Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 856: + 857 Tôi Chỉ Đáng Giá Ba Chục Triệu Thôi Sao? (4)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:35
Bị fan nhận ra, cô vẫn thân thiện đáp ứng yêu cầu của họ, nào là chụp ảnh chung, nào là ký tên.
“Chị Song, chị tuyệt đối là người đẹp nhất trong tất cả những người em từng gặp.”
“Đúng đó đúng đó, chị Song thật sự quá xinh. Dù không trang điểm, da mặt vẫn trắng mịn, không chút tì vết. Em nguyện gọi chị là đỉnh cao nhan sắc của giới giải trí trong nước.”
“Chị Song của chúng ta không chỉ đẹp, mà còn có tâm nữa~ dáng người cũng đỉnh khỏi bàn, trước cong sau nở, chỗ cần gầy thì gầy, chỗ cần thịt thì có thịt. Là con gái mà em cũng mê luôn á!”
Mấy đứa này đúng là tài năng trời ban!
“Rồi rồi, mấy đứa càng nói càng quá rồi đó.” Nghe fan liên tục tung hô, Hạ Tầm Song suýt chút nữa bị chọc cười đến ngất. Nếu không phải vì người vây xem càng lúc càng đông, cô còn luyến tiếc chưa muốn rời đi.
“Các bảo bối, chị vừa đặt trà sữa ở quán này cho mọi người rồi, ai cũng có phần. Một lát tự ra lấy nhé. Chị còn chút chuyện, không thể nói chuyện thêm với mọi người, hẹn có dịp gặp lại lần sau.”
“Wao! Chị Song, chị chu đáo quá trời! Còn mời tụi em uống trà sữa nữa, để chị tốn kém rồi.”
“Tình cảm là từ hai phía, nói vậy là xa cách quá rồi.” Hạ Tầm Song cầm túi đứng dậy, để lại một bóng lưng phong lưu, khẽ vẫy tay, “Các bảo bối, lần sau gặp!”
“Chị Song, cảm ơn trà sữa!”
“Chị Song đi thong thả~”
“Chị Song, chú ý an toàn nhé!”
Một nhóm fan nhìn theo xe cô rời đi, cho đến khi bóng dáng biến mất khỏi tầm mắt, họ vẫn còn chìm trong dư âm phấn khích.
“Xe của Chị Song nhìn ngầu quá trời!”
“Cảm giác hai bên cùng bỏ ra này thích quáaaa~”
“Cảm động quá, đây đúng là ngôi sao gần gũi nhất mà tôi từng theo. Không hề có tí nào dáng vẻ kiêu ngạo của minh tinh.”
“Tôi quyết rồi, đời này tôi làm fan trung thành suốt đời của cổ!”
Rời thành phố, Hạ Tầm Song lái xe về phía ngoại ô. Chiếc xe phía sau vẫn giữ khoảng cách, bám rất chặt.
Cô hờ hững liếc gương chiếu hậu, sau đó khóe môi cong lên một nụ cười quyến rũ đầy khiêu khích.
Trong chiếc Jeep phía sau, tài xế là một gã đầu trọc da trắng mắt xanh, cao gần 1m9, mặt mũi trông là biết không dễ chọc vào.
“Lão đại, anh nói cái con đàn bà đó có phải phát hiện ra chúng ta rồi, còn cố tình đùa chúng ta không? Trong thành thị thì dẫn tụi mình chạy lòng vòng, giờ lại cố ý dắt đến vùng hoang vu thế này.”
Người đàn ông ngồi ghế phụ nghe vậy, quơ cái găng tay da trong tay lên, đập một cái lên cái đầu bóng loáng của hắn.
“Tập trung lái đi. Nếu để mất dấu, ông đây đ.á.n.h cho đẹp mặt.”
Gã đầu trọc ôm đầu, nhỏ giọng: “Dạ… dạ biết rồi.”
001 – một gã đàn ông mang khuôn mặt người châu Á – đang nhai kẹo cao su, quan sát xung quanh rồi chậm rãi nói:
“Đến nơi vắng vẻ thế này… chẳng phải hợp ý chúng ta sao?”
Hôm nay sau khi đến Bắc Kinh, bọn chúng đuổi theo nhưng trượt mất. Biết Hạ Tầm Song đã về Nam Thành, bọn chúng lập tức đi tàu cao tốc sang thành phố kế bên, rồi bắt chuyến bay sớm nhất đến Nam Thành.
Tầm 4 giờ chiều bọn chúng đến nơi, núp ngoài biệt thự Nam Loan số 1. Thấy Hạ Tầm Song lái siêu xe ra ngoài, hai tên lập tức bám theo.
001 vẫn đang nghĩ không biết phải kiếm cơ hội ra tay thế nào thì cơ hội tự xuất hiện rồi.
Còn việc tại sao Hạ Tầm Song lại tự lái xe vào nơi hoang vắng thế này? Không nằm trong mối quan tâm của hắn.
“Tăng tốc. Vượt lên chặn cô ta lại.” Trong mắt 001 lóe lên tia tàn độc.
Gã đầu trọc phấn khích: “Rõ!”
Hắn đạp mạnh chân ga.
“Vội thế cơ à?” Hạ Tầm Song thấy xe phía sau tăng tốc, khóe môi khẽ nhếch.
Tức thì, cô cũng đạp ga đến tận cùng. Nhờ hiệu suất vượt trội của siêu xe, chiếc xe màu hồng trắng lao vút đi trên con đường vắng.
Tiếng động cơ rền vang: “Ông ~ ông ông ~”
Chẳng mấy chốc, khoảng cách giữa hai xe bị nới rộng hẳn.
Gã đầu trọc c.h.ử.i thề: “Lão đại, con đàn bà đó hình như phát hiện ra chúng ta đang đuổi theo.”
“Tao đâu có mù, cần mày nói?” 001 trợn mắt lườm, “Tăng ga mà đuổi!”
“Đã… đã đạp hết cỡ rồi!” gã đầu trọc ngượng nghịu.
Mẹ nó!
Biết vậy thuê cái xe ngon hơn cho rồi.
001 bực bội vò đầu. Bọn họ đã đ.á.n.h rắn động cỏ, nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, về sau muốn ra tay rất khó.
Theo hồ sơ, bạn trai của cô ả là thiếu gia nhà họ Lâm, một trong tứ đại gia tộc ở Bắc Kinh.
Lâm gia cực kỳ hùng mạnh. Muốn bảo vệ một người? Dễ như trở bàn tay.
Ba chục triệu!
Giá này đúng là hắn ra hơi thấp rồi.
Hắn tưởng đối phương chỉ là nữ minh tinh nhỏ nhỏ, muốn g.i.ế.c thì dễ như chơi…
“Mẹ kiếp!” 001 tức đến c.h.ử.i thề, cảm giác mình bị cô ả chơi một vố.
“Lão đại, con đàn bà đó mất hút rồi… đến đèn hậu cũng không thấy, mất tiêu luôn rồi.” gã đầu trọc run run hỏi. “Giờ… còn đuổi nữa không?”
“Đường này chỉ có một lối, cứ theo tiếp.” 001 nghiến răng.
Biết 001 đang nổi điên, gã đầu trọc khôn ngoan im lặng.
Không biết bao lâu sau, giữa con đường tối om, một chiếc xe phía trước đột ngột bật đèn pha cực sáng.
Ánh sáng chói lóa khiến cả hai phải nheo mắt lại.
Khi mắt đã quen, gã đầu trọc hét lên:
“Lão đại! Hình như là xe của con đàn bà lúc nãy!”
Đúng lúc đó, Hạ Tầm Song tắt đèn pha. Hai người nhìn rõ cô đang ngồi trong xe, khóe môi cong lên thành nụ cười khiêu khích.
Không đợi bọn chúng phản ứng, cô xoay vô lăng, drift một cú thật đẹp, để lại ánh đèn hậu nhấp nháy… rồi lướt qua mặt hai người bọn họ lần nữa.
Gã đầu trọc: “!”
001: “!!”
Khiêu khích! Khiêu khích trắng trợn!
Không thể nhịn thêm nữa!!!
Hai người bị chọc tức đến đỏ cả mặt.
“F*ck!” 001 gầm lên, giật gã đầu trọc sang một bên. “Tránh ra! Để tao tự xử nó!”
Do hắn kéo giật, chiếc xe mất thăng bằng, lảo đảo suýt lao khỏi đường.
Dù cao to lực lưỡng, gã đầu trọc cũng sợ đến toát mồ hôi.
Lão đại nổi điên thật sự còn đáng sợ hơn bất cứ ai.
Không dám chậm trễ, hắn lập tức tháo dây an toàn, rồi trong khi xe vẫn đang chạy, hắn gập người chui qua khe giữa hai ghế, cố chen xuống hàng ghế sau.
