Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 1191: + 1192 Tu La Tràng (7)
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:00
"Phải, Trịnh Thu Sinh đang bị giam ở bên trong, tôi đưa mọi người vào." Quý Cảnh Xuyên tắt máy xe, thuận tay tháo dây an toàn trên người ra.
Cả nhóm bước xuống xe, nhìn tòa kiến trúc uy nghi trước mắt với huy hiệu cảnh sát trang nghiêm treo ngay chính giữa, khiến lòng người không khỏi dâng lên cảm giác kính cẩn.
Nghĩ đến việc sắp sửa được đối diện với kẻ thù, mẹ Kỳ siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình: "Đi thôi, vào trong nào!"
Bốn người vừa bước vào đại sảnh, từ xa đã nghe thấy tiếng ồn ào hỗn loạn truyền lại ——
"Cái con mụ thối tha này, dám cướp đàn ông với bà à, xem hôm nay bà có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không." Thím Lưu vừa dẫn hai con trai đến đồn công an đã thấy ngay cảnh mụ đàn bà này đang ôm ấp chồng mình.
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, thím Lưu vứt hết đồ đạc trong tay xuống, chẳng màng gì nữa mà lao thẳng lên túm tóc đối phương.
Bà nội Tiểu Hy lập tức đau đến trào nước mắt, cảm giác như toàn bộ tóc trên đầu mình sắp bị nhổ sạch đến nơi: "A a... Cái đồ mụ điên này, tao phải g.i.ế.c mày!!"
Thím Lưu hừ lạnh một tiếng, buông lời khiêu khích: "Tới đây! Để xem ai đ.á.n.h thắng ai!"
Vì ngày thường thím Lưu toàn làm việc nặng nhọc nên sức tay rất lớn; còn bà nội Tiểu Hy từ nhỏ đến lớn đã quen được nuông chiều, căn bản không phải là đối thủ của thím.
Đám cảnh sát đứng bên cạnh giống như đã nhận được chỉ thị nào đó, cứ thế trố mắt nhìn hai người họ lao vào cấu xé nhau, tuyệt nhiên không có một ai tiến lên ngăn cản.
Bà nội Tiểu Hy nhìn sang đứa con trai vẫn còn đang ngây người ở bên cạnh, gào khản cả giọng: "Tân Vũ, con còn đứng thẫn thờ ra đó làm gì? Mẹ con sắp bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t rồi đây này."
Triệu Tân Vũ quay đầu liếc bà một cái, sau đó lại nhìn sang cảnh cha mình đang bị cặp song sinh ôm c.h.ặ.t. Vốn tính hống hách từ nhỏ, hắn chẳng thèm suy nghĩ, lao tới túm tóc cặp song sinh nọ, lôi tuột họ ra khỏi người cha mình.
"Đám nhà quê tụi mày từ đâu chui ra thế, lên cơn điên gì đấy? Tự dưng lại ôm cha người khác rồi gọi là ba? Đã thích nhận ba như thế, sao không gọi một tiếng ba ngay trước mặt tao cho tao nghe thử xem nào?"
"Tân Vũ, Tân Vũ đừng đ.á.n.h nữa..." Trịnh Thu Sinh vội vàng gọi con trai út hai tiếng, nhưng rõ ràng lúc này đối phương chẳng nghe lọt tai bất cứ lời nào.
Thím Lưu thấy con trai mình bị bắt nạt, theo bản năng lại tăng thêm lực trên tay: "Dám bắt nạt con trai bà, bà già này liều mạng với mụ luôn, còn không mau bảo con trai mụ dừng tay lại!"
Bà nội Tiểu Hy dù đau đến mức mặt mày biến dạng nhưng vẫn là kẻ bướng bỉnh không chịu thua: "Một lũ tạp chủng từ sơn cốc chui ra, có phải giống của Lương Đông Thăng hay không còn chưa biết chừng? Tụi mày lấy cái gì mà đòi so với con trai tao?"
"Lương Đông Thăng cái gì, đó là chồng bà, ông ấy tên là Trịnh Thu Sinh! Một con đàn bà lăng loàn như mụ mà cũng dám lên mặt với chính thất cưới hỏi đàng hoàng như tôi à? Hôm nay bà đây sẽ dạy cho mụ biết cách làm người!!" Dứt lời, thím Lưu túm tóc bà ta, vừa đá vừa đạp liên hồi.
Phía bên kia.
Sau khi bị túm tóc, cặp song sinh nhìn Triệu Tân Vũ với ánh mắt không mấy thiện cảm. Thấy hắn diện toàn đồ hiệu chính hãng, trong khi họ từ nhỏ đến lớn chỉ được mặc những loại hàng nhái rẻ tiền nhất.
Sự tương phản mãnh liệt này khiến tâm lý họ lập tức mất cân bằng.
Họ bị kẹt ở cái nơi rách nát như Giang Dung suốt bao nhiêu năm qua, cả nhà ba người phải sống thắt lưng buộc bụng, dựa vào cái gì mà thằng ranh con này được tận hưởng tất cả những thứ vốn dĩ thuộc về họ?
"Mẹ nó, mày lại là cái loại tạp chủng ở đâu chui ra? Đó là ba của tao, tụi tao ôn chuyện với ba tao thì liên quan mẹ gì đến mày?" Trịnh Bác Nhân giơ tay đẩy mạnh hắn một cái.
Kết quả, Triệu Tân Vũ lảo đảo vài bước rồi ngã nhào xuống đất.
"Mẹ kiếp, mày dám đẩy tao?" Triệu Tân Vũ giận dữ trừng mắt nhìn hắn ta.
"Ông đây đẩy mày đấy, không phục thì nhào vô solo!" Trịnh Bác Nhân hừ lạnh đầy khinh bỉ.
"Đm, tao phải g.i.ế.c mày!!" Triệu Tân Vũ c.h.ử.i thề một tiếng, lập tức bò lồm cồm từ dưới đất dậy, lao vào vật lộn với hắn ta.
Trịnh Bác Nguyên thấy vậy, do dự trong chốc lát rồi cũng gia nhập cuộc chiến.
"Ấy c.h.ế.t! Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, đều là anh em một nhà cả, đừng để sứt mẻ tình cảm!" Trịnh Thu Sinh muốn can ngăn, ngặt nỗi tay đang bị còng, chỉ có thể dùng tay chống đỡ yếu ớt.
"Anh em một nhà cái thá gì, ai thèm làm anh em với tụi nó! Tao chỉ có một người anh tên là Triệu Gia Triết thôi, hai thằng nhà quê này, tụi mày cút xéo về nơi nào mát mẻ mà ở đi!" Triệu Tân Vũ vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i bới om sòm.
Đáp lại hắn là một trận đòn hội đồng tơi tả từ cặp song sinh.
Trong nhất thời, đại sảnh đang náo loạn bỗng chia thành hai nhóm người lao vào ẩu đả.
Trịnh Bác Nhân: "Đm mày, mày c.h.ử.i ai là đồ nhà quê hả? Cái loại tạp chủng như mày cũng xứng nói chuyện với ông đây à?"
Trịnh Bác Nguyên: "Mày có giỏi thì c.h.ử.i thêm câu nữa xem, mày tưởng ông đây không dám tẩn mày thật đấy à?"
Hai anh em kết hợp "song long tranh châu", chẳng mấy chốc tiếng thét t.h.ả.m thiết của Triệu Tân Vũ đã vang lên khắp phòng.
Cha mẹ Kỳ thấy cảnh tượng "tu la tràng" này thì kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, chỉ có Kỳ Mạt là vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.
Giữa lúc đó, một người cảnh sát là người đầu tiên phát hiện ra nhóm người đang đứng ở cửa, lập tức tiến lên đón tiếp: "Quý nhị thiếu, ngài đã tới rồi!"
Quý Cảnh Xuyên khẽ gật đầu, sau đó giới thiệu gia đình Kỳ Mạt với ông ta: "Ba vị đây chính là người bị hại năm xưa và người thân của họ."
Ngừng một chút, anh lại quay sang giới thiệu với cha mẹ Kỳ Mạt người đàn ông trung niên mặc cảnh phục trước mặt: "Chú, dì, đây là Cục trưởng Bạch của Cục Cảnh sát kinh thành."
"Chào Cục trưởng Bạch, chào ông!" Cha mẹ Kỳ Mạt có chút gò bó, tiến lên bắt tay với ông.
Tiếp đó, vị Cục trưởng dời tầm mắt sang người Kỳ Mạt: "Chắc hẳn đây là Kỳ tiểu thư nhỉ?"
Kỳ Mạt gật đầu, sau đó tự giới thiệu: "Chào ông, tôi là Kỳ Mạt."
"Chuyện năm đó của cô, chúng tôi đã tìm hiểu qua, thân phận của Lương Đông Thăng cũng đã được xác nhận. Hắn chính là kẻ buôn người sợ tội bỏ trốn năm xưa — Trịnh Thu Sinh. Suốt những năm qua, hắn vẫn luôn ẩn tính mai danh tại kinh thành. Trong một lần tình cờ, hắn quen biết với người nắm quyền nhà họ Triệu là Triệu Đan, sau khi kết hôn thì ở rể nhà họ Triệu. Nhờ có sự bao che của nhà họ Triệu mà hắn mới có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật suốt hai mươi năm qua."
Im lặng vài giây, Cục trưởng Bạch nhìn họ rồi chậm rãi nói tiếp: "Tuy nhiên mọi người không cần lo lắng, đón chờ hắn phía trước sẽ là sự trừng phạt nghiêm minh của pháp luật."
Nhìn thấy Trịnh Thu Sinh hiện giờ đang sống trong lốt người ngợm t.ử tế, cha mẹ Kỳ Mạt không khỏi căm phẫn trong lòng. Nhà họ Kỳ vì hắn mà rơi vào đau khổ suốt một thời gian dài, vậy mà kẻ đáng lẽ phải ngồi tù từ lâu như Trịnh Thu Sinh lại được tiêu d.a.o tự tại suốt hai mươi năm, thậm chí còn cưới vợ sinh con, cuộc sống phất lên như diều gặp gió.
Thật là quá bất công!
Vừa nghĩ đến những điều này, mẹ Kỳ đã siết c.h.ặ.t nắm tay, chỉ hận không thể băm vằn hắn ra thành trăm mảnh: "Chúng tôi có thể qua đó nói chuyện với hắn một chút được không?"
"Chuyện này..." Cục trưởng Bạch theo bản năng nhìn sang Quý Cảnh Xuyên, sau khi thấy anh gật đầu, ông mới nói: "Tất nhiên là được."
Được phép, cha mẹ Kỳ Mạt liền đi thẳng về phía Trịnh Thu Sinh.
"Chát!!"
Cùng với một tiếng động giòn giã vang lên, hai nhóm người đang vật lộn bỗng dừng tay lại một cách ăn ý đến lạ thường.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Không thấy gì hết, không thấy gì hết...
Chỉ có mình Cục trưởng Bạch là giả vờ mù, quay mặt đi chỗ khác.
Cái tát giáng thẳng xuống mặt Trịnh Thu Sinh, khiến đầu hắn ngoẹo sang một bên. Cảm giác đau rát truyền đến từ trên mặt làm hắn dần dần tỉnh táo lại.
Sau đó, Trịnh Thu Sinh chậm rãi quay đầu nhìn cha mẹ Kỳ Mạt. Hai gương mặt vô cùng quen thuộc đột ngột xuất hiện trước mắt, không biết là do tâm lý ám ảnh hay vì lý do gì khác mà đồng t.ử của hắn co rụt lại dữ dội.
"Trịnh Thu Sinh, chắc hẳn ông vẫn còn nhận ra chúng tôi chứ?" Mẹ Kỳ đỏ hoe mắt, nghiến răng nghiến lợi nói với hắn.
Trịnh Thu Sinh mặt đầy vẻ chột dạ, môi mấp máy nhưng cuối cùng chẳng nói được lời nào.
"Này, sao lại có thêm một mụ điên nữa tới thế? Bà làm gì mà đ.á.n.h ba tôi?" Triệu Tân Vũ, kẻ vừa bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập như đầu heo, nhân lúc hai anh em song sinh đang thẫn thờ đã kịp thời thoát khỏi nanh vuốt của họ.
"Vậy thì phải hỏi xem ba cậu đã làm ra loại chuyện tán tận lương tâm gì rồi." Một giọng nữ trong trẻo lúc này đột ngột vang lên.
