Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 831: + 832 Nhận Lại Người Thân (2)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:33

Sau khi biết cô chính là con gái ruột của mình, Quý Chính Vũ lập tức sai người điều tra toàn bộ quá trình trưởng thành của cô. Khi biết được những năm qua cô sống ở nhà họ Hạ vô cùng khổ sở.

Bị Hạ Vĩ Tài bóc lột, bị mẹ con Diệp Nhã Cầm bắt nạt cả sáng lẫn tối, thậm chí gia đình đó còn muốn gả cô cho một lão già đầy vết nhơ — ông tức đến mức trái tim như bị ai bóp nghẹn!

Con gái ruột của ông Quý Chính Vũ, lại phải chịu bao nhiêu đau khổ ở nơi ông chẳng hề hay biết.

Giữa Hạ Vĩ Tài và kẻ chủ mưu phía sau hắn chắc chắn có liên quan mật thiết. Ai mà ngờ… còn chưa kịp để ông tự mình thẩm vấn thì Hạ Vĩ Tài đã bị vợ của mình đ.â.m c.h.ế.t.

Sau khi Diệp Nhã Cầm vào tù, ông từng đặc biệt bay đến Nam Thành, nhưng người phụ nữ ấy cứ ngồi đó trơ trơ không nói một lời, ông chẳng hỏi được gì.

Nghĩ đến đây, đáy mắt Quý Chính Vũ tối đi một mảng. Dù không còn manh mối, ông cũng nhất định phải lôi bằng được kẻ đứng sau ra ánh sáng. Để bọn họ nếm trải mối đau đớn thịt xương chia lìa suốt hơn hai mươi năm mà nhà họ Quý đã phải chịu. Mối thù này, không báo thì không phải quân tử.

Nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, Dương Hựu Tình cũng xúc động đến rơi nước mắt, trong lòng chẳng có gì ngoài niềm vui mừng thay cho người bạn tốt.

Hạ Tầm Song từ nhỏ đến lớn chưa từng cảm nhận được chút hơi ấm gia đình, cũng không biết thế nào là tình thân. Nhưng giây phút này, cô dường như đã hiểu rồi — cô cảm nhận được tình yêu của người nhà.

Lần trọng sinh này, cô thật sự không hề thiệt chút nào.

Quý Lâm cũng hít hít cái mũi đang cay cay, rồi tựa cả đầu lên vai anh hai mình:

“Hay quá rồi, cuối cùng nhà chúng ta cũng đủ đầy cả rồi.”

Tên diễn sâu này!!

Lại lên cơn rồi.

Quý Cẩm Xuyên cau mày, mặt đầy chán ghét đẩy đầu cậu ta ra.

“Anh hai, chẳng lẽ anh không yêu em à?” Quý Lâm sụt sịt.

“Yêu… cái đầu em ấy!” Quý Cẩm Xuyên vốn dĩ mắt cũng hơi hoe hoe, nhưng bị cậu trêu cho thế thì cảm xúc bay biến sạch.

Quý Lâm: Quả nhiên, tình yêu sẽ biến mất!

Quý Cẩm Xuyên thấy Hạ Tầm Song đứng đó hai tay chân luống cuống, bỗng cảm thấy vô cùng đáng yêu. Nhận được ánh mắt cầu cứu của cô, anh không nhịn được bật cười:

“Ba mẹ, đừng dọa Song Song nữa. Khóc thành thế này, lát nữa còn ăn uống gì được?”

Hai vợ chồng nghe vậy thì vội đưa tay lau nước mắt.

Đợi Y Vân điều chỉnh lại tâm trạng xong, bà nắm tay Hạ Tầm Song cười nói:

“Hôm nay là ngày tốt, phải vui vẻ chứ, đừng để vì ba mẹ mà làm hỏng không khí.”

“Ừm… chắc có thể bảo người ta mang món lên rồi.” Quý Chính Vũ đỏ mắt, mặt lộ chút ngượng nghập.

Quý Cẩm Xuyên nhìn gương mặt gượng gạo của cha mình liền gật đầu:

“Vâng, con đi gọi.”

“Tiểu Niên, bao nhiêu năm rồi không gặp con.” Y Vân sau khi bình tâm lại thì đưa mắt nhìn Lâm Vãn Niên.

Lúc này Lâm Vãn Niên cuối cùng cũng nói được, lễ độ cúi đầu với hai vị trưởng bối:

“Cháu chào chú, chào cô.”

“Đứa trẻ ngoan.” Quý Chính Vũ đưa tay vỗ vai cậu.

Tuy Quý Chính Vũ là người sủng vợ, không thích và thậm chí chẳng ưa nổi Lâm Huy Sinh, nhưng ông cũng phải thừa nhận ông ta sinh được một đứa con trai tốt.

Điều duy nhất Lâm Huy Sinh có ích… chắc cũng chỉ là điểm này. May mà Lâm Vãn Niên chẳng di truyền chút xấu nào của ông ta.

Thằng nhóc này và con gái ông ở bên nhau, đúng là môn đăng hộ đối, gia cảnh rõ ràng, ông không có ý kiến gì.

“Ba mẹ, con giới thiệu một chút, đây là bạn tốt của con — Tình Tình.” Hạ Tầm Song kéo Dương Hựu Tình lại.

Dương Hựu Tình bị kéo ra đột ngột, ngây người mấy giây:

“Cháu chào chú, chào cô. Cháu tên Dương Hựu Tình, mọi người cứ gọi cháu là Tình Tình như Song Song ạ.”

“Dương Hựu Tình, Tình Tình, cái tên dễ nghe quá.” Y Vân khen ngợi.

“Đều là những đứa trẻ ngoan cả.” Ánh mắt Quý Chính Vũ nhìn cô bé cũng đầy từ ái.

Đứa trẻ này ông cũng từng tìm hiểu — là bạn tri kỷ nhiều năm của con gái ông, mỗi khi cô gặp lúc khó khăn nhất, đứa trẻ này đều kề bên không rời.

Một tình bạn vô cùng quý giá!

Ông còn biết rằng cha mẹ họ Dương cũng đối xử với con gái ông rất tốt — so với vợ chồng nhà họ Hạ, đúng thật là một trời một vực.

Trong bữa ăn, Hạ Tầm Song bị kéo ngồi vào giữa hai vợ chồng. Có lẽ vì đã tìm hiểu sở thích của cô từ trước, họ hết lượt này đến lượt khác gắp những món cô thích.

Tình thương hay không, chỉ cần nhìn thôi là thấy rõ.

Bữa cơm ấy, mọi người ăn vô cùng vui vẻ. Đợi tất cả buông đũa, Y Vân liền bảo người mang một đống túi lớn túi nhỏ vào:

“Song Song, mẹ nợ con quá nhiều. Những món này đều là mấy năm nay mẹ thỉnh thoảng mua để dành… chỉ đợi ngày con trở về, tự tay tặng con.”

Biết được tấm lòng của bà, Hạ Tầm Song không tiện từ chối:

“Cảm ơn mẹ.”

Rõ ràng mới nhận nhau không bao lâu, nhưng cách họ ở bên nhau lại giống như đã sống chung rất nhiều năm. Điều đó khiến Y Vân từ từ bỏ hết mọi lo lắng ban đầu.

“Khách sáo quá ~”

“À đúng rồi, mẹ cũng chuẩn bị quà cho Tiểu Niên và Tình Tình, còn cả Tiểu Dã nữa. Nó không đến thì nhờ các con chuyển giúp mẹ nhé!” Y Vân đứng lên, lấy từng phần quà ra, đưa phần của Dương Hựu Tình trước.

“A… cái này quý quá, cháu không thể nhận đâu ạ!” Dương Hựu Tình hoảng hốt xua tay.

Dù không biết bên trong là gì, nhưng nhìn hộp thôi cũng biết giá trị không nhỏ.

“Con đang khách sáo với dì đấy à?” Y Vân giả vờ buồn, “Đây chỉ là tấm lòng của dì thôi, chẳng đáng bao nhiêu cả.”

“Chuyện này…” Dương Hựu Tình khó xử, liếc sang Hạ Tầm Song cầu cứu.

Hạ Tầm Song khẽ gật đầu:

“Nhận đi.”

Nếu không nhận, tối nay đừng mong ai bước được ra khỏi cửa.

— Tớ bảo cậu giúp tớ từ chối dì, không phải bảo cậu tiếp tay dì ép tớ nhận đâu đó!!

Quà quý quá, sau này biết trả cái ân này thế nào đây!!

Dương Hựu Tình muốn khóc, nhưng không khóc được, đành nhận lấy đầy miễn cưỡng:

“Vậy… con cảm ơn dì.”

“Thế mới ngoan!” Y Vân hài lòng cười, rồi đưa phần kế tiếp:

“Còn cái này, là của Tiểu Niên.”

Lâm Vãn Niên nhận bằng hai tay:

“Con cảm ơn dì!”

Y Vân tiến lên một bước, cúi đầu thì thầm bên tai cậu:

“Cố lên nhé! Con rể tương lai của mẹ, mẹ tin con đó~”

Dù bà không nỡ để con gái lấy chồng sớm như vậy, nhưng nếu người đó là Lâm Vãn Niên… cũng không có gì là không thể.

Hơn nữa — bà còn là fan cuồng CP Song–Niên!

Được gặm đường ngay trên chính con gái mình, kích thích không gì sánh được! Bà đã bắt đầu mong chờ ngày được ăn kẹo cưới của hai đứa rồi.

Nghe hai chữ “con rể tương lai”, khóe miệng Lâm Vãn Niên suýt thì không kềm nổi mà cong đến mang tai. Cậu gật đầu thật mạnh:

“Vâng! Con nhất định sẽ cố hết sức!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.