nhận đâu!
Vi phạm quy định chương trình là bị trừ tiền đấy, mà cô thì chẳng dư đồng nào cả.
Hạ Tầm Song ôm nồi với chậu đi khuất, mấy nhân viên còn đứng đó nịnh bợ,
“Chị Song đi thong thả, có rảnh thì lại qua chơi nha!”
Đạo diễn tức +200: Tốt lắm, mấy tên nịnh bợ này, tôi nhất định phải đuổi hết!
