Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 1197: + 1198 Lưới Trời Lồng Lộng, Tuy Thưa Mà Khó Lọt (1)
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:01
"Trịnh Thu Sinh cái đồ vô lương tâm nhà ông! Lão nương từ lúc gả cho ông, chưa được hưởng lấy một ngày sung sướng thì chớ, giờ ông lại còn quay sang đổ lỗi cho tôi đấy à?"
Thím Lưu cưỡi lên người ông ta, trút giận bằng một trận đ.ấ.m đá loạn xạ, "Sao ngày xưa tôi lại mắt mù mà đ.â.m đầu vào hạng khốn nạn như ông, để rồi đ.á.n.h đổi cả đời người vào đây cơ chứ..."
"Hết rồi, tất cả hết thật rồi." Trịnh Thu Sinh nằm bệt dưới đất lầm bầm tự nhủ, mặc kệ thím Lưu đ.ấ.m đ.á.n.h.
Đầu óc ông ta lúc này chỉ quẩn quanh ý nghĩ: Bản thân khó khăn lắm mới bám trụ được vào người phụ nữ giàu có như Triệu Đan, khổ tâm gây dựng suốt mười chín năm trời, mắt thấy ngày hưởng thụ sắp đến, kết quả lại bại sạch dưới tay mụ độc phụ này.
Ông ta quá hiểu tính tình của Triệu Đan. Một khi bà ấy đã bước chân ra khỏi cánh cửa này, sau này chắc chắn sẽ mặc kệ sự sống c.h.ế.t của ông ta.
Rơi thẳng từ thiên đường xuống địa ngục, Trịnh Thu Sinh cảm thấy thế giới như sụp đổ. Nhìn thím Lưu đang làm loạn trước mắt, một luồng nộ khí xông thẳng lên não.
Trịnh Thu Sinh giơ hai tay lên, siết c.h.ặ.t lấy cổ thím Lưu: "Đều do mụ độc phụ này hại tôi! Bà trả lại vinh hoa phú quý cho tôi!"
Do lực tay quá lớn, mặt thím Lưu ngay lập tức đỏ bừng lên. Cục trưởng Bạch thấy vậy, vội vàng sai người tách hai người họ ra.
Thoát khỏi nanh vuốt, thím Lưu ngồi bệt xuống đất ho sặc sụa. Thím lấy tay ôm lấy cái cổ đau rát, nhìn Trịnh Thu Sinh bằng ánh mắt tuyệt vọng tột cùng.
Trái tim thím lúc này đã nguội lạnh hoàn toàn.
"Trịnh Thu Sinh, hôm nay tôi coi như đã nhìn thấu bộ mặt thật của ông. Ông có kết cục như ngày hôm nay hoàn toàn là tội tự mình chuốc lấy."
Thím Lưu lảo đảo bò dậy từ dưới đất. Lúc này thím bình tĩnh một cách lạ thường, khác hẳn với hình tượng mụ đàn bà chanh chua gào thét ban nãy.
Thím nhìn hai đứa con trai song sinh, hỏi một câu đầy dứt khoát: "Tôi phải về Giang Dung đây, hai đứa có đi theo tôi không?"
Trịnh Bác Nhân: "Ba đang ở đây, về đó làm gì chứ?"
"Mẹ muốn về thì về đi, dù sao con cũng không về đâu." Trịnh Bác Nguyên cũng lí nhí phụ họa.
Anh ta muốn ở lại kinh thành hưởng phúc, đời nào thèm về cái nơi khỉ ho cò gáy Giang Dung kia nữa!
Nghe thấy lời này, thím Lưu cảm thấy lòng mình lạnh ngắt, nhưng rồi cũng nhanh ch.óng nhẹ lòng. Thím cười rồi lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt: "Được lắm! Giỏi lắm! Đúng là giống của Trịnh Thu Sinh các người, đều là lũ bạc tình bạc nghĩa như nhau. Lão nương cực khổ hơn hai mươi năm ròng rã, một tay nuôi nấng chúng mày khôn lớn, cuối cùng lại nuôi ra hai con sói mắt trắng."
Cả đời thím đều sống vì họ, nhưng đến cuối cùng, người bị vứt bỏ lại chính là thím.
Thím đã làm xong những gì mình cần làm, thế là đủ rồi!
Ánh mắt thím Lưu dừng lại trên mặt cặp song sinh, quăng lại một câu rồi dứt khoát quay lưng rời đi: "Hai đứa tự giải quyết cho tốt đi!"
Nhìn theo bóng lưng thím biến mất, Trịnh Bác Nguyên có chút lo lắng nói một câu: "Việc này... liệu có chuyện gì xảy ra không?"
"Mẹ chưa bao giờ đến thành phố lớn, e là ra khỏi cái cửa này, ngay cả hướng nào bà ấy cũng chẳng biết mà đi đâu, lát nữa chẳng phải vẫn phải quay lại sao." Giọng điệu Trịnh Bác Nhân đầy vẻ coi thường.
Đứng bên cạnh, Kỳ Mạt nghe thấy cuộc đối thoại của hai anh em họ, chỉ biết lắc đầu đầy châm chọc.
Hôm nay gia đình cô đến đây, coi như đã được xem một vở kịch hay.
Tận mắt nhìn thấy Trịnh Thu Sinh lâm vào cảnh chúng bạn xa lánh, người thân ruồng bỏ, chẳng bao lâu nữa sẽ phải trả giá cho những tội ác mình từng phạm phải, điều này cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của cô.
"Có câu lưới trời l.ồ.ng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Hai mươi năm trước vì tiền mà ông đã bắt cóc bán tôi, dù bao lâu trôi qua đi chăng nữa, ông cũng sẽ phải trả giá cho sự độc ác của mình." Kỳ Mạt đứng từ trên cao nhìn xuống Trịnh Thu Sinh đang bị cảnh sát khống chế, lạnh lùng nói.
Nói xong, không đợi đối phương kịp phản ứng, Kỳ Mạt đã quay người nhìn về phía cha mẹ mình: "Ba, mẹ, chúng ta đi thôi!"
Cha mẹ Kỳ đồng loạt gật đầu. Nhìn thấy kết cục hiện tại của kẻ thù cũng đã giải tỏa được tâm bệnh bấy lâu nay, thế nên họ thấy không cần thiết phải ở lại để chứng kiến đống chuyện rắc rối, gà bay ch.ó chạy của nhà ông ta nữa.
"Con nhóc Kỳ Mạt c.h.ế.t tiệt kia! Lão t.ử đáng lẽ năm đó nên bán thẳng mày vào thung lũng sâu, làm con dâu nuôi từ bé cho mấy lão già góa vợ, để mày có kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay, nếu không thì ngày hôm nay đã chẳng có nhiều chuyện như vậy!" Trịnh Thu Sinh gào thét điên cuồng vào bóng lưng của nhóm người.
Ông ta lúc này thật sự hối hận đến xanh ruột!
Một nữ cảnh sát nghe thấy vậy thì vô cùng tức giận, cô tiện tay vớ lấy chiếc giẻ lau bàn trên mặt bàn, nhét thẳng vào miệng ông ta: "Ông câm miệng cho tôi!"
Cục trưởng Bạch đích thân tiễn mấy người ra đến tận cửa: "Mọi người yên tâm, một khi chúng tôi đã bắt được Trịnh Thu Sinh quy án, chúng tôi sẽ xét xử đúng người đúng tội. Khi nào có kết quả, chúng tôi sẽ lập tức liên lạc với mọi người."
"Vâng, vậy làm phiền các anh quá." Quý Cảnh Xuyên tiến lên bắt tay với ông.
"Mọi người đi thong thả!" Cục trưởng Bạch tận mắt tiễn họ rời đi rồi mới quay trở lại cục.
Kỳ Mạt vốn định tìm một khách sạn gần đó để ở cùng cha mẹ, rồi nhân lúc hai ngày tới đang rảnh rỗi, cô có thể đưa họ đi dạo quanh mấy địa điểm du lịch nổi tiếng nhất kinh thành.
Kết quả là Quý Cảnh Xuyên sau khi nghe cô nói vậy, vẫn trực tiếp đưa cả nhà về Quý gia.
"Song Song hiện giờ không có ở nhà, mẹ anh bình thường cũng buồn chán lắm. Dì đến đó vừa hay có thể trò chuyện với bà ấy, vả lại mẹ anh am hiểu tường tận về kinh thành này, còn có thể làm hướng dẫn viên du lịch cho hai bác nữa." Anh đã trả lời như thế.
Mãi cho đến khi chiếc xe chạy vào sân biệt thự nhà họ Quý, cha mẹ Kỳ hoàn toàn bị choáng ngợp trước căn biệt thự trước mắt. Khu biệt thự này nhìn qua đã biết là nơi tấc đất tấc vàng, ban nãy xe chạy dọc đường vào đây, họ đã thấy vô cùng mãn nhãn rồi, không ngờ căn này còn lớn và xa hoa hơn thế nhiều.
"Mạt... Mạt Mạt, hay là mẹ với ba con vẫn nên ra khách sạn ở đi?" Mẹ Kỳ có chút không tự nhiên nói.
Cha Kỳ cũng gật đầu tán thành: "Chúng ta quấy rầy nhà tiểu Xuyên như vậy, dù sao cũng không hay cho lắm."
Cả hai vợ chồng đều cảm thấy bản thân mình lạc lõng hoàn toàn với căn biệt thự này.
"Chuyện này..." Kỳ Mạt có chút khó xử nhìn sang Quý Cảnh Xuyên.
Quý Cảnh Xuyên trao cho cô một ánh mắt trấn an, sau đó mỉm cười nói: "Hai bác ơi, đã đến cửa nhà rồi, kiểu gì cũng phải vào uống chén nước chứ ạ? Nếu không thì hóa ra cháu lại bất lịch sự quá."
Quý Cảnh Xuyên giống như đã dự đoán trước được tình huống này, thế nên lúc xe vừa rẽ vào khu biệt thự, anh đã âm thầm gửi một tin nhắn WeChat cho mẹ mình để cầu cứu viện binh.
Lúc này, Y Vân vừa hay tin cha mẹ Kỳ Mạt đến, liền vứt ngay điện thoại mà chạy từ trong nhà ra: "Ái chà, đây chắc hẳn là ba mẹ của Kỳ Mạt rồi nhỉ? Hai vị lặn lội đường xa tới đây, đã đến cửa nhà rồi, làm gì có đạo lý nào mà không vào trong ngồi chơi chứ?"
"Hai bác, đây là mẹ cháu ạ." Quý Cảnh Xuyên giới thiệu hai bên với nhau.
Nghe xong, mẹ Kỳ lập tức kinh ngạc sững sờ: "Tiểu Xuyên, đây là mẹ cháu sao? Nhìn trẻ quá đi mất! Cháu không nói thì bác còn tưởng là chị gái cháu đấy."
Y Vân thấy vậy, rất tự nhiên nắm lấy tay bà Khỉ vỗ vỗ, sau đó có chút thẹn thùng nói: "Mẹ Kỳ Mạt thật khéo đùa, tôi cũng sắp sáu mươi tuổi đến nơi rồi, già rồi, già rồi!"
Cái chiêu này của Y Vân lập tức kéo gần khoảng cách giữa hai người.
"Tôi đều là nói thật lòng mà, da dẻ chị mịn màng như thế này, nhìn cứ như mấy thanh niên đôi mươi ấy." Mẹ Kỳ không ngớt lời khen ngợi.
