Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 673: + 674 Khiêu Vũ Cùng Cá Mập (5)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:20
“Được thôi, không thành vấn đề.” – Đạo diễn vui vẻ đồng ý.
Ông vốn tưởng hai người dám xuống biển đã là liều mạng lắm rồi, ai ngờ họ không chỉ dám bơi cùng cá mập, mà còn có thể chạm tay vào chúng ở cự ly gần.
Đúng là hai vị thần nhân giữa đời thường!
Quý Linh Linh liếc nhìn Lâm Vãn Niên một cái, rồi quay sang hỏi Hạ Tầm Song:
“Chị Song, chị thật sự không sợ chút nào sao?”
“Sợ à? Từ đó viết thế nào ấy nhỉ?” – Hạ Tầm Song nhếch môi cười, giọng mang chút ngang tàng.
【Ngầu quá, tôi thích kiểu này!!】
【Một cô gái vừa ngầu vừa mạnh mẽ thế này, ai mà không mê cơ chứ~】
【Giá mà tôi có nửa phần khí chất của chị Song thôi, chắc tôi đi ngang cả Hoa Hạ mất!】
【Không nói nhiều nữa, hôm nay lại là một ngày ghen tị với Niên thần.】
Nhiệm vụ “Khiêu vũ cùng cá mập” xem như hoàn thành mỹ mãn, nhưng họ vẫn còn một thử thách khác — câu cá ngừ đại dương.
Giờ đã gần 11 giờ trưa, các thành viên của nhóm “Gia tộc Rừng Rậm” đều đang đói cồn cào.
Khi Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên vào khoang thay đồ, du thuyền lại khởi động, tiếp tục hành trình.
Kinh thành.
Y Vân vui mừng kéo tay người bạn thân nhiều năm không gặp – người vừa bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà cô:
“Trời ơi, Khiết Như, cậu thật là! Bao nhiêu năm không thấy tăm hơi, giờ đột nhiên về nước cũng không thèm gọi điện trước cho tớ, để tớ còn ra sân bay đón chứ!”
“Không phải là muốn cho cậu một bất ngờ sao!” – Thẩm Khiết Như mỉm cười đáp.
“Bất ngờ thì bất ngờ, nhưng cậu đột nhiên đứng trước cửa nhà tớ làm tớ cứ tưởng mình hoa mắt cơ đấy!”
Y Vân cười rạng rỡ, kéo cô bạn vào phòng khách ngồi xuống ghế sofa, rồi vội bảo người làm chuẩn bị đồ ăn thức uống.
Cô ngắm nhìn người bạn lâu năm, không nhịn được mà khen:
“Nhìn cậu đi, chỉ có tuổi là tăng, còn người thì càng ngày càng trẻ đẹp. Quả nhiên nước ngoài hợp với cậu hơn thật đấy!”
“Đâu có, ở nước ngoài bao năm rồi, tớ vẫn thấy trong nước là tốt nhất. Đồ ăn bên kia chẳng hợp khẩu vị người Hoa chút nào, ngày nào tớ cũng thèm món nhà nấu.”
“Thế thì dọn hẳn về nước đi! Tớ rảnh suốt ngày, hai ta có thể buôn chuyện, đi spa, nghĩ thôi đã thấy vui rồi!”
Thẩm Khiết Như gật đầu:
“Ừ, thật ra tớ cũng đang tính vậy.”
“Thật sao? Tốt quá! Cuối cùng cũng có người bầu bạn với tớ rồi.”
Đúng lúc đó, Quý Lâm – người bị Quý Cẩm Xuyên ép về nhà – thong thả từ tầng hai bước xuống:
“Mẹ, con lát nữa phải về Nam Thành, đạo diễn bên đó gọi điện giục rồi.”
Lời vừa dứt, hai người phụ nữ ngồi trong phòng khách đồng loạt quay lại nhìn.
“Đây… đây là Tiểu Xuyên hay A Lâm thế?” – Thẩm Khiết Như hỏi.
“Là A Lâm đó.” – Y Vân mỉm cười giải thích, rồi nói tiếp:
“A Lâm, mau lại đây chào dì Khiết Như đi.”
Quý Lâm nghe vậy, bước chân dừng lại ở bậc thang thứ ba cuối cùng.
Cậu nhìn người phụ nữ ngồi cạnh mẹ mình, im lặng ba giây rồi gật đầu:
“Cháu chào dì.”
“Trời, đây là A Lâm à! Thoắt cái đã lớn thế này rồi, lần trước gặp cháu vẫn còn đang học cấp ba cơ mà!”
Thẩm Khiết Như nhìn cậu mỉm cười, lại nói thêm:
“Lớn lên trông giống y như ba cháu hồi trẻ.”
“Đúng thế, trong mấy đứa con, chỉ có A Lâm là giống bố nhất, còn hai đứa lớn kia thì giống mẹ hơn.”
Y Vân nói, giọng đầy trìu mến.
Nghe sao mà giống như… bà ấy đang ước gì mình không giống bà ấy thì phải?
Quý Lâm không hiểu cảm thấy bị ghét bỏ khẽ giật khóe môi, dứt khoát im lặng, thong thả bước nốt mấy bậc thang cuối.
“Giống bố hay giống mẹ chẳng phải cũng là con mình sao? Chỉ cần chúng khỏe mạnh, bình an, là quý nhất rồi.”
Nói xong, trong mắt Thẩm Khiết Như thoáng qua nét buồn.
“Ừ, cậu nói đúng.” – Y Vân gật đầu, như chợt nhớ ra điều gì đó liền đổi chủ đề:
“À đúng rồi, tớ vừa bảo đầu bếp chuẩn bị nhiều món ngon lắm, A Lâm, con ở lại ăn trưa với mẹ và dì Khiết Như đi rồi hãy về.”
Quý Lâm vốn định đi ngay, nhưng nghe mẹ nói vậy thì hơi khựng lại, vài giây sau mới gật đầu:
“Vâng, mẹ.”
Giờ mà từ chối, e là lần sau về nhà sẽ bị mẹ cầm chổi đuổi ra khỏi cửa thật.
“À, mà sao không thấy Linh Linh đâu nhỉ?” – Thẩm Khiết Như chợt hỏi.
“Linh Linh đi nước ngoài tham gia một chương trình thực tế phát sóng trực tiếp, chắc vài hôm nữa sẽ về.”
“Tham gia show trực tuyến à? Con bé cũng vào giới giải trí rồi sao?”
Y Vân lắc đầu:
“Không, Linh Linh vẫn làm thiết kế thời trang. Mà thời trang với giới giải trí vốn có liên quan mật thiết, nên thi thoảng con bé có tham gia vài chương trình thôi.”
“Thì ra vậy, đúng là đứa trẻ tài giỏi.” – Thẩm Khiết Như tấm tắc.
Quý Lâm ngồi bên cạnh nghe họ trò chuyện, không chen vào được câu nào, chỉ biết im lặng nghịch điện thoại.
“Ừ, Linh Linh thật sự rất chăm chỉ, cũng có năng khiếu lắm.” – Nhắc đến con gái, Y Vân không giấu nổi vẻ mãn nguyện.
Thẩm Khiết Như cũng không che giấu sự ngưỡng mộ:
“Cậu đúng là người hạnh phúc, chồng thì yêu thương, con cái ai cũng tài giỏi và hiếu thảo.”
“Ôi, cậu không biết đấy thôi. Đôi khi con cái cũng khiến người ta phát điên, như A Lâm đây này, suýt làm tớ tức c.h.ế.t.”
Nói rồi, Y Vân còn liếc cậu con trai một cái sắc bén.
Quý Lâm: “……???!”
Nằm không cũng trúng đạn?!
Cậu bỗng hối hận vì đã đồng ý ở lại ăn cơm. Giờ bỏ đi còn kịp không nhỉ?
“Mẹ, mẹ đúng là không thương con mà.”
Quý Lâm bĩu môi, ngẩng đầu nhìn mẹ.
Y Vân thản nhiên:
“Ai bảo con toàn chọc tức mẹ.”
Quý Lâm nhún vai: Được rồi, hết tình thương luôn nhé!
Trên biển.
Sau khi thả vài lưỡi câu xuống, du thuyền phóng đi trên mặt nước gần nửa tiếng.
Hạ Tầm Song vắt chân chữ ngũ, lười biếng dựa trên băng ghế dài ở boong tàu, mặc cho gió biển thổi tung mái tóc dài.
Thấy cô bị nắng chiếu vào, Lâm Vãn Niên liền điều chỉnh tư thế, khẽ nghiêng người để thân mình che nắng cho cô.
Hạ Tầm Song nhận ra hành động ấy, lại nhếch môi cười nghịch.
“Sao mấy cái cần câu này vẫn chẳng có động tĩnh gì vậy? Cả sáng chưa ăn gì, tôi sắp đói đến teo người rồi.” – Giang Dã than thở yếu ớt.
“...Ừ, nắng cũng hơi gắt rồi.” – Hồ Tuệ Quân nói, vừa nói vừa vũ trang kín người: đội nón rộng vành, đeo kính râm, quấn khăn kín mít.
Giang Dã mím môi nứt nẻ vì khát, khó chịu lầm bầm:
“Cái tên đạo diễn c.h.ế.t tiệt đó, chẳng lẽ đang giỡn mặt tụi mình à?”
Ngay lúc đó, trong khoang tàu, đạo diễn hắt hơi hai cái liên tiếp.
【Hahahahaha, Giang Dã lại đang c.h.ử.i đạo diễn, quá thật luôn.】
【Đổi là tôi, tôi cũng c.h.ử.i 23333】
【Giang Dã online nổi cáu!】
