Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 989: + 990 Đường Về (1)
Cập nhật lúc: 19/02/2026 06:04
【Cái gì?? Còn một ngày nữa là kết thúc rồi á?】
【Trời ạ! Tại sao lại cho tôi biết tin dữ này chứ? Tâm trạng rơi thẳng xuống đáy vực luôn rồi.】
【Sắp đến Tết rồi, họ cũng muốn về nhà đoàn tụ với gia đình mà! Thông cảm chút đi!】
【Phép tắc rừng rậm đúng là một chương trình cực phẩm, khách mời nào cũng đáng yêu hết sức (trừ viên sạn họ Lương kia ra).】
...
Thời gian thấm thoát thoi đưa, nửa tháng đã trôi qua.
Hôm nay là ngày ghi hình cuối cùng. Tuy quá trình quay lần này gặp không ít trắc trở, nhưng các khách mời từ đầu đến cuối đều đồng lòng đoàn kết.
Đây là bữa ăn cuối cùng tại căn cứ của gia đình rừng xanh. Mọi người đã bận rộn suốt nửa ngày trời để chuẩn bị: nào là tôm hùm đất, cá nướng, canh cá, tôm rang muối, còn có mấy loại trái cây khác nữa...
Hồ Tuệ Quân lấy một chiếc khăn quàng cổ của mình ra trải lên t.h.ả.m cỏ. Sau khi thức ăn nấu xong, cô dùng lá chuối lót bên dưới rồi lần lượt bày biện lên trên. Mọi người ngồi bệt xuống cỏ vây thành một vòng tròn, tạo nên một không khí cắm trại dã ngoại đậm nét.
Mỗi khi chương trình kết thúc và chuẩn bị rời đi, họ đều cảm thấy có chút luyến tiếc.
Nhận thấy tâm trạng mọi người không được cao, tộc trưởng Triệu liền lên tiếng khuấy động không khí: "Tiểu Giang, hay là cậu hát vài câu cho cả nhà nghe đi?"
"Được thôi! Mọi người muốn nghe bài gì nào?" Giang Dã sảng khoái đáp lời.
"Chỉ cần không phải bài Hào hán ca, còn lại cậu tùy ý!" Hồ Tuệ Quân cười đến run cả người. Ấn tượng về bài Hào hán ca mà Giang Dã hát lần trước vẫn còn mới nguyên trong ký ức của cô!
"Vậy thì em xin hát nhẹ vài câu bài Hóa thành pháo hoa vì em mà rơi xuống nhé?" Giang Dã hắng giọng, điều chỉnh tông giọng một chút, rồi tiếng hát bắt đầu cất lên:
"Hóa thành pháo hoa để em mặc sức rơi rụng
Anh thắp sáng em rồi tan vào hư không
Anh giữa trời đêm vì em mà lướt qua
Soi rõ từng đường nét của em"
...
【Đù má đù má, nam thần của tôi "nhập hồn" lại rồi đấy à?】
【Dã ca khi nghiêm túc vẫn cực kỳ ra dáng nam thần luôn nha! Khóc hết nước mắt.jpg】
【Cả nhà ơi, nghe hay quá đi mất!】
【Vạn người ký tên, quỳ cầu Niên thần cũng làm một bài đi ạ! Cầu xin luôn đó!】
Giọng hát chay của Giang Dã cực kỳ êm tai. Khi tiếng hát vừa dứt, mọi người đồng loạt vỗ tay tán thưởng.
"Hay quá, hay quá." Hồ Tuệ Quân tức khắc biến thành "fan mẹ hiền", cười không khép được miệng.
"Cũng không tệ lắm..." Hiếm khi thấy Quý Lâm không mắng mỏ cậu ta.
"Tất nhiên rồi, cũng không xem tiểu gia đây là ai!" Cái vẻ mặt kiêu ngạo của Giang Dã lúc này suýt thì vểnh lên tận trời xanh. Dù sao cậu ta cũng xuất thân là đỉnh lưu của một nhóm nhạc nam, kỹ năng hát hò sao mà kém được!
Hạ Tầm Song vừa vỗ tay vừa quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh: "Hay là, anh cũng làm một bài đi?"
Hình như cô vẫn chưa được nghe anh hát trực tiếp bao giờ.
"Hát một bài đi! Hát một bài đi!"
Mọi người bắt đầu nhao nhao hò hét cổ vũ.
Ngay khi tất cả đều nghĩ anh sẽ từ chối, Lâm Vãn Niên lại khẽ gật đầu: "Ừm." Sau đó anh thản nhiên nói thêm một chữ: "Được."
Lâm Vãn Niên sắp hát kìa!!!
Mọi người đờ người ra mất một giây, sau đó tiếng vỗ tay nồng nhiệt lập tức vang dội.
Đôi môi Lâm Vãn Niên khẽ mở, chất giọng đặc trưng và đầy cuốn hút của anh vang lên giữa không gian:
"Anh từng gặp một tia sáng ở phía trước
Anh cưỡi lên đôi cánh của gió để bay cao
Lao về phía em, chẳng quản những tổn thương từng gánh chịu
Lòng bàn tay nắm giữ mây trời và vầng trăng
Anh từng gặp một tia sáng, chính là ánh sáng từ em"
...
【Á á á á á á á á á!】
【Tôi c.h.ế.t rồi, tôi sống lại rồi, tôi c.h.ế.t đi sống lại rồi đây!!】
【Đỉnh của ch.óp luôn cả nhà ơi!!!】
【Niên thần hát mà mắt không rời khỏi vợ luôn, chị Song chắc sắp chìm nghỉm trong ánh mắt đó rồi! Cp này ngọt đến sâu răng mất thôi.】
【Ánh mắt của Niên thần dịu dàng quá đi!】
【Hôm nay hời to rồi!】
【Đỉnh của ch.óp, nghe xong mà lỗ tai muốn m.a.n.g t.h.a.i luôn!】
【Đúng là đẳng cấp nhóm nhạc nam hàng đầu, cả hai hát chay đều hay kinh khủng, đúng là những chiếc CD di động!】
...
Bài hát mà Lâm Vãn Niên thể hiện có tên là Anh từng gặp một tia sáng. Đối với anh, kể từ giây phút đầu tiên gặp Hạ Tầm Song, cô đã trở thành ánh sáng trong cuộc đời anh, từng chút từng chút một soi sáng thế giới tăm tối của mình.
Hạ Tầm Song nhìn vào mắt anh, bị ánh nhìn dịu dàng ấy xoáy sâu đến mức tim đập loạn nhịp. Phải công nhận rằng... dáng vẻ khi hát của Lâm Vãn Niên quyến rũ hệt như yêu nghiệt vậy. Chẳng trách người hâm mộ của anh lại rải rác khắp nơi trên thế giới.
"Wuhu, tuyệt vời quá!" Hồ Tuệ Quân dẫn đầu, tất cả mọi người cùng vỗ tay tán thưởng anh.
Bầu không khí được đẩy lên cao trào, Giang Dã nhân cơ hội này đề nghị: "Hay là cả nhà mình cùng hợp ca bài Bạn bè đi?"
Tộc trưởng Triệu hưởng ứng: "Được đó, được đó, cậu bắt nhịp đi!"
Giang Dã dùng tay vỗ nhịp: "1 2 3, chuẩn bị... bắt đầu!"
"Những năm qua chỉ một mình
Vượt phong ba, bước qua cơn mưa
Từng rơi lệ, từng sai lầm
...
Bạn bè ơi suốt đời cùng bước tới
Những ngày tháng ấy chẳng còn quay lại
Một lời nói, cả một đời
Một tình thân, một ly rượu
..."
【Cảm động quá cả nhà ơi, muốn khóc quá.】
【Chúc cho tình bạn của mọi người mãi mãi bền lâu!】
【Mắt tôi "đi tiểu" luôn rồi.】
Tất cả mọi người cùng hòa giọng tạo nên một bản hợp xướng lớn, họ vừa vỗ tay theo nhịp, trên gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
Sau bữa trưa, mọi người bắt đầu thu dọn hành trang để rời đi. Hạ Tầm Song nhìn con sư t.ử đang nằm phục bên cạnh mình, cô khẽ thở dài, đưa tay xoa xoa đầu nó: "Bọn tao phải đi rồi, mày cũng phải quay về nơi ở cũ của mình thôi."
Khu vực ghi hình tuy là thảo nguyên nhưng tương đối an toàn. Suốt nửa tháng quay phim, ngoại trừ con sư t.ử này là một sự cố bất ngờ đột nhập vào, họ không hề thấy loài dã thú hung dữ nào khác. Đa số chỉ là những con vật hiền lành như hươu nhỏ, thỏ con...
"Gừ..." Con sư t.ử dường như nghe hiểu lời cô, nó dụi dụi vào tay cô với vẻ mặt đầy bi thương. Sau mấy ngày điều trị, vết thương do trúng đạn của nó đã lành đi rất nhiều. Tuy quen biết chưa lâu nhưng giữa họ đã xây dựng một sợi dây tình cảm sâu sắc.
Haiz, nói thật thì cô cũng chẳng nỡ chút nào.
"Ngoan nào!" Hạ Tầm Song lại thở dài một tiếng, sau đó dứt khoát quay lưng đi không nhìn nó nữa. Cô cũng chẳng rõ từ bao giờ mình lại trở nên do dự, thiếu quyết đoán thế này. Trước đây cô vốn là một sát thủ quyết liệt và có phần m.á.u lạnh kia mà!
Chiếc xe việt dã do đoàn làm phim sắp xếp nhanh ch.óng tiến vào. Lâm Vãn Niên giúp cô cất ba lô vào cốp xe, sau đó cả hai cùng ngồi xuống hàng ghế sau. Giang Dã và Quý Lâm cũng bám sát theo sau, ngồi chung một xe với họ.
Con sư t.ử cứ thế ngồi xổm bên cạnh cửa xe với dáng vẻ đáng thương, đôi mắt nhìn chằm chằm không rời khỏi Hạ Tầm Song, bộ dạng đó hệt như một chú cún lớn bị người ta bỏ rơi. Hạ Tầm Song sợ mình sẽ mủi lòng nên cố tình nhìn đi chỗ khác.
Khi xe khởi hành, con sư t.ử cũng đuổi theo xe mà chạy thục mạng, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn người trong xe.
"Cái thứ này, tính tình thật sự hiểu chuyện như ch.ó vậy. Chỉ mới ở chung vài ngày mà xem ra nó đã hoàn toàn coi chị là chủ nhân rồi." Giang Dã ngồi ở ghế phụ chậm rãi thốt lên.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, xe đã chạy đi rất xa, rất xa. Thể lực của con sư t.ử dần cạn kiệt, nó bị đoàn xe bỏ lại một khoảng khá dài nhưng vẫn kiên trì bám đuổi không rời. Ánh mắt Hạ Tầm Song dán c.h.ặ.t vào bóng dáng đang dần tụt lại phía sau qua gương chiếu hậu.
Lâm Vãn Niên nhận thấy tâm trạng cô trùng xuống, liền không nhịn được mà lên tiếng: "Nếu em thích, chúng ta có thể nhận nuôi nó!"
"Đúng đúng! Tụi mình đâu phải là không nuôi nổi." Quý Lâm cũng phụ họa theo.
