Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 917: + 918 Ông Anh Vợ Này Xem Ra Là Không Giữ Lại Được Rồi (4)
Cập nhật lúc: 03/01/2026 15:02
Đàn ông có vóc dáng cao lớn, mấy quả bưởi chùm mọc ở cành thấp chỉ cần giơ tay ra là hái được.
Quý Lâm nhón chân hái một quả xuống, sau đó ước lượng trọng lượng: "Quả này ít nhất cũng phải nửa ký!"
"Mắt Song Song tinh thật đấy, ở xa thế mà cũng phát hiện ra. Nếu không nhờ em nhắc thì chắc cả bọn đi ngang qua cũng chẳng hay biết gì." Hồ Tuệ Quân vui mừng nói.
Quý Lâm đưa quả bưởi lên mũi ngửi, khoang mũi lập tức tràn ngập mùi hương thanh mát: "Đi đường nãy giờ chắc mọi người cũng khát rồi nhỉ? Hay là mình bóc một quả ăn thử trước nhé?"
"Anh bóc đi!" Hạ Tầm Song buộc tóc đuôi ngựa cao, hôm nay cô mặc một bộ đồ gọn gàng năng động, cộng thêm thói quen khoanh tay trước n.g.ự.c nên tạo cảm giác cực kỳ ngầu và sành điệu.
Sau khi Quý Lâm lột lớp vỏ ra, mùi hương đặc trưng của bưởi chùm tỏa ra khiến ai nấy đều phải nuốt nước miếng.
Quý Lâm tách ra ba múi, lại tỉ mỉ gỡ sạch từng chút gân trắng trên múi bưởi. Trong suốt quá trình đó, những người khác cứ trố mắt ra nhìn, tốc độ nuốt nước miếng càng lúc càng nhanh hơn.
Giang Dã đợi đến mức sốt ruột, không nhịn được mà hối thúc: "Tôi bảo này, ông anh có thể nhanh lên chút không, sao mà lề mề thế?"
Quý Lâm chẳng thèm đoái hoài đến lời cậu ta, cứ như mắc bệnh cưỡng chế, vẫn chứng nào tật nấy lụi cụi gỡ gân trắng. Đợi đến khi gỡ sạch bách, anh ta mới đưa ba múi bưởi đó cho Hạ Tầm Song: "Song Song là đại công thần, miếng đầu tiên nhất định phải dành cho em."
Nếu hỏi Hạ Tầm Song thích ăn loại trái cây nào nhất, câu trả lời chắc chắn là các loại thuộc họ cam quýt.
Có điều cô có một thói quen, đó là khi ăn mấy thứ này nhất định phải lột sạch lớp gân trắng bên trên rồi mới ăn.
Giờ đây Quý Lâm đã đích thân gỡ giúp, cô cũng đỡ phải tự mình ra tay.
Thấy vậy, Hạ Tầm Song nhướng mày: "Thế thì em không khách sáo đâu nhé!"
Dưới ánh nhìn của mọi người, Hạ Tầm Song xé một múi bưởi bỏ vào miệng. Theo động tác nhai của cô, nước quả tràn ra.
Một mùi hương đặc trưng của bưởi chùm, vị chua chua ngọt ngọt lẫn chút đắng nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi lập tức lấp đầy khoang miệng cô.
Những người khác nhìn động tác nhai của cô mà thèm đến mức ê răng, cũng cuống quýt nuốt nước miếng theo.
"Vị thế nào?" Giang Dã không nhịn được hỏi.
"Ngon lắm, nhiều nước, rất giải khát!" Nói xong, Hạ Tầm Song lại xé hai múi bưởi trong tay ra, một múi cô đưa cho Lâm Vãn Niên, múi kia đưa cho Quý Lâm, đút tận miệng cho cả hai người.
Mưa lộ đều ban, như vậy thì chẳng ai thấy bất công mà thầm so kè với nhau nữa!
Quý Lâm: Được em gái đút bưởi cho ăn, vui quá đi!!
Lâm Vãn Niên: Được bạn gái đút bưởi cho ăn, hạnh phúc quá đi!!
"Chị Song, chị thiên vị rồi nhé~ Sao chỉ đút cho hai người họ mà tôi thì không có? Chẳng lẽ tôi không còn là cái đuôi nhỏ đáng yêu nhất của chị nữa sao?" Giang Dã lập tức thấy chua xót, còn chua hơn cả lúc thấy họ ăn bưởi.
"Đến đây đến đây, tôi đút cho cậu." Quý Lâm lập tức xé một múi bưởi nhét tọt vào miệng cậu ta.
Hừ, thằng nhóc này nghĩ hay nhỉ, muốn em gái anh ta hầu hạ á? Mơ đi!
Đệch!!
Giang Dã c.h.ử.i thầm một tiếng. Cái tên Quý Lâm c.h.ế.t tiệt này ra tay thô bạo quá, nước bưởi chảy cả ra khóe miệng cậu ta rồi đây này.
"Ha ha ha ha..." Hồ Tuệ Quân nhìn cảnh đó liền bật cười thành tiếng.
Sau khi đối phó xong Giang Dã, Quý Lâm mới chia phần bưởi còn lại vào tay những người khác.
Bưởi được chia xong, vừa vặn mỗi người được hai múi. Thế nhưng ăn xong rồi, ai nấy đều lộ vẻ thòm thèm.
Giang Dã l.i.ế.m răng, sau đó đề nghị: "Hay là chúng ta ăn thêm quả nữa đi?"
Mọi người lập tức đồng lòng, thế là lại cùng nhau chia thêm một quả bưởi chùm nữa.
[Chậc... nhìn mà tôi cũng phải nuốt nước miếng theo, ghét thế chứ lị!]
[Tôi đã bảo rồi mà! Song - Niên - Lâm cứ phải gọi là "khóa c.h.ế.t" tại chỗ.]
[Chị Song rút ra được kinh nghiệm rồi, cùng hưởng ân huệ là công bằng nhất, đỡ phải để hai ông ấy đột nhiên đ.á.n.h nhau, lúc đó giúp ai cũng dở ha ha ha ha.]
Những quả bưởi chùm ở tầm thấp đều đã được hái sạch, còn lại một số quả mọc trên cao thì phải trèo lên cây mới hái được.
"Cẩn thận một chút, cành cây này hơi mảnh!" Lâm Vãn Niên quan tâm dặn dò.
"Nếu em ngã xuống, anh có đỡ được em không?" Hạ Tầm Song nói đùa một câu.
Thế nhưng, Lâm Vãn Niên lại trả lời với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Đỡ được!"
Hạ Tầm Song hơi ngẩn ra, sau đó nụ cười trên mặt càng thêm đậm: "Được."
Những người còn lại: Hóa ra trong mắt hai người chỉ có nhau thôi à, bọn tôi là không khí chắc?
Dưới sự chứng kiến của mọi người, Hạ Tầm Song nhanh nhẹn leo lên cây. Mỗi khi hái được một quả, cô lại thuận tay ném cho Lâm Vãn Niên ở phía dưới, hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Chẳng mấy chốc, chiếc túi trong tay Quý Lâm đã đầy ắp. "Tôi vừa đếm xong, có mười một quả rồi."
Hạ Tầm Song thấy trên ngọn cây vẫn còn khoảng năm sáu quả nữa, cô dự định vặt thêm hai quả, số còn lại thì để cho chim ch.óc ăn.
Đừng nhìn cây này mọc cao, thực chất cành của nó vừa thẳng vừa mảnh.
Hạ Tầm Song giẫm lên một cành cây phía trên, định kéo cành ngọn xuống, kết quả là còn chưa kịp đưa tay ra thì đột nhiên một tiếng "rắc" vang lên, cành cây cô đang giẫm bị gãy lìa.
Ngay sau đó, cả người cô rơi thẳng xuống dưới.
Quý Lâm nhìn thấy cảnh này thì sợ đến mức tim b.ắ.n ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c!
Những người khác cũng thắt cả tim lại.
Gương mặt Hạ Tầm Song không có quá nhiều phản ứng, giây tiếp theo, cả người cô đã rơi gọn vào lòng Lâm Vãn Niên.
Lâm Vãn Niên đã ôm c.h.ặ.t lấy cô.
"Em biết ngay là anh sẽ đỡ được em mà." Hạ Tầm Song nhìn người đàn ông trước mắt với nụ cười bên khóe môi.
Lâm Vãn Niên bất lực thở dài: "Nghịch ngợm!"
[Đệch, đoạn này đề nghị cắt ra để xem đi xem lại.]
[Hay thật đấy, đang đóng phim truyền hình ở đây à?]
[Cho hỏi chút, có ai mà không muốn có một anh người yêu tràn đầy "bản lĩnh đàn ông" như thế không?]
[Trời... trên trời rơi xuống một Lâm muội muội?]
[Chậu cơm ch.ó này tôi xin phép húp sạch, mọi người cứ tự nhiên!]
[Lâm thần: Trên cây chanh có quả chanh, dưới cây chanh chỉ có em và anh (Ý chỉ sự ghen tị).]
"Song Song, em có sao không?" Quý Lâm là người đầu tiên lao tới.
"Em không sao!" Hạ Tầm Song ra hiệu bảo người đàn ông đặt mình xuống.
Thế nhưng Lâm Vãn Niên lại giả vờ như không thấy.
Dù sao cũng đã ôm rồi, ôm thêm lúc nữa thì có sao đâu.
Hạ Tầm Song sao lại không biết tâm tư của anh, đành bất lực tự mình vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh mà nhảy xuống.
Quý Lâm quan sát cô một lượt từ trên xuống dưới, xác định cô không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm: "Không hái nữa, không hái nữa, mấy quả trên cây kia chúng ta không cần nữa."
Đồ ăn thức uống gì cũng không quan trọng bằng em gái anh ta.
Nếu vì mấy quả bưởi mà để em gái anh ta bị thương, anh ta nhất định sẽ nhổ tận gốc cái cây này.
Hạ Tầm Song khẽ ho một tiếng: "Vậy chúng ta về thôi!"
Lúc quay về, Giang Dã ôm một quả dưa hấu lớn trong lòng, còn Quý Lâm thì vác một túi bưởi chùm trên vai.
Cả đi lẫn về, họ đã mất tổng cộng hơn ba tiếng đồng hồ.
Sau khi trở lại căn cứ, họ chỉ thấy vài chiếc l.ồ.ng bẫy cá đã làm xong đặt trên mặt đất, còn tộc trưởng Triệu thì không thấy tăm hơi đâu.
Hồ Tuệ Quân nhìn quanh một vòng cũng không thấy người, ngay cả máy quay cố định đi theo ông ấy cũng không có, cô đành hỏi nhân viên công tác bên cạnh: "Lão Triệu đi đâu rồi?"
Những người khác đều lắc đầu không nói gì.
Nhân viên công tác: Chị hỏi tôi thì tôi hỏi ai! Chúng tôi cũng vừa mới về mà.
