Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 703: + 704 Năm Phút Là Đủ Sao? (1)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:23
Đúng là tính toán giỏi thật đấy!
Quý Lâm cười hì hì với anh hai:
“Anh hai, em nói anh nghe nè, em gái mình bây giờ vẫn còn nhỏ, sao có thể để nó kết hôn sớm với cái tên Lâm Vãn Niên kia được chứ! Dù thế nào thì cũng phải đợi đến sau ba mươi tuổi mới được tính đến chuyện đó, anh thấy sao?”
Lâm Vãn Niên: Cảm ơn ngài nhé! Nụ cười tử vong.jpg
“Anh thấy nhé… nếu để mẹ nghe thấy em nói câu này, chắc chắn mẹ sẽ lột da em ra đó.” Quý Cẩm Xuyên tốt bụng nhắc nhở.
Mẹ của bọn họ dạo này còn đang say mê “đẩy thuyền” cặp đôi vợ chồng Song Niên đến phát cuồng, chỉ mong hai người đó lập tức kết hôn tại chỗ.
Nếu bà nghe được lời của thằng em ngốc này, chắc phải tức xỉu mất.
“Có nghiêm trọng đến thế đâu, khó khăn lắm mới tìm được em gái, chẳng lẽ anh không muốn bù đắp cho con bé à?”
Bây giờ Quý Lâm hận không thể đem tất cả những thứ tốt nhất trên đời đặt hết trước mặt em gái mình.
Em gái từng chịu khổ nhiều như vậy ở nhà họ Hạ, anh nhất định phải cưng chiều em gái thành công chúa nhỏ hạnh phúc nhất.
Em gái anh còn chưa kịp yêu thương cho đủ, sao có thể để người khác cướp mất trước được chứ!
“Anh đi làm việc đây, tùy em.” Quý Cẩm Xuyên lười đáp.
Bù đắp thì dĩ nhiên là phải, nhưng anh có cách của riêng mình.
“Này, em nói anh nghe đó, suy nghĩ cho kỹ đi nha! Hai ta là cùng một chiến tuyến, tuyệt đối không thể để Lâm Vãn Niên dễ dàng đắc ý như vậy đâu!”
Quý Lâm hét với theo bóng lưng anh hai.
Thấy anh chẳng buồn đáp, Quý Lâm ủ rũ bĩu môi:
“Chán c.h.ế.t đi được!”
Đứng ở cửa một lúc, anh lôi điện thoại ra gọi cho trợ lý Tiểu Bạch:
“Cậu đang ở đâu đấy? Qua Kim Bích Huy Hoàng đón tôi, về phim trường quay tiếp đây.”
——
Về đến biệt thự Nam Loan số 1, Hạ Tầm Song lập tức lên lầu tắm rửa.
Chị Ngưu chắc ra ngoài mua đồ rồi, trong biệt thự chẳng có ai.
Khi cô từ phòng tắm bước ra, thấy Lâm Vãn Niên đang cầm điện thoại của mình nói chuyện với ai đó.
Nghe tiếng động phía sau, anh quay lại nhìn cô, nói vào điện thoại:
“Cô ấy ra rồi, cậu nói chuyện với cô ấy đi.”
Nói xong, anh đưa điện thoại cho cô.
Hạ Tầm Song chưa vội nhận, vừa dùng khăn lau tóc vừa hỏi:
“Ai gọi đến thế?”
“Bạn thân của em, Dương Hựu Tình.” Lâm Vãn Niên đáp nhàn nhạt.
À, thì ra là con nhỏ này!
“Được rồi, anh đi tắm đi! Em đã xả nước vào bồn cho anh rồi.”
Hạ Tầm Song vừa định đưa tay lấy điện thoại, thì Lâm Vãn Niên lại rụt về, nói:
“Đợi năm phút nữa rồi gọi lại.”
Nói xong, anh dứt khoát cúp máy.
Hạ Tầm Song: “???”
Thấy vẻ thắc mắc của cô, anh chậm rãi giải thích:
“Thổi khô tóc trước rồi hẵng nói chuyện.”
Bây giờ là cuối tháng Mười Hai, dù ở miền Nam, ngày nắng mặc áo mỏng vẫn được, nhưng hôm nay trời âm u, dự báo có không khí lạnh tràn về, quả thật đã bắt đầu thấy se lạnh.
Cô và Dương Hựu Tình đã nửa tháng không liên lạc, chắc chắn sẽ nói chuyện rất lâu, mà tóc cô vẫn còn ướt, anh lo cô bị cảm.
Trong lòng Hạ Tầm Song cảm thấy ấm áp, khẽ đáp:
“Ờ.”
Lâm Vãn Niên dắt cô trở lại phòng tắm, lấy máy sấy ra cắm điện, rồi tự tay giúp cô sấy tóc.
Trong gương phản chiếu bóng dáng hai người — một cao, một thấp, những sợi tóc bay lên phảng phất hương dầu gội thơm dịu, mùi hương rất dễ chịu.
Ánh mắt Hạ Tầm Song dừng lại trên gương; từng động tác của người đàn ông phía sau đều rơi vào tầm mắt cô.
Cô thầm nghĩ: Người đàn ông này đúng là tỉ mỉ quá mức…
Nếu là cô tự sấy thì chỉ qua loa cho hết nước là xong.
Còn tay của anh — đẹp đến mức khiến hội nghiện tay phải thán phục.
“Trời lạnh rồi, gội đầu xong phải sấy khô ngay, nếu không dễ bị cảm.”
Lâm Vãn Niên vừa sấy vừa nói, giọng trầm thấp vang rõ vì máy sấy khá êm, từng chữ từng tiếng đều rơi vào tai cô.
“Phiền phức quá, em không muốn sấy thì sao?”
Hạ Tầm Song nổi hứng trêu chọc, lười biếng nói.
Qua gương, Lâm Vãn Niên ngẩng mắt nhìn cô:
“Anh giúp em sấy.”
“Thế anh có thể sấy cho em suốt đời không?”
“Ừ, sấy cả đời cũng được.”
Anh trả lời với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Bị trêu đến tim rung mất rồi!
Khóe môi Hạ Tầm Song bất giác cong lên, không sao kìm được nụ cười.
Sau khi sấy tóc xong, mãi vẫn không thấy Dương Hựu Tình gọi lại.
Hạ Tầm Song ngồi lên ghế sofa trong phòng ngủ, gọi lại cho cô ấy.
Điện thoại vừa nối máy, giọng Dương Hựu Tình kinh ngạc vang lên:
“Cậu… nhanh thế sao? Giải quyết xong rồi à?”
“Xong rồi.” Hạ Tầm Song nói thản nhiên.
“Mới năm phút thôi mà, năm phút đủ sao?”
Giọng Dương Hựu Tình đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Sấy tóc thôi, cậu cần bao lâu nữa hả?”
Bên kia điện thoại im lặng vài giây, rồi run run hỏi lại:
“Sấy… sấy tóc á?!”
“Ừ chứ sao, chứ cậu nghĩ tớ làm gì?”
“Tớ… tớ còn tưởng là… hai người giữa ban ngày ban mặt làm chuyện xấu chứ!”
Dương Hựu Tình lắp bắp, mặt đỏ bừng,
“Tớ còn lo mình vừa rồi làm phiền hai người nữa cơ…”
Nghe xong, Hạ Tầm Song chỉ cảm thấy vài con quạ đen bay vụt qua đầu.
“Cưng à, cậu đang nghĩ cái gì vậy?”
“Ơ, ai bảo… người lớn cả rồi, chuyện đó đâu có gì lạ đâu?”
“Hừ, xem ra Tiểu Tình nhà ta hư rồi nhé!”
Hạ Tầm Song bật cười trêu lại.
“Không có nha, đừng nói linh tinh!” Dương Hựu Tình đỏ mặt cãi, rồi nhanh chóng đổi chủ đề:
“À phải, cậu vừa mới về nước, chắc chưa biết chuyện của Hạ Châu Ngữ đâu nhỉ?”
“Hạ Châu Ngữ?” Hạ Tầm Song khẽ cau mày.
“Lại xảy ra chuyện gì rồi?”
“Chứ còn gì nữa! Cậu ở trong rừng chẳng biết tin tức, trong nước mấy hôm nay náo nhiệt lắm!”
Nói đoạn, Dương Hựu Tình như mở máy phát thanh, kể lại tường tận mọi chuyện xảy ra thời gian gần đây.
Hạ Tầm Song cởi giày, ngồi xếp bằng trên ghế sofa, nghe xong khẽ nhướn mày:
“Hạ Châu Ngữ vì cứu Trần Cảnh Sơn mà gặp t.a.i n.ạ.n xe, còn bị liệt sao?”
“Đúng vậy! Bây giờ Trần Cảnh Sơn ngày đêm chăm sóc cô ta. Có lẽ là vì áy náy, anh ta thậm chí còn cắt đứt với cha mẹ, nhất quyết muốn cưới Hạ Châu Ngữ.”
Cô hạ giọng nói nhỏ:
“Trên mạng còn lan tin, hôm qua có người gặp hai người họ ở cục dân chính. Hạ Châu Ngữ ngồi xe lăn, được Trần Cảnh Sơn đẩy đi, tám chín phần là đến đăng ký kết hôn rồi.”
Những chuyện trên mạng, Hạ Tầm Song quả thực chưa kịp cập nhật — vừa lấy lại điện thoại đã bận liên tục.
Nghe xong, cô khẽ cong môi, giọng lười nhác:
“Thú vị thật đấy.”
Xem ra Trần Cảnh Sơn bị Hạ Châu Ngữ nắm trong lòng bàn tay rồi.
Vừa còn nằm viện thôi, thế mà đã lập tức đi lãnh giấy kết hôn rồi.
