Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 1053: + 1054 Em Cũng Chuẩn Bị Bất Ngờ Cho Chị (4)

Cập nhật lúc: 01/03/2026 10:03

“Không thừa nhận cũng chẳng sao, nhưng cẩn thận kẻo lửa thiêu thân đấy nhé~” Hạ Tầm Song dùng tay ra dấu hình một khẩu s.ú.n.g, cô thổi nhẹ vào đầu ngón tay, rồi xoay ngược lại nhắm thẳng vào đối phương.

Đồ điên!!

Quý Linh Linh kinh hồn bạt vía chứng kiến cảnh này, sau đó nuốt nước bọt một cái thật mạnh. Cô ta loạng choạng lùi lại vài bước, cho đến khi lưng đập sầm vào bàn làm việc bên cạnh mới dừng lại được.

Thấy đối phương đã bị một phen khiếp đảm, Hạ Tầm Song lúc này mới hài lòng nhếch môi, sau đó quay lưng rời khỏi căn phòng.

Quý Linh Linh chống hai tay lên mặt bàn, ánh mắt găm c.h.ặ.t vào bóng lưng của Hạ Tầm Song. Nhìn thái độ coi trời bằng vung của cô, cô ta tức đến mức tim gan như bị cào xé.

“Hạ Tầm Song!!” Quý Linh Linh nghiến răng gầm lên tên cô, hai tay vung mạnh một cái, hất văng mọi thứ trên bàn làm việc xuống đất.

Cô ta nhìn chằm chằm theo bóng dáng Hạ Tầm Song đã khuất dần, đôi mắt ấy như tẩm độc, hận không thể băm vằn xác đối phương ngay lập tức.

Nghe thấy tiếng động đổ vỡ truyền lại từ phía sau, Hạ Tầm Song nhếch môi nở một nụ cười đầy tà mị.

Y Vân thấy cô xuống lầu nhanh như vậy thì có chút ngạc nhiên: “Đo xong rồi sao con? Nhanh thế?”

“Vâng, đo xong rồi ạ.” Hạ Tầm Song nói dối mà mặt không biến sắc, ngừng một chút, cô nói tiếp: “Mẹ, vậy con xin phép cùng Lâm Vãn Niên về thăm ông nội trước đây ạ.”

Y Vân tuy có chút luyến tiếc nhưng cũng không ngăn cản: “Được rồi, đi đi con! Đi đường nhớ chú ý an toàn nhé.”

Lâm lão gia t.ử hiện đang sống một mình ở căn nhà cũ. Vợ chồng Lâm Huy Sinh kia chẳng phải hạng tốt lành gì, nghe nói dạo trước còn bị ông cụ bãi miễn chức vụ ở tập đoàn Lâm Thị, thậm chí còn bị đuổi ra khỏi Lâm gia. Bây giờ ông cụ càng cần người ở bên cạnh bầu bạn hơn.

Hạ Tầm Song nhìn ra sự không nỡ của bà, bèn vội vàng bồi thêm một câu: “Chẳng phải mẹ nói ngày mai muốn đi sắm Tết sao! Ngày mai con sẽ cùng mẹ và bố đi nhé!”

Nghe vậy, gương mặt Y Vân lập tức rạng rỡ nụ cười: “Tốt quá, tốt quá! Vậy mai mẹ và bố con sang đón con nhé?”

Để tăng thêm không khí Tết, năm nào Y Vân cũng đích thân kéo Quý Chính Vũ đi mua sắm đồ Tết. Việc con gái bằng lòng đi dạo phố cùng hai người khiến bà có chút bất ngờ xen lẫn vui sướng.

Hạ Tầm Song gật đầu, khẽ đáp một tiếng: “Vâng ạ.”

“Cô, chú, vậy tụi con xin phép về trước. Ngày mai mời cả nhà mình cùng sang nhà con dùng bữa cơm nhé!” Lâm Vãn Niên thuận nước đẩy thuyền, thúc đẩy buổi gặp mặt giữa trưởng bối hai nhà.

“Được chứ! Vậy quyết định thế nhé.” Y Vân sảng khoái đồng ý ngay lập tức.

Vốn dĩ bà cũng đang tính xem lúc nào nên đi thăm Lâm lão gia t.ử một chuyến, nay Lâm Vãn Niên đã mở lời, chi bằng ấn định vào ngày mai luôn.

Khi Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên chuẩn bị rời đi, Quý Lâm cũng đứng dậy theo.

“Con định đi đâu đấy?” Quý Chính Vũ theo bản năng hỏi một câu.

“Con đi cùng Song Song sang Lâm gia chơi ạ! Tiện đường lái xe đưa hai người bọn họ về luôn.” Quý Lâm trả lời với vẻ thản nhiên.

Ở lại cái nhà này, nhìn thấy "ai đó" là anh lại thấy xúi quẩy, thà đi cho khuất mắt!

Y Vân thấy anh không mặn mà chuyện ở nhà, bà cũng hiểu rõ nguyên nhân nên không nói gì thêm: “Thôi được rồi! Lái xe chậm thôi đấy.”

Quý Lâm nhướng mày, chọn lấy một chiếc chìa khóa xe từ tủ ở sảnh, sau đó ba người cùng nhau bước ra cửa.

Y Vân nhìn theo bóng họ, không nén nổi tiếng thở dài: “Ông xem, mối quan hệ giữa thằng nhóc thối này và Linh Linh sao mà khó cứu vãn thế không biết?”

Chẳng hiểu kiểu gì, hai đứa từ nhỏ đã không hợp tính, đến giờ quan hệ lại càng căng thẳng hơn. Họ có can thiệp cũng đã can thiệp rồi, nhưng vẫn không ăn thua, vợ chồng bà thực sự cũng bó tay. Thật là đau đầu mà!

Quý Chính Vũ khẽ nâng mí mắt: “Chuyện của đám trẻ, cứ để mặc chúng đi!”

Hồi tưởng lại một vài chuyện cũ, Quý Chính Vũ khẽ thở dài một tiếng thườn thượt. Sau đó, cả hai vợ chồng đều rơi vào im lặng, không ai nói thêm câu nào nữa.

Lâm gia lão trạch.

Biết tin hai đứa cháu hôm nay sẽ về, Lâm lão gia t.ử — người vốn có thói quen ngủ trưa đúng giờ — sau khi dùng bữa xong vẫn không đi nghỉ ngơi. Nhàn rỗi không có việc gì làm, ông lôi kéo Giang lão gia t.ử sang cùng đ.á.n.h cờ.

Sau khi ăn mất một quân cờ đen của đối phương, Lâm lão gia t.ử khẽ nhướng mí mắt dưới cặp kính lão, nhìn sang Giang lão gia t.ử hỏi: "Thằng nhóc Tiểu Dã nhà ông hôm nay không về cùng cháu trai tôi à? Nó bận việc gì sao?"

"Cái thằng ranh đó, trong điện thoại cứ ấp a ấp úng, nói chẳng đâu vào đâu cả." Ngừng một chút, Giang lão gia t.ử lại hớn hở bổ sung một câu: "Nhưng tôi đoán chắc chắn là có liên quan đến con bé Tình Tình rồi. Thằng nhóc thối này chắc vẫn chưa cưa đổ được người ta nên không dám vác mặt về báo cáo với gia đình đây mà."

Nhắc đến Dương Hựu Tình, đuôi mắt Lâm lão gia t.ử cũng nhiễm chút ý cười: "Tình Tình đúng là một đứa trẻ ngoan. Đã chơi thân được với con bé Song thì chắc chắn không tồi chút nào."

Chỉ cần cái lão già c.h.ế.t tiệt này không tranh giành con bé Song về làm cháu dâu với ông, thì ông vẫn còn coi lão là bạn.

Tất nhiên, Giang lão gia t.ử chẳng hề hay biết tâm tính "phòng thủ" này của bạn mình. Dù sao thì trước khi Dương Hựu Tình xuất hiện, lão quả thật từng có ý định nẫng tay trên con bé Song về cho cháu mình thật.

Thế nhưng, nghe xong lời của Lâm lão gia t.ử, Giang lão gia t.ử vẫn không nhịn được mà trợn trắng mắt: "Cái lão già này, muốn khoe khéo con bé Song thì cứ nói thẳng ra, việc gì phải vòng vo tam quốc thế làm gì."

Lâm lão gia t.ử lập tức cười hì hì, còn bồi thêm một câu rất đòn: "Thế mà cũng bị ông phát hiện cơ à?"

...

Khi chiếc xe đi ngang qua cổng Giang gia, chú ch.ó Tướng Quân vốn đang nằm ngủ trong sân bỗng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Nó đột ngột ngẩng cao đầu, đôi mắt tinh anh sáng quắc nhìn chằm chằm ra phía ngoài, đôi tai lông xù cũng dựng đứng lên nghe ngóng.

Chiếc xe dừng lại trước cổng Lâm gia lão trạch, cánh cổng cảm ứng tự động mở ra, xe từ từ tiến vào trong sân rồi đỗ lại.

Hạ Tầm Song vừa đẩy cửa bước xuống xe, cô đã nghe thấy tiếng ch.ó sủa vang lên từ sân nhà bên cạnh.

— "Gâu gâu! Ư hử... Gâu gâu gâu!"

Hai căn biệt thự cách nhau khoảng hai ba trăm mét, nhưng tiếng sủa vẫn vang dội đến đ.â.m thủng màng nhĩ. Tướng Quân dường như biết chắc là họ đã về, lúc này nó đang chồm hai chân lên hàng rào sắt, phấn khích sủa loạn về phía này.

Hạ Tầm Song ngẩng đầu nhìn Lâm Vãn Niên đang xuống xe ở phía bên kia, liền nói một câu: "Cái mũi của Tướng Quân thính thật đấy, để em sang dắt nó qua đây."

"Không biết ông nội Giang có nhà không, mật khẩu..." Lâm Vãn Niên chưa kịp nói hết câu, Hạ Tầm Song đã ngắt lời: "Em biết rồi, lần trước có thấy anh nhập rồi."

"Được thôi!" Lâm Vãn Niên nhướng mày, sau đó vòng ra phía sau mở cốp xe lấy đồ.

Quý Lâm không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, vừa xuống xe thấy Hạ Tầm Song đi ra ngoài liền thắc mắc hỏi: "Em gái tôi định đi đâu đấy?"

"Anh có sợ ch.ó không?" Lâm Vãn Niên đột ngột hỏi.

"Không sợ, nhưng ngoại trừ ch.ó điên và ch.ó dữ ra." Quý Lâm khó hiểu vì sao anh lại hỏi vậy: "Nhà cậu nuôi ch.ó à?"

"Không phải, ông nội của Giang Dã nuôi một con. Con ch.ó đó khá thích Song Song, cô ấy đang định dắt nó qua đây. Sợ anh bị giật mình nên tôi hỏi trước một câu thôi." Lâm Vãn Niên thản nhiên giải thích.

Im lặng vài giây, anh lại nhắc nhở thêm một câu: "Con ch.ó đó... hơi to đấy."

Dù sao đây cũng là anh vợ tương lai, vẫn nên duy trì mối quan hệ tốt đẹp thì hơn.

Quý Lâm "ồ" một tiếng: "Chó nhà nuôi thì không sao."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.