Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 935: + 936 Tôm Hùm Đất Ở Khắp Mọi Nơi (2)
Cập nhật lúc: 18/02/2026 09:00
Tố chất của cơ thể hiện tại của cô đã gần như khôi phục về mức ban đầu của cô trước đây rồi.
Quý Lâm vừa nghe thấy là tự cô muốn rèn luyện buổi sáng, thái độ liền thay đổi xoay xoạch: “Ồ, thế thì không sao nữa rồi!”
Lâm Vãn Niên: “?!”
... Vậy là sao? Anh là cái bia đỡ đạn chắc?
【Ha ha ha ha Lâm Thần đúng là khắc hai chữ “tiêu chuẩn kép” lên thẳng mặt luôn rồi!】
【Tốc độ lật mặt này còn nhanh hơn lật sách nữa, cười c.h.ế.t tôi mất.】
【Thương hiệu tiêu chuẩn kép nổi tiếng Trung Quốc cũng không bằng anh luôn hiahiahia.】
【Quan hệ của ba người này khó hiểu quá, đến giờ tôi vẫn chưa nhìn ra được gì!】
【Từ khi mùa thứ tư bắt đầu phát sóng, chị Song cứ gọi Quý Lâm là anh ba suốt, chẳng lẽ là anh trai nuôi? Nhưng mà như vậy liệu có quá thân mật không? Niên Thần thế mà cũng mặc kệ, thật chẳng hiểu nổi~】
“Mọi người tỉnh táo hết chưa? Tỉnh rồi thì cùng đi vệ sinh cá nhân đi.” Triệu tộc trưởng với cái đầu tổ quạ lồm cồm bò dậy từ mặt đất, “Sẵn tiện đi xem trong l.ồ.ng cá có ‘hàng’ về không.”
Ngồi một lát, mọi người đều bị cưỡng chế khởi động máy, gần như đã tỉnh táo hơn phân nửa, sau đó mang theo đồ dùng cá nhân đi về phía bờ hồ.
Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên vì vừa chạy bộ tám cây số, bây giờ người đầy mồ hôi nên mang theo cả quần áo sạch để chuẩn bị tắm rửa luôn.
Tại bờ hồ, sáu người ngồi xổm thành một hàng dọc theo mép nước.
“Triệu tộc trưởng, l.ồ.ng cá đặt ở vị trí nào? Để chúng cháu đi lấy.” Họ vừa chạy xong chưa lâu, chưa thể tắm ngay được nên Hạ Tầm Song định tranh thủ thời gian này đi lấy l.ồ.ng cá trước.
“Cái cây kia kìa, thấy không? Có một cái ngay phía trước cái cây đó, buộc bằng sợi dây màu trắng. Hai cái còn lại các cháu cứ đi tiếp khoảng mười mét và hai mươi mét nữa là sẽ thấy dây buộc thôi.” Triệu tộc trưởng đang đ.á.n.h răng, miệng đầy bọt và bàn chải nên nói năng có chút không rõ ràng.
Hạ Tầm Song đã nghe hiểu: “Vâng, cháu biết rồi.”
Lâm Vãn Niên tay xách xô, hai người trước sau dọc theo bờ hồ đi về phía cái cây đằng xa.
“Ơ, Tiểu Hạ thế mà nghe hiểu được lời mình nói à?” Triệu tộc trưởng nhìn theo bóng lưng hai người, có chút kinh ngạc.
Giang Dã dùng cốc gấp múc một ngụm nước hồ, súc miệng xong liền phun ra t.h.ả.m cỏ phía sau: “Quen là được thôi, chị Song đâu phải người bình thường.”
...
Đến dưới gốc cây mà Triệu tộc trưởng đã chỉ, Hạ Tầm Song liền nhìn thấy một cọc gỗ nhỏ cắm ở bờ, trên có buộc dây thừng.
“Là ở đây!” Hạ Tầm Song cúi người nhổ cọc gỗ lên, men theo sợi dây kéo cái l.ồ.ng cá đang chìm dưới đáy nước lên.
Lồng vừa động, Hạ Tầm Song đã cảm nhận được sức nặng trĩu tay, thậm chí bên trong còn có tiếng cá quẫy rất mạnh. Lâm Vãn Niên thấy vậy lập tức tiến lên giúp một tay.
Sau khi l.ồ.ng cá được kéo lên bờ, thứ bên trong cũng lộ diện. Qua khe hở của l.ồ.ng, Hạ Tầm Song nhận ra ngay lập tức: “Hình như bên trong có ba con lươn tuyết, hèn gì trong l.ồ.ng động tĩnh lớn thế.”
Lâm Vãn Niên mở nắp l.ồ.ng, đổ chiến lợi phẩm vào trong xô. Ngoài ba con lươn tuyết ra, còn có hai con cá nước ngọt và một ít tôm.
Chỉ là có vài con tôm đã bị c.ắ.n nát bươm, con thì mất đầu mất đuôi, con thì mình mẩy loang lổ vết c.ắ.n. Nhìn bụng ba con lươn tuyết căng tròn thế kia, chắc canh còn rất nhiều con tôm khác đã “c.h.ế.t không toàn thây”, chui tọt vào bụng chúng nó rồi.
“Khá khen cho ba con lươn này, tụi nó vào l.ồ.ng để ăn buffet đấy à! Phải ăn mất bao nhiêu tôm rồi không biết!” Hạ Tầm Song không nhịn được mà trêu chọc một câu.
【Ha ha ha ha chị Song nói chuyện ngày càng hài hước!】
【Chúng nó ăn tôm của chị, chị lại ăn chúng nó, chung quy thì tôm cũng vào bụng các chị cả thôi, lý lẽ này không sai tí nào đúng không?】
【Cười c.h.ế.t mất với lầu trên ha ha ha ha】
【Ba con lươn tuyết: Đột t.ử!】
Chiến lợi phẩm bị đổ vào trong xô, chúng càng quẫy đạp hăng hơn. Cá tôm ở đây con nào con nấy đều béo mầm, chứng tỏ nguồn sản vật trong hồ này vô cùng phong phú.
Lâm Vãn Niên nhìn cái xô đầy ắp, đưa tay nhặt những con tôm bị c.ắ.n nát ra rồi ném xuống hồ cho những con cá khác ăn: “Mấy cái l.ồ.ng khác tạm thời đừng thu nữa! Chỉ riêng l.ồ.ng này thôi cũng đủ cho chúng ta ăn rồi.”
Hạ Tầm Song cũng nghĩ như vậy: “Được, ném cái l.ồ.ng này xuống lại rồi mình về thôi!”
Lâm Vãn Niên khôi phục lại hiện trạng của l.ồ.ng cá, ném trở lại mặt nước rồi cắm lại cọc gỗ bên bờ. Sau đó, hai người xách xô quay trở lại.
Thấy hai người từ xa đi về, Giang Dã nhất thời kinh ngạc thốt lên: “Chuyện gì thế này, sao họ về nhanh vậy?”
“Mới chỉ đi tới cái l.ồ.ng đầu tiên thôi mà.” Trình Vạn Thanh thản nhiên nói.
Do ven hồ mọc đầy cỏ dại cao đến ngang thắt lưng nên mọi người không nhìn thấy thao tác của họ, cũng không rõ tình hình bên đó ra sao.
“Sao thế? Không tìm thấy l.ồ.ng cá à?” Triệu tộc trưởng đứng từ xa gọi lớn.
Vài giây sau, tiếng trả lời của Hạ Tầm Song mới truyền đến: “Tìm thấy rồi ạ!”
“Tìm thấy rồi thì chắc canh là có hàng, cá tôm trong hồ này vẫn còn nhiều lắm.” Quý Lâm cười nói.
Chẳng mấy chốc, hai người đã đến trước mặt mọi người, đặt cái xô trong tay xuống đất: “Xem xem có đồ tốt gì nào.”
Giang Dã tiến lên nhìn một cái, lập tức bị ba con lươn tuyết đang điên cuồng vặn vẹo thân mình trong xô làm cho da đầu tê dại: “Á! Sao trong nước lại có lươn thế này! Má ơi... dọa c.h.ế.t bảo bảo rồi.”
Giang Dã vừa liếc thấy đã sợ hãi nhảy b.ắ.n ra xa, cảm giác như da đầu sắp nổ tung đến nơi.
“Hừ, nhìn cái tiền đồ của cậu kìa!” Quý Lâm lập tức bật cười khinh bỉ.
【Cười c.h.ế.t, Dã ca đến hải tặc còn chẳng sợ, thế mà lại sợ mấy con lươn quèn này!】
【Ở đây có một kiến nghị cho Lâm Thần, lần sau Dã ca mà còn đối đầu với anh, buổi tối anh cứ âm thầm ném vài con lươn vào túi ngủ của anh ấy, đảm bảo anh ấy sẽ ghi nhớ suốt đời ha ha ha】
【Chị em lầu trên biến thái quá nha! Nhưng mà tôi thích. Sắc.jpg】
【Đến một đứa biến thái như tôi còn thấy các người biến thái đấy!】
Ngoảnh lại nhìn, Giang Dã đã trốn xa hết mức có thể, những người khác thì vây quanh cái xô.
Hồ Tuệ Quân: “Oa, con lươn này con nào con nấy béo thật đấy!”
Triệu tộc trưởng: “Món này mà nướng lên ăn chắc canh là tuyệt cú mèo.”
Trình Vạn Thanh: “Đây là loại lươn gì thế, hình như nhìn không giống loại lần trước.”
Không đợi Hạ Tầm Song lên tiếng, Kỳ Mạt đứng bên cạnh đã chậm rãi giải thích: “Đây là lươn tuyết, còn gọi là cá chình. Cá chình sinh trưởng ở các hồ nước ngọt, chúng là loài cá di cư ngược dòng ưa ấm. Bình thường chúng trú ngụ trong các hang đất, khe đá ở sông ngòi, hồ nước, đập chứa nước hay các ao nước tĩnh; ngày ẩn đêm hiện.”
“Tiểu Mạt Mạt, biết cũng nhiều đấy chứ.” Hạ Tầm Song nghe xong khẽ nhướn mày.
Kỳ Mạt: “?”
Tiểu Mạt Mạt??
Cái cách xưng hô quái quỷ gì thế này?
Kỳ Mạt bất giác rùng mình một cái.
Hạ Tầm Song đột nhiên bắt gặp ánh mắt của Lâm Vãn Niên, cô có chút khó hiểu hỏi: “Sao thế, mặt em dính gì à?”
“Không có.” Lâm Vãn Niên lắc đầu.
Nhưng trong lòng anh lại đang nghĩ: Cái cô nàng này, đặt biệt danh cho người khác thì hăng hái thế, còn đối với anh thì cứ một câu “Lâm Vãn Niên”, hai câu cũng “Lâm Vãn Niên” mà gọi. Chậc...
Anh ghen rồi!
Chứng kiến cảnh này, Triệu tộc trưởng cười hỉ hả, sau đó quay sang dặn dò Trình Vạn Thanh: “Tiểu Trình, cậu quay về lấy hai con d.a.o nhỏ qua đây.”
