Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 1083: + 1084 Cha Định Làm Thật Sao? (2)

Cập nhật lúc: 15/03/2026 14:02

Im lặng vài giây, bà ta bèn bổ sung thêm một câu: "Không lẽ là đi ra ngoài từ sáng sớm rồi chứ?"

Nếu người không có nhà, chẳng phải họ đã tốn công vô ích sao?

Lâm Huy Sinh cũng bị lạnh đến mức bắt đầu chịu không nổi, thế là rút điện thoại từ trong túi ra: "Để tôi gọi điện vào trong nhà xem sao."

Lâm Gia Hàm đứng sau lưng hai người với vẻ mặt cà lơ phất phơ, thấy cảnh này, cậu ta không nhịn được mà tạt gáo nước lạnh: "Theo con thấy thì chúng ta mau về nhà đi! Đứng đây nãy giờ rồi, cửa mà muốn mở thì đã mở từ lâu, gọi điện thoại thì có ích gì chứ?"

"Gia Hàm, con đang nói cái gì thế hả?" Khương Mẫn Tú quay đầu lại nhìn con trai với ánh mắt "rèn sắt không thành thép". Nếu đây không phải con trai ruột, bà ta nhất định đã đ.á.n.h c.h.ế.t cậu ta rồi.

Không biết có phải là ảo giác của bà ta hay không, nhưng dường như đứa con trai này chẳng hề muốn bọn họ được vào trong.

Lâm Gia Hàm nhún vai: "Chẳng lẽ con nói gì sai sao? Đừng quên, ông nội đã đem hai người..."

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe thấy từ trong biệt thự vang lên một hồi tiếng đóng mở cửa, tiếp đó là bóng dáng quản gia Chu đi ra.

"Đến rồi đến rồi, quản gia Chu ra mở cửa cho chúng ta rồi." Gương mặt Khương Mẫn Tú lập tức bị vẻ hân hoan thay thế.

Lâm Huy Sinh thấy vậy cũng tiện tay ngắt cuộc gọi vừa mới quay số.

Thấy dáng vẻ vui mừng của mẹ mình, Lâm Gia Hàm bật cười mỉa mai, tiếp tục dội thêm một gáo nước lạnh: "Đừng có vui mừng quá sớm."

Lúc này toàn bộ sự chú ý của Khương Mẫn Tú đều đặt trên người quản gia Chu, cho dù có nghe thấy câu nói này, bà ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà so đo với cậu ta.

Cách một lớp cổng sắt, Lâm Huy Sinh cất tiếng hỏi quản gia Chu bên trong: "Chú Chu, cha tôi có nhà không?"

"Có ạ!" Quản gia Chu gật đầu.

"Chú Chu, mau mở cửa cho chúng tôi vào đi, thời tiết lạnh thế này, ba người chúng tôi sắp đông cứng thành kem que cả rồi đây." Khương Mẫn Tú lải nhải phàn nàn.

"Lâm tiên sinh, Lâm phu nhân, thật xin lỗi, tôi không thể cho hai vị vào trong." Cách xưng hô của quản gia Chu đã thay đổi từ "thiếu gia" và "phu nhân" thành "Lâm tiên sinh" và "Lâm phu nhân".

Thực sự vô cùng xa cách!

"Lời này có ý gì?" Giọng của Khương Mẫn Tú đột ngột cao v.út lên, trông chẳng khác nào một mụ đàn bà chanh chua đang c.h.ử.i đổng giữa phố: "Ngày rộng tháng dài, Tết nhất đến nơi, chúng tôi về chúc Tết lão gia t.ử mà ngay cả cửa nhà mình cũng không vào được, chuyện này truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa?"

Cái lão quản gia Chu c.h.ế.t tiệt này, gọi lão một tiếng "chú" mà lão tưởng mình là cái thá gì chắc? Lão chẳng qua chỉ là một con ch.ó được Lâm gia nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay thôi, thế mà lão lại dám sủa vang trước mặt chủ nhân của mình.

Trong lòng Khương Mẫn Tú phẫn nộ khôn cùng, mắng nhiếc quản gia Chu một trận té tát trong tư tưởng.

"Thật xin lỗi, theo ý của lão gia, hai vị đã không còn là người của Lâm gia nữa. Lâm tiên sinh cũng đã bị xóa tên khỏi gia phả, vì vậy Lâm gia lão trạch này, nếu không có sự cho phép của lão gia, hai vị tuyệt đối không được bước vào." Quản gia Chu thản nhiên giải thích.

Lâm lão gia t.ử vốn dĩ chưa bao giờ công nhận thân phận của Khương Mẫn Tú, thế nên bà ta chưa từng có tên trong gia phả họ Lâm, đương nhiên cũng không cần đến thủ tục xóa tên.

"Chồng tôi bị xóa tên khỏi gia phả rồi sao?" Khương Mẫn Tú trợn trừng mắt vì không dám tin: "Ông đang đùa đấy à? A Sinh là đứa con trai duy nhất của lão gia t.ử đấy!"

Ánh mắt quản gia Chu dừng lại trên gương mặt Lâm Huy Sinh: "Tôi không hề nói đùa."

Nghe vậy, lông mày Lâm Huy Sinh nhíu c.h.ặ.t lại, ông ta cũng cảm thấy khó mà tin nổi.

Ông ta vốn tưởng rằng, việc lão gia t.ử đuổi bọn họ ra khỏi Lâm gia chẳng qua chỉ là đang giận dỗi nhất thời. Đợi khi lão gia t.ử nguôi giận, ông ta vẫn có thể trở về Lâm thị làm Tổng giám đốc của mình.

Kết quả bây giờ lại bảo ông ta rằng, ông ta đã bị xóa tên khỏi gia phả rồi!!

Sau khi quản gia Chu đi ra, Hạ Tầm Song liền tinh nghịch nói với Lâm lão gia t.ử: "Ông nội, một mình bác Chu có khi không ứng phó nổi đâu, hay là để cháu ra xem sao nhé?"

Lâm lão gia t.ử nhìn bộ dạng lém lỉnh của cô, lúc này mới nở nụ cười trở lại: "Cháu không sợ phiền phức sao?"

Cái người phụ nữ Khương Mẫn Tú đó không dễ đối phó chút nào.

"Cháu không sợ, nếu có thể giúp ông giải quyết mấy chuyện phiền toái này, cháu sẵn sàng xả thân."

Lâm lão gia t.ử thừa biết cái miệng nhỏ của cô lợi hại thế nào, cho dù có đối đầu với Khương Mẫn Tú cũng chẳng chịu thiệt được. Ông cười khẽ một tiếng, dứt khoát chiều theo ý cô: "Đúng là con bé thích quậy phá, vậy cháu đi đi!"

"Tuân lệnh ông nội, ông cứ chờ tin tốt của cháu nhé." Hạ Tầm Song đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

Lâm lão gia t.ử vừa cười vừa bất lực lắc đầu: "Cái con bé này, đúng là ham vui."

...

"Cha định làm thật sao?" Lâm Huy Sinh nắm c.h.ặ.t điện thoại, gằn giọng chất vấn.

Vẻ mặt không cam tâm đó của ông ta dường như mang theo khí thế muốn đảo lộn cả đất trời.

"Cậu nên tự phản tỉnh lại đi, tại sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này."

Quản gia Chu ở bên cạnh Lâm lão gia t.ử mấy chục năm, chứng kiến Lâm Huy Sinh từ lúc lọt lòng đến khi trưởng thành.

Những năm qua ông ta đã làm bao nhiêu chuyện bất nhân bất nghĩa, khiến một gia đình êm ấm tan đàn xẻ nghé, quản gia Chu nhìn thấu tất cả mà đau lòng khôn nguôi.

"Quản gia Chu, đừng quên thân phận của mình. Ông chẳng qua chỉ là một quản gia của Lâm gia thôi, ngay cả người nhà họ Lâm cũng không tính, ông có tư cách gì mà nói chồng tôi?" Khương Mẫn Tú lúc này đứng ra bênh vực chồng.

Bà ta khổ công chèo lái bao nhiêu năm nay, mục đích là để trở thành nữ chủ nhân của Lâm gia, tuyệt đối không thể kết thúc bằng cái kết cục này được.

Bà ta phải lấy lại tất cả những thứ này.

Đôi mắt sắc lẹm của quản gia Chu chợt liếc về phía bà ta, giọng điệu khác hẳn ngày thường: "Ở đây có chỗ cho bà lên tiếng sao?"

Ông nghiêm nghị quát lên.

"Ông..." Khương Mẫn Tú bị một câu nói của ông làm cho nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên vì tức, mãi một lúc mới tìm lại được giọng nói: "Ông to gan thật đấy, một kẻ làm thuê mà cũng dám nói chuyện với chúng tôi như vậy à? Có phải nên xem lại vị trí của mình cho đúng không?"

Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên cắt ngang: "Sao tôi lại nghe thấy ở đây như có tiếng ch.ó sủa thế nhỉ?"

Ngay lập tức, mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Hạ Tầm Song lúc này đang khoanh tay trước n.g.ự.c, thong dong bước tới.

Vừa nhìn thấy cô, Khương Mẫn Tú lập tức như gặp phải ma, cánh tay vẫn còn đang phải đeo băng vải trước n.g.ự.c bỗng nhiên đau âm ỉ trở lại.

Ai đó nói cho bà ta biết đi, không phải con khốn này đã trở về Quý gia rồi sao? Sao nó vẫn còn ở đây thế này?

Sắc mặt Lâm Huy Sinh cũng chẳng khá hơn là bao, ông ta mở miệng khiển trách: "Đúng là xuất thân từ cái loại gia đình nhỏ mọn, cho dù cô có là con gái của Quý gia thì đã sao? Vô học, thiếu giáo dưỡng, so với những tiểu thư danh giá chính thống, cô còn kém xa lắm."

Chuyện Hạ Tầm Song là con gái Quý gia mấy ngày nay xôn xao dư luận, ông ta muốn không biết cũng khó.

Lâm Huy Sinh thực sự không ngờ rằng, một đứa xướng ca vô loài mà mình từng khinh miệt lúc đầu, chớp mắt một cái lại biến thành thật thiên kim lưu lạc bên ngoài của Quý gia.

Nhưng dù là vậy, ông ta vẫn ghét người phụ nữ này như cũ.

"Thế cho hỏi vị 'đại môn hộ' như ông đây, rõ ràng từ nhỏ đã được tiếp nhận giáo d.ụ.c cao cấp, nhưng sao bản thân ông lại cứ học thành cái giống ch.ó thế?" Hạ Tầm Song mở miệng là đốp chát lại không chút nể nang.

"Phụt..." Một tiếng cười rộ lên tức thì.

Mọi người quay sang nhìn Lâm Gia Hàm, cậu chàng theo phản xạ lấy tay bịt miệng: "Xin lỗi nhé, tôi nhất thời không nhịn được!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.