Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 1185: + 1186 Tu La Tràng (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:22

Trịnh Bác Nguyên hừ lạnh một tiếng với tài xế rồi không nói thêm gì nữa.

Trịnh Bác Nhân như sực nhớ ra điều gì, hắn lập tức nhoài người bám vào lưng ghế trước, vẻ mặt đầy nôn nóng hỏi: "Này đại ca, tôi thuận miệng hỏi một câu, anh lái xe thế này một tháng kiếm được bao nhiêu?"

Anh tài xế thấy vậy liền cảnh giác hẳn lên. Anh ta lén quan sát ba người ở ghế sau qua gương chiếu hậu, thấy họ không giống quân bắt cóc mới thở phào một hơi: "Mùa thấp điểm khách ít thì được vài nghìn tệ, nếu chăm chạy khách thì một tháng cũng được hơn vạn."

"Vậy anh có biết lương bình quân ở đây là khoảng bao nhiêu không?" Trịnh Bác Nhân đang thầm tính toán xem ba hắn một tháng có thể kiếm được bao nhiêu tiền, từ đó cân nhắc xem đòi ông ấy mua cho căn nhà ở mức giá nào thì hợp lý.

"Lương bình quân à, mấy cái đó chỉ là con số trên giấy tờ thôi, không chuẩn đâu. Vẫn là kẻ cao ch.ót vót, người thấp lè tè đấy thôi!" Anh tài xế cười nhẹ, "Này cậu em, cậu định tìm việc làm à?"

Không có được thông tin mình mong muốn, Trịnh Bác Nhân lập tức đổi sắc mặt: "Không phải, chúng tôi đến đây là để hưởng phúc cơ."

Cặp anh em song sinh này học hết cấp hai là nghỉ, sau đó chỉ ở nhà lêu lổng, không nằm ườn chơi game thì cũng ra đường làm đám du thủ du thực, tụ tập cùng một lũ đầu trộm đuôi cướp. Thím Lưu lần nào tìm việc cho chúng, chưa đứa nào trụ lại được quá một tuần là đã đòi nghỉ.

Vì vậy suốt bao năm qua, một mình thím Lưu phải làm hai công việc cùng lúc để nuôi cặp con trai này. Trịnh Thu Sinh bặt vô âm tín bao năm, bà cũng từng định tìm người khác để tái giá, nhưng người trong vùng đều biết rõ cái đống bê bối của nhà bà, lại thêm hai cục nợ đi kèm nên chẳng người đàn ông nào chịu rước.

Nghe lời Trịnh Bác Nhân nói, anh tài xế chỉ cười gượng gạo rồi im lặng. Còn trẻ măng mà chẳng lo làm lụng, chỉ chực chờ hưởng phúc thì hạng người này sao tốt lành cho cam?

Hơn nữa nhìn cách ăn mặc của gia đình này cũng chẳng phải nhà giàu sang gì, bà cô ngồi giữa tóc đã bạc trắng, sương gió đến mức mặt mày vàng vọt cả đi.

Chậc chậc... đúng là không hiểu nổi giới trẻ thời nay mà!

Cùng lúc đó.

Chuyến bay của Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên cũng đã hạ cánh xuống một sân bay tại Mỹ. Hai người vừa bước ra khỏi cửa soát vé đã thấy ngay Hạ T.ử Tiễn đang đứng đợi bên ngoài.

Hạ T.ử Tiễn dáng người cao ráo, ngoại hình xuất chúng, cộng thêm kiểu tóc mullet cá tính và bộ đồ màu hồng cánh sen rực rỡ theo phong cách Dopamine, đứng giữa đám đông trông cực kỳ nổi bật, muốn không chú ý cũng khó.

Khi Hạ T.ử Tiễn phát hiện ra hai người đang đeo kính râm, anh ta lập tức vẫy tay, còn huýt sáo một tiếng đầy vẻ phong trần: "Xoẹt~ Hey! Bên này, bên này, tôi ở đây này!"

Thấy cảnh đó, khóe miệng Lâm Vãn Niên giật mạnh một cái. Anh thực sự không muốn thừa nhận cái gã này là bạn mình chút nào, bèn dắt tay Hạ Tầm Song đi thẳng qua mặt anh ta, vờ như không thấy.

Thấy hai người không thèm đoái hoài đến mình, Hạ T.ử Tiễn với đôi chân dài miên man liền bám vào lan can nhảy phắt vào bên trong: "Ấy... Anh Niên, chị dâu, hai người chạy cái gì mà chạy? Không nghe thấy em gọi à?"

Hạ Tầm Song đưa tay kéo kính râm xuống một chút, sau đó liếc mắt nhìn anh ta: "Anh Niên của cậu chê cậu 'màu mè' quá, đi cạnh cậu thấy mất mặt."

Lâm Vãn Niên: "..."

Hạ T.ử Tiễn: "..."

"Màu mè á? Làm gì có?" Hạ T.ử Tiễn gãi gãi cổ, "Đây là tôi đặc biệt ăn diện để đón hai người đấy nhé."

"Cho nên cậu tự biến mình thành một con công lòe loẹt à?" Lâm Vãn Niên nhướn mày nói.

Hạ T.ử Tiễn: "!"

Cái quái gì mà con công lòe loẹt chứ!!

"Con công lòe loẹt cái nỗi gì! Đây rõ ràng là phong cách phối đồ Dopamine thịnh hành nhất hiện nay đấy. Uổng công anh cũng là người trong giới giải trí, chẳng lẽ ngay cả xu hướng thời trang bây giờ cũng không theo kịp sao?" Hạ T.ử Tiễn không phục, ra sức biện bạch.

"Cho nên đó chính là lý do cậu tự biến mình thành một con công lòe loẹt à?" Lâm Vãn Niên lại thản nhiên bồi thêm một câu.

Hạ T.ử Tiễn: "!!"

Cái danh con công lòe loẹt này bộ định không qua được nữa rồi sao?

Lúc này, Hạ Tầm Song cũng đệm thêm một câu: "Sến đến cực điểm chính là thời thượng, đây là trào lưu phi chủ lưu hồi sinh đấy à?"

Cái đôi tình nhân này, chẳng lẽ là cố tình bay sang tận Mỹ để chọc tức anh ta?

Hạ T.ử Tiễn giật giật khóe miệng, đang định phản bác thì một gã đàn ông Mỹ cao lớn lừng lững tận hai mét đi ngang qua, nháy mắt đưa tình với anh ta rồi chào hỏi đầy ám muội: "Hello, baby~"

Mẹ nó chứ, tên này coi anh ta là dân đồng tính đấy à?

Trong phút chốc, Hạ T.ử Tiễn nổi hết cả da gà da vịt, anh ta dùng tiếng Trung mắng xối xả: "Cút cút cút! Mẹ kiếp, chỗ nào mát thì biến đến đó mà nằm! Lão t.ử đây thẳng tưng nhé."

"Ha ha ha ha ha ha ha ha..."

Chứng kiến cảnh tượng này, Hạ Tầm Song ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười đến mức nước mắt trào cả ra ngoài. Ngay cả Lâm Vãn Niên cũng không nhịn được mà nhếch môi.

Hạ T.ử Tiễn: "!"

Mặt anh ta đen như đ.í.t nồi, dứt khoát cởi phăng cái áo khoác denim màu hồng phấn trên người ra, tiện tay ném thẳng vào thùng rác bên cạnh.

"Hai người đừng có cười quá đáng nhé."

Đợi đến khi Hạ Tầm Song cười đủ rồi, cô mới dùng giấy ăn lau nước mắt nơi khóe mắt: "Cái áo vừa nãy trông cũng đẹp mà! Vứt đi thì hơi phí."

"Nếu chị thích thì để tôi nhặt lại tặng chị nhé!" Hạ T.ử Tiễn nghiến răng nghiến lợi đáp.

"Thế thì thôi vậy! Tôi cũng có mặc vừa đâu."

Trong lúc nói chuyện, ba người đã đi bộ ra bãi đỗ xe lộ thiên ngoài sân bay. Hạ T.ử Tiễn bấm chìa khóa, một chiếc xe việt dã hầm hố đậu cách đó không xa lập tức nháy đèn.

"Xe này được đấy!" Tiến lại gần, Hạ Tầm Song vỗ vỗ lên nắp ca-pô.

Hạ T.ử Tiễn lập tức nháy mắt, miệng phát ra tiếng "tách" đầy đắc ý: "Chị dâu quả là có mắt nhìn! Đây chính là vợ cả của tôi đấy."

"Hay là để tôi lái thử nhé?" Hạ Tầm Song quay đầu lại nhướng mày với anh ta.

Hạ T.ử Tiễn không chút do dự, tung chiếc chìa khóa trong tay qua: "Này, bắt lấy!"

Hạ Tầm Song thực hiện một tư thế cực ngầu, bắt gọn chiếc chìa khóa trong tay. Sau đó, cô nhìn sang Lâm Vãn Niên đang đứng bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy tà mị.

Nhìn phản ứng này của cô, Lâm Vãn Niên biết ngay cô nàng lại định bày trò rồi, anh chỉ đành bất lực lắc đầu.

Tranh thủ lúc Hạ Tầm Song lên xe, Hạ T.ử Tiễn kéo Lâm Vãn Niên lại hỏi nhỏ: "Đúng rồi Lão đại, chị dâu lấy bằng lái lâu chưa, tay lái thế nào?"

"Chắc là cũng ổn." Lâm Vãn Niên trả lời có chút mập mờ.

"Không phải chứ, cái gì gọi là cũng ổn?" Hạ T.ử Tiễn cảm thấy đầu óc có chút rối loạn.

"Yên tâm đi, xe hỏng thì đền cậu chiếc khác là được." Lâm Vãn Niên vỗ vai anh ta, sau đó mở cửa ghế phụ, cúi người ngồi vào.

Hạ T.ử Tiễn gãi gãi cổ, anh ta định nói đây đâu phải vấn đề có đền hay không?

Đúng lúc này, Hạ Tầm Song hạ kính xe xuống, nhìn qua Lâm Vãn Niên ở ghế phụ hỏi anh ta: "Còn không lên xe, cậu định đi bộ về đấy à?"

Đùa gì chứ, hơn hai mươi cây số mà đi bộ về thì anh ta điên chắc?

"Lên ngay." Hạ T.ử Tiễn cười gượng một tiếng, sau đó có chút thấp thỏm ngồi vào hàng ghế sau.

Chẳng mấy chốc, Hạ Tầm Song đã khởi động xe. Vừa ra khỏi sân bay và nhập vào đường chính, cô bắt đầu nhấn ga tăng tốc một cách điên cuồng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.