Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 961: + 962 Hạ Tử Tiễn (1)

Cập nhật lúc: 18/02/2026 09:04

Lâm Vãn Niên nhạt giọng "ừm" một tiếng, "Đều nghe theo em cả."

Chỉ là bọn họ hiện tại vẫn đang trong quá trình ghi hình chương trình, xử lý Cô Lang này thế nào vẫn còn là một vấn đề.

Sau khi trút giận một trận, lòng dạ Hạ Tầm Song cũng thoải mái hơn đôi chút, sự phẫn nộ và hận thù trên mặt theo đó cũng tiêu tan không ít, nhưng như vậy vẫn còn chưa đủ.

Thứ súc sinh này nợ cô một mạng, sớm muộn gì cô cũng phải đòi lại.

Ngay khi Hạ Tầm Song đang cân nhắc xem có nên dứt khoát bỏ việc luôn hay không, cô lại nghe thấy giọng nói bên cạnh vang lên.

"Yên tâm, cứ giao cho anh." Lâm Vãn Niên dường như nhìn thấu tâm tư của cô.

Ngay sau đó, anh nhấc tay phải lên, loay hoay ấn vào nút bấm bên cạnh chiếc đồng hồ đeo tay màu đen được chế tác tinh xảo.

Thấy cảnh này, Hạ Tầm Song nhướng mày: "Trước đây không nhìn ra đấy, hóa ra chiếc đồng hồ này của anh còn ẩn giấu cơ quan bí mật cơ à?"

"Nếu em thích, sau này anh sẽ đặt làm riêng cho em một chiếc."

"Được thôi!" Hạ Tầm Song chẳng chút khách khí mà đáp lời.

Đồ vừa đẹp vừa lạ, cô đều thích tất.

Cùng lúc đó.

Bên trong một túp lều trại đang đóng quân gần đó, theo một tiếng "đinh" vang lên từ điện thoại, người đàn ông vốn đang chìm vào giấc ngủ lập tức mở choàng mắt.

Hắn vươn tay lấy chiếc điện thoại bị đè dưới gối ra, chỉ thấy trên màn hình hiện lên giao diện bản đồ cùng một điểm đỏ nhỏ đang nhấp nháy.

Thấy vậy, người đàn ông nhếch môi cười một cách tà mị, sau đó đứng dậy bước ra khỏi lều, nói với những người trong hai túp lều còn lại một câu: "Dậy làm việc thôi!"

Chẳng mấy chốc, bốn người đã xuất hiện trước mặt hắn, dù là vừa mới tỉnh giấc nhưng ai nấy đều trông vô cùng tinh anh, phấn chấn.

"Anh Tiễn, có tin tức rồi ạ?" Một người trong số đó hỏi với vẻ hơi hưng phấn.

Người đàn ông chỉ mỉm cười, sau đó ném chìa khóa xe trong tay cho một người, rồi ngầu lòi thốt ra hai chữ: "Đi thôi!"

...

Chưa đầy mười phút sau.

Hạ Tầm Song nghe thấy một trận tiếng động lạ truyền đến từ phía không xa, cô nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy hai chiếc xe dã ngoại rực sáng ánh đèn pha, ngang tàng băng qua thảo nguyên, lao vun v.út về phía bọn họ.

"Đây là người anh gọi đến à?" Hạ Tầm Song mắt không rời mục tiêu, hỏi người đàn ông bên cạnh.

Nghe thấy lời này, Lâm Vãn Niên khẽ ho một tiếng: "Ừm."

Dừng một chút, anh lại nhàn nhạt giải thích: "Anh sợ kẻ đứng sau muốn đối phó với em vẫn chưa từ bỏ ý đồ, để ứng phó với tình huống đột xuất nên anh mới đặc biệt cho người đóng quân ở gần đây."

Người đàn ông này, cũng thật chu đáo quá đi!

Ngay khi hai người đang trò chuyện, hai chiếc xe dã ngoại đã dừng lại vững vàng trước mặt họ.

Giây tiếp theo, một người đàn ông có ngoại hình yêu nghiệt chậm rãi đẩy cửa xe bước xuống.

Tóc hắn hơi dài, để kiểu đầu Mullet đuôi sói buộc nửa trông cực kỳ phong trần và điển trai.

Vừa nhìn thấy người này, phản ứng đầu tiên của Hạ Tầm Song là: Cái tên yêu nghiệt này, sao trông cứ quen quen thế nhỉ?!

Sau khi xuống xe, người nọ nhướng mày với hai người, đôi mắt hồ ly càng thêm đậm ý cười: "Anh Niên, chị dâu!"

Một tiếng chị dâu này của hắn khiến Hạ Tầm Song lập tức mở cờ trong bụng, ngay cả cơn giận khi gặp lại kẻ thù cũng vơi đi một nửa.

Quả nhiên người đẹp trai thì cái miệng cũng dẻo như kẹo vậy.

"Song Song, đây là Hạ T.ử Tiễn." Lâm Vãn Niên giới thiệu.

Không đợi Hạ Tầm Song kịp phản ứng, Hạ T.ử Tiễn đã chủ động vươn tay về phía cô, một lần nữa tự giới thiệu: "Chào chị dâu, tôi là Hạ T.ử Tiễn, là anh em tốt của anh Niên, hai chúng tôi từ nhỏ đã mặc chung một cái quần mà lớn lên đấy."

Nghe hắn nói vậy, Hạ Tầm Song cũng sực nhớ ra, Lâm Vãn Niên từng nói với cô rằng anh có tổng cộng ba người bạn thân cùng nhau lớn lên từ nhỏ.

Một người là Giang Dã, một người là Ân Thành Phong, và người còn lại chính là Hạ T.ử Tiễn đang đứng ngay trước mặt này.

"Chào anh, tôi là Hạ Tầm Song!" Hạ Tầm Song lịch sự bắt tay xã giao với hắn.

Càng nhìn gần, cảm giác quen thuộc ấy lại càng trở nên mãnh liệt. Cô rốt cuộc đã từng thấy khuôn mặt này ở đâu rồi nhỉ?

Lâm Vãn Niên thấy hai người bắt tay hơi lâu, liền hắng giọng một tiếng đầy ẩn ý. Suy nghĩ của Hạ Tầm Song bị cắt ngang, hai người lúc này mới buông tay nhau ra.

Đúng lúc đó, bốn người còn lại cũng từ trên xe bước xuống, đồng loạt cúi đầu chào hai người: "Lão đại, chị dâu!"

Hạ Tầm Song khẽ gật đầu đáp lễ.

"Làm việc đi!" Lâm Vãn Niên hất cằm chỉ về phía Cô Lang đang nằm rạp dưới đất.

Hạ T.ử Tiễn nhìn theo hướng anh chỉ, tò mò tiến lên phía trước, dùng đèn pin soi rọi vào kẻ đang nằm đó vài lượt. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn thấy, hắn lập tức hít một hơi khí lạnh: "Uầy, đứa nào đây? Bị tẩn cho thê t.h.ả.m thế này."

Lúc này, Cô Lang đang nằm bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt sưng vù như đầu heo, hoàn toàn không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu nữa.

"Cô Lang!" Hạ Tầm Song lạnh lùng thốt ra hai chữ.

"Cô Lang? Ý chị là, hắn là đội trưởng Đội 1 của Huyết Sát Tông - Cô Lang?" Hạ T.ử Tiễn có chút chấn kinh, "Lại là cái gã này sao."

Khựng lại một chút, hắn liền hỏi tiếp: "Anh Niên, anh mất bao lâu để hạ gục hắn thế?"

"Không phải anh." Lâm Vãn Niên chậm rãi nói.

"Hả?" Hạ T.ử Tiễn nhất thời chưa kịp phản ứng, "Cái gì mà không phải anh?"

Lâm Vãn Niên kiên nhẫn giải thích: "Không phải anh đ.á.n.h."

"Không phải anh, chẳng lẽ... là chị dâu đ.á.n.h?" Hạ T.ử Tiễn kinh ngạc nhìn sang Hạ Tầm Song.

Trước khi bọn họ tới đây, rõ ràng chỉ có Lâm Vãn Niên và Hạ Tầm Song ở đây. Lâm Vãn Niên đã nói không phải anh, vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất. Vừa nghĩ đến khả năng này, Hạ T.ử Tiễn bỗng cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên.

Phải biết rằng, hắn đã từng giao đấu với Cô Lang. Dù đó là chuyện của hai năm trước, lúc bấy giờ thực lực hai bên ngang ngửa nhau, hắn chỉ suýt soát chiếm được thượng phong. Vậy mà con sói con Cô Lang này thấy mình dần không địch lại, thế mà lại giở trò bẩn thỉu sau lưng.

Lần đó, Hạ T.ử Tiễn suýt chút nữa đã mất mạng, nếu không nhờ phản ứng kịp thời thì đã bị Cô Lang c.ắ.t c.ổ rồi. Hiện tại hai năm đã trôi qua, thực lực của Hạ T.ử Tiễn so với trước đã tinh tiến không ít, Cô Lang chắc chắn cũng không dậm chân tại chỗ.

Thế mà bây giờ lại bảo hắn rằng, chính Hạ Tầm Song là người đã đ.á.n.h Cô Lang đến mức thoi thóp như thế này, vậy thực lực của cô chẳng phải còn trên cơ cả hắn sao?

Thật là đáng sợ!! anh Niên của hắn rốt cuộc đã tìm đâu ra cô bạn gái quái vật thế này?

"Anh quen hắn sao?" Ánh mắt Hạ Tầm Song rơi trên người hắn.

Hạ T.ử Tiễn lập tức lắc đầu: "Không quen, chỉ là hai năm trước tình cờ đụng mặt, sau đó có so tài một trận."

Hắn tuyệt đối sẽ không nói ra chuyện mình suýt mất mạng đầy nhục nhã kia. Dù là do con sói con kia chơi bẩn, nhưng nói ra thì vẫn là mất mặt.

Hạ Tầm Song rời mắt khỏi mặt hắn, sau đó lạnh lùng nhìn về phía cái bóng dưới đất: "Tôi và hắn có huyết hải thâm thù, thế nên phải làm phiền anh giúp tôi trông chừng hắn một thời gian rồi."

"Đã là kẻ thù của chị dâu thì cũng là kẻ thù của tôi." Lần này ánh mắt Hạ T.ử Tiễn nhìn về phía Cô Lang đã trở nên lạnh lẽo hơn nhiều, "Chị dâu yên tâm, tôi nhất định sẽ thay chị 'chăm sóc' hắn thật tốt."

Hai chữ "chăm sóc" được hắn nghiến răng nhấn mạnh.

Mấy anh em bọn họ, bình thường quậy phá hay đùa cợt thế nào cũng được, nhưng hễ đến lúc mấu chốt thì ai nấy đều vô cùng đáng tin, đặc biệt là thói bênh người nhà vốn đã nổi danh từ lâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.