Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 679: + 680 Xin Lỗi, Tay Nhanh Quá (1)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:21
【“Nằm sấp xuống”? “Nằm lên giường”? Aaaa xin lỗi, tôi lại nghĩ bậy rồi!】
【Tôi vẫn còn là một đứa bé, đoạn này tôi có được phép nghe không?】
【Chị Song đối xử xa cách quá nha, lại còn đuổi cả anh quay phim ra ngoài nữa, quá đáng thật đó.jpg】
【Tò mò quá, muốn xem!!】
Lâm Vãn Niên nằm sấp trên giường, Hạ Tầm Song tiến lên vén áo anh lên, liền thấy trên tấm lưng trắng nõn có một vết thương dài khoảng ba mươi phân.
Chỗ bị thương hơi sưng đỏ, nhìn qua thật sự chói mắt.
Bị đ.á.n.h đến mức này rồi mà người đàn ông này vẫn còn cố chấp nói cứng.
“Anh đúng là, trên người cứng nhất chính là cái miệng đấy!” – Hạ Tầm Song vừa càu nhàu vừa lấy từ trong hộp t.h.u.ố.c ra lọ cồn i-ốt và bông tăm, giúp anh khử trùng vết thương.
Khi đầu bông tăm dính cồn i-ốt chạm vào lưng anh, Lâm Vãn Niên khẽ rên lên một tiếng:
“...Hít —— đau!”
“Anh chẳng phải nói không sao à?” Hạ Tầm Song liếc anh một cái, động tác trên tay cũng dịu dàng hơn hẳn.
“Giờ thì có sao rồi.” – Lâm Vãn Niên nghiêng đầu nhìn cô, giọng điệu mang theo chút làm nũng rõ ràng.
Tim Hạ Tầm Song lỡ mất một nhịp, “Rõ ràng tôi tránh được, sao anh còn phải chắn cho tôi?”
“Thế nào... em thấy đau lòng rồi à?” – Lâm Vãn Niên khẽ cong môi, nụ cười tà mị đầy trêu chọc.
Hạ Tầm Song nghe vậy, trừng anh một cái, “Lười nói chuyện với anh!”
Lâm Vãn Niên thấy thế, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
【Aaaa cứu mạng! Tôi sắp xỉu vì “cắn đường” mất rồi, mau có ai véo tôi cái!】
【“Trên người chỉ có cái miệng là cứng nhất” — mô tả này chuẩn không cần chỉnh!】
【Nghe giọng điệu nũng nịu kia kìa, không ngờ Niên thần là người như thế. Mắt ch.ó ngốc trừng to.jpg】
【Cầu xin có nhiều tình tiết như này, tôi là con ch.ó cỏ, tôi thích xem tình cảm!!!】
Sau khi khử trùng xong, Hạ Tầm Song lại lấy ra một tuýp t.h.u.ố.c mỡ, dùng bông tăm bôi đều lên vết thương.
Mất khoảng năm sáu phút, cô xử lý xong xuôi, còn chu đáo kéo áo anh xuống, “Xong rồi.”
Cô dọn dẹp lại hộp thuốc, vừa định đứng dậy thì cổ tay đã bị anh giữ lại.
Ngay sau đó, gương mặt tuấn mỹ kia đột ngột phóng to trước mắt cô.
Lâm Vãn Niên ôm lấy eo cô, hôn một hồi, rồi khẽ c.ắ.n môi cô một cái, cuối cùng tựa cằm lên vai cô, giọng trầm khàn quyến rũ, “Thật muốn cứ ôm em mãi như thế này.”
Giọng nói khàn khàn của anh khiến câu nói càng thêm mê hoặc.
“Vị Niên thần này, từ khi nào lại dính người như thế hả?” – Hạ Tầm Song cười trêu.
“Sau khi ở bên em.” – Anh cúi đầu hôn lên má cô một cái.
Khuôn mặt Hạ Tầm Song hơi nóng, cô cố vùng ra khỏi vòng tay anh, cất hộp t.h.u.ố.c về chỗ cũ, “Được rồi, chúng ta ra ngoài thôi.”
Ngay lúc đó, bên ngoài lều vang lên giọng của bác sĩ Tiêu:
“Các cậu... đang làm gì thế? Có người bị thương hay ốm à?”
Chưa đợi ai trả lời, Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên đã vén rèm bước ra.
“Anh ấy bị thương một chút, tôi đã xử lý xong rồi.” – Hạ Tầm Song nói nhàn nhạt.
Bác sĩ Tiêu đẩy kính, gật đầu “ồ” một tiếng rồi hỏi tiếp: “Cần tôi kiểm tra lại không?”
“Không cần đâu, chỉ là vết thương ngoài da, đã bôi t.h.u.ố.c rồi.” – Lâm Vãn Niên khẽ từ chối.
“Vậy được, có gì cứ gọi tôi.” – Bác sĩ Tiêu gật đầu.
Nhờ mượn được bếp của chương trình, tộc trưởng Triệu cùng Giang Dã khiêng con cá ngừ đại dương lên bàn sơ chế.
Vì là người mê câu cá, tộc trưởng Triệu rất rành về cấu tạo của cá, chỗ nào ăn phần nào ngon, cách làm ra sao đều nắm rõ.
Khi Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên đến nơi, con cá đã được mổ đôi, nội tạng cũng dọn sạch sẽ.
Nghe thấy động tĩnh, Giang Dã lập tức ngẩng đầu lên:
“Anh Niên, chị Song, hai người đến rồi à!”
Hạ Tầm Song khoanh tay, lười nhác gật đầu: “Ừ.”
“Nhìn miếng thịt cá này đi, hồng hồng, vân rõ ràng, ta nghĩ ra hơn chục cách nấu rồi.” Tộc trưởng Triệu trầm trồ.
Bụng Giang Dã “rột rột” mấy tiếng, đúng lúc vang lên cực kỳ hợp tình huống:
“Còn chờ gì nữa, làm ngay đi chứ!”
Tộc trưởng Triệu nhìn sang hai người mới tới, quan tâm hỏi:
“À đúng rồi, vết thương của Tiểu Lâm thế nào rồi?”
“Không sao.” – Lâm Vãn Niên trả lời nhẹ nhàng, giọng trầm ấm như ngọc.
Tộc trưởng Triệu gật đầu: “Vậy thì tốt.”
Nhà bếp là một lều bạt lớn, bên trong rộng rãi, chứa đủ đồ điện và bếp nấu, còn thừa chỗ cho cả chục người.
Hai người mới đến giúp cũng không hề chật chội.
Theo thỏa thuận, họ chia nửa con cá cho tổ chương trình.
Sau khi bàn bạc, họ quyết định làm mấy món khác nhau.
Một tiếng sau, họ dùng bàn ghế của chương trình, bày ra các món: cá ngừ sashimi, cá ngừ áp chảo, cá ngừ kho và canh xương cá ngừ.
Phần còn lại cho vào tủ lạnh bảo quản.
Mọi người đều đói cả buổi, vừa thấy bàn đầy món ngon liền nuốt nước bọt ừng ực.
“Trời ơi, thơm quá! Cảm giác như đang ở nhà hàng Michelin vậy, hôm nay mọi người vất vả rồi!” – Hồ Tuệ Quân xúc động cảm ơn.
Tộc trưởng Triệu gãi cổ, cười ngượng, “Khách sáo quá.”
“Đừng nói nữa, ăn thôi! Tôi đói đến nỗi n.g.ự.c dính lưng rồi.” – Giang Dã nhìn đống đồ ăn, mắt không rời được bàn.
Tộc trưởng Triệu: “Nói ít thôi, ăn đi!”
Mỗi người đều có một trái dừa trước mặt. Sau khi cụng “cốc” bằng dừa, họ bắt đầu ăn.
Hồ Tuệ Quân gắp một lát sashimi, vừa ăn vừa khen:
“Lão Triệu, d.a.o pháp không tệ nha! Miếng cá cắt đều, màu đẹp, nhìn thôi cũng thấy ngon mắt.”
“Cảm ơn khen ngợi, hề hề hề.” – Tộc trưởng Triệu gãi đầu cười ngượng.
Giang Dã cũng không chờ được nữa, gắp ngay một miếng, chấm nước tương với mù tạt rồi cho vào miệng.
Thịt cá mềm mịn, vị thanh, không ngấy, lại có độ đàn hồi — hương vị lưu lại trên đầu lưỡi thật lâu.
Giang Dã xúc động suýt khóc:
“Trời ơi! Miếng cá này ngon quá! Còn ngon hơn cả đồ tôi ăn trong nhà hàng Michelin gấp trăm lần!”
Cái kiểu diễn sâu này… thật không muốn nhìn nữa!
“Đáng đến mức đó sao?” – Hạ Tầm Song bật cười.
Đột nhiên, bên tai cô vang lên giọng nói trầm ấm của Lâm Vãn Niên:
“Em muốn ăn món nào trước?”
