Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 1245: + 1246 Đính Hôn (6)

Cập nhật lúc: 14/04/2026 12:00

Quý Cảnh Xuyên không nói gì, chỉ tặng cho cậu em trai một ánh mắt để tự mình thấu hiểu.

Lão ba không biết, chẳng lẽ anh có thể biết chắc?

Anh cả của bọn họ đúng là vẫn như xưa, lúc nào cũng lẳng lặng mà làm nên chuyện lớn!

Tần Duyệt dùng khuỷu tay huých nhẹ người đàn ông bên cạnh một cái, đỏ mặt cúi đầu.

Cô đã bảo là trước khi lĩnh chứng phải thưa chuyện với ba mẹ rồi, nhưng anh nhất quyết không nghe, cứ thế lôi cô thẳng đến Cục Dân chính.

Quý Quan Nam khẽ cười: "Xin lỗi nhé, hôm đó hai đứa đi ngang qua Cục Dân chính, sẵn tiện vào làm thủ tục luôn. Anh vốn định tìm dịp nào đó mới báo tin vui này cho mọi người, sẵn hôm nay có mặt đông đủ nên nói luôn."

"Anh cả, em thích cái tính lầm lì mà làm việc lớn này của anh đấy, đỉnh!!" Quý Lâm giơ ngón tay cái tán thưởng.

"Nhà mình hôm nay đúng là song hỉ lâm môn, xem ra phải bảo đầu bếp chuẩn bị thêm mấy món nữa để ăn mừng mới được."

Y Vân vừa đứng dậy định đi về phía nhà bếp, nhưng đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, bà lập tức dừng lại: "A Nam này, tuy Duyệt Duyệt chỉ có một mình, nhưng những gì cần cho con bé thì nhất định phải cho, không được để con gái nhà người ta chịu thiệt thòi đâu đấy. Các bước lễ nghi cần có đều không được thiếu bước nào."

"Mẹ, yên tâm đi ạ! Con chuẩn bị xong hết rồi." Quý Quan Nam vừa nói vừa ôm lấy Tần Duyệt.

"Vậy thì tốt." Y Vân hớn hở chạy vào bếp, có thể thấy hôm nay bà vui mừng đến nhường nào.

...

Sau bữa trưa, Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên muốn đưa Lâm lão gia t.ử đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Lúc đầu ông cụ khăng khăng từ chối, nhưng không chịu nổi màn nhõng nhẽo đòi hỏi của Hạ Tầm Song, cuối cùng cũng chịu đi.

Trong lúc chờ kết quả kiểm tra, Lâm Vãn Niên tỏ ra vô cùng căng thẳng, quản gia Chu cũng không ngoại lệ.

Hạ Tầm Song không nói gì, chỉ im lặng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lâm Vãn Niên.

Một lúc sau, bác sĩ cầm bản báo cáo đi tới.

"Bác sĩ, tình hình sức khỏe của lão gia nhà tôi thế nào rồi?" Quản gia Chu sốt sắng hỏi.

Bác sĩ đẩy gọng kính: "Sức khỏe của Lâm lão tiên sinh hiện tại không có vấn đề gì lớn, chỉ là bị nhiễm lạnh nên hơi ho một chút thôi."

Không có vấn đề gì lớn??

Ba người còn lại đều ngây ra. Chẳng phải bảo là đã ho ra m.á.u sao?

Nghe thấy câu trả lời này, Lâm lão gia t.ử cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó hơi hậm hực nói: "Thấy chưa! Tôi đã bảo là tôi không sao rồi, mấy đứa cứ lo hão."

"Không phải chứ, bác sĩ, anh có chắc là kết quả không nhầm lẫn không? Sao có thể không sao được?" Quản gia Chu tiếp tục bám theo bác sĩ truy vấn.

"Xác định và khẳng định, tình trạng cơ thể Lâm lão tiên sinh hiện giờ khá tốt, tốt hơn hẳn lần kiểm tra trước, mong ông tiếp tục duy trì."

"Lão gia, có khi máy móc của bệnh viện này hỏng rồi, chúng ta đổi sang chỗ khác thử xem." Quản gia Chu kéo Lâm lão gia t.ử định đi ra ngoài.

Cái bệnh viện rách nát gì thế này, đến bệnh cũng không khám ra được, vậy mà còn dám xưng là bệnh viện tốt nhất cả nước.

Mà bệnh viện này lại thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Quý thị.

Lúc này, Quý Chính Vũ đang ngồi uống trà chiều cùng vợ bỗng hắt hơi liên tục hai cái không rõ lý do.

"Cái lão già này, có phải ông muốn tôi c.h.ế.t ngay lập tức mới cam lòng không hả?" Lâm lão gia t.ử tức giận hất tay ông ta ra, "Bác sĩ người ta đã nói tôi không sao rồi, ông cứ mong tôi mắc bệnh gì mới vừa lòng sao?"

"Lão gia, tôi đâu có ý đó!" Quản gia Chu vẻ mặt đầy uỷ khuất, "Rõ ràng hôm qua ông đã ho ra m.á.u, chiếc khăn tay dính m.á.u vẫn còn ở đây này!"

Nói rồi, quản gia Chu lấy từ túi quần ra một chiếc khăn tay màu xám được gấp phẳng phiu, sau một ngày, vệt m.á.u trên khăn đã chuyển sang màu nâu sẫm.

"Lão gia, tôi đều biết cả rồi, ông đừng giấu bọn tôi nữa." Giọng quản gia Chu nghẹn ngào như sắp khóc.

"Chẳng phải đây là chiếc khăn tay tôi đã vứt vào thùng rác sao?" Lâm lão gia t.ử có chút nghi hoặc hỏi.

"Đúng thế ạ! Chính là cái này tôi đã nhặt được trong thùng rác, nếu không thì ông còn định giấu chúng tôi đến bao giờ nữa?" Quản gia Chu vừa quẹt nước mắt vừa sụt sùi nói.

Lâm lão gia t.ử thấy cảnh này, tức đến mức mí mắt giật liên hồi: "Ai bảo với ông chỗ đó là m.á.u hả?"

"Không phải m.á.u thì còn có thể là cái gì nữa?" Lúc đó quản gia Chu nhìn thấy trên khăn dính những vết đỏ tươi như m.á.u, sợ đến mức ngã bệt luôn xuống đất.

Lúc này, bác sĩ cũng cầm lấy chiếc khăn tay từ tay ông ta, xem xét một lúc rồi nói: "Đây không phải là m.á.u đâu!"

"Không... không phải m.á.u?" Quản gia Chu lập tức ngớ người.

"Cái lão già này?" Lâm lão gia t.ử nghiến răng: "Đấy là hôm qua tôi ăn thanh long ruột đỏ, xong dùng nó để chùi miệng, tôi ho ra m.á.u bao giờ? Đến m.á.u với nước thanh long mà ông cũng không phân biệt được, xem ra mắt mũi ông kèm nhèm lắm rồi."

Nghe thấy lời này, vị bác sĩ đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà cười khổ.

Lâm Vãn Niên, Hạ Tầm Song: "..."

Thế là vụ án đã được phá trực tiếp luôn à?

"Tốt quá rồi, lão gia ông không sao đúng là tốt quá rồi. Ông cứ mắng đi! Chỉ cần ông khỏe mạnh, ông muốn mắng tôi bao lâu cũng được." Quản gia Chu ôm chầm lấy ông mà khóc vì vui sướng.

"Cút cút cút, cái lão già này, làm tôi chịu khổ chịu cực một trận vô ích. Tiền phí kiểm tra này, cứ trừ thẳng vào lương của ông ấy!" Lâm lão gia t.ử hậm hực nói.

"Được, cứ trừ vào lương của tôi." Dù sao ông cũng không vợ không con, cả đời này cũng tích cóp được không ít tiền, bình thường cũng chẳng có chỗ nào cần tiêu.

Chỉ cần lão gia khỏe mạnh, trừ chút lương thì có đáng gì.

Mọi chuyện hóa ra chỉ là một vố hiểu lầm, Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên cũng nhờ vậy mà thở phào nhẹ nhõm.

Khi cả nhóm từ bệnh viện đi ra, quản gia Chu như sực nhớ tới điều gì: "Đúng rồi lão gia, vậy đêm qua sao ông lại thui thủi một mình trong phòng kho, nhìn đống sính lễ chuẩn bị cho cô Song mà lén lút lau nước mắt vậy?"

"Ai bảo ông là tôi khóc?" Lâm lão gia t.ử trợn mắt nhìn ông ta.

Quản gia Chu: "?"

"Tôi vào phòng kho lấy đồ, chẳng qua là có hạt bụi bay vào mắt thôi." Lâm lão gia t.ử cạn lời một hồi lâu.

Lâm Vãn Niên, Hạ Tầm Song: "..."

Ồ, hóa ra lại là một vố hiểu lầm nữa!

Sau một hồi dằn vặt thế này, Lâm lão gia t.ử cuối cùng cũng hiểu ra tại sao thằng cháu nội nhà mình bỗng dưng lại vội vội vàng vàng, chọn ngay ngày hôm nay đưa ông sang nhà họ Quý để đính hôn.

Dù là có chút nhầm lẫn, nhưng chung quy kết cục vẫn tốt đẹp.

Chuyện của cháu trai ông và con bé Song xem như đã hoàn toàn định đoạt.

Lão Chu cái lão già này, cũng chỉ được bấy nhiêu tác dụng thôi.

Lâm lão gia t.ử quay đầu nhìn cặp đôi trẻ phía sau, khóe miệng cười toe toét đến tận mang tai, đúng là cháu trai và cháu dâu của ông hiếu thảo quá đi mất!

Lâm Vãn Niên vốn đã định không đi ghi hình 'Phép Tắc Rừng Rậm' nữa, giờ hiểu lầm đã được hóa giải, anh vẫn muốn ở bên Hạ Tầm Song hoàn thành tập cuối cùng của chương trình này.

Dù sao hai người họ cũng nhờ chương trình này mà gặp lại nhau, đối với anh nó mang một ý nghĩa đặc biệt, nên anh muốn làm đến nơi đến chốn.

"Ông nội, ngày mai con và Song Song phải xuất phát đi ghi hình chương trình rồi."

"Đi đi, đi đi!" Lâm lão gia t.ử phất phất tay, sau đó lại bồi thêm một tràng than vãn: "Ông còn đang ở nhà đợi xem chương trình của hai đứa đây! Dạo này hai đứa nghỉ ngơi, không có chương trình để cày, ông sắp chán c.h.ế.t đi được rồi."

"Vậy ông nội phải giữ gìn sức khỏe, đợi bọn con về nhé." Hạ Tầm Song cũng mỉm cười nói theo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.