Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 125 + 126: Toàn Là Thói Quen Xấu Bị Nuông Chiều Mà Ra (2)

Cập nhật lúc: 25/12/2025 03:29

Dù thế nào đi nữa, cô ta cũng tuyệt đối không thể để cho con tiện nhân Hạ Tầm Song được lợi!

Trong lòng Hạ Châu Ngữ tính toán loạch xoạch, Hạ Tầm Song ngồi bên cạnh nghe mà suýt nữa bật cười thành tiếng. Ý đồ thì lộ liễu đến mức này rồi còn gì?

Là cô ta ngốc, hay nghĩ rằng người khác đều ngốc?

Hạ Tầm Song thật sự không hiểu nổi, đây đúng là hai chị em ruột ư?

Ngay cả cá voi sát thủ còn biết đoàn kết, huống chi là con người…

Hơn nữa, nguyên chủ cũng đâu từng làm chuyện gì ác nghiệt thất đức, tại sao Hạ Châu Ngữ cứ phải đối nghịch, sống c.h.ế.t không dung nổi cô như vậy?

Quả thật lòng người khó dò mà!

Giây phút này, Hạ Tầm Song chợt bắt đầu nhớ nhung những người trong bộ lạc.

“Đây là chuyện giữa tôi và Song Song, liên quan gì đến người ngoài?” Lâm Vãn Niên lạnh lùng đáp.

Song… Song Song??

Nghe thấy cách gọi này từ miệng anh thốt ra, động tác uống trà của Hạ Tầm Song lập tức khựng lại, cô ho sặc sụa mấy tiếng, suýt thì bị nghẹn chết.

Vốn dĩ cũng không ít người gọi cô là “Song Song”, nhưng khi đổi thành Lâm Vãn Niên gọi, sao nghe lại kỳ quái đến thế này?

“Lúc nào cũng hấp tấp, coi chừng chút đi!” Lâm Vãn Niên thấy vậy, lập tức rút mấy tờ khăn giấy đưa cho cô.

Tất cả chẳng phải đều tại anh sao…

Còn có mặt mũi mà nói!

Hạ Tầm Song thầm lẩm bẩm trong bụng, sau đó nhận lấy khăn giấy, lau đi vệt trà nơi khóe môi.

Hạ Châu Ngữ nhìn thấy cảnh hai người bọn họ tương tác, bản thân bị bỏ quên sang một bên, trong lòng bực bội đến mức không thể tả, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh, ra dáng tiểu thư khuê các đoan trang.

“Đúng vậy đó.” Hạ Châu Ngữ hùa thêm một câu, gắng gượng chen mình vào câu chuyện, “Chị gái em từ nhỏ đã ham chơi, lại quen cái tính tùy tiện, trong chương trình chắc chắn đã làm phiền mọi người không ít. Thế nên em thay mặt chị ấy nói lời xin lỗi cũng là nên thôi, chỉ mong Niên Thần đừng để bụng những chỗ chưa tốt của chị em. Kỳ thực, chị em là người rất tốt.”

Bị gọi tên liên tục, Hạ Tầm Song khẽ liếc sang gương mặt tuấn tú ngay bên cạnh, trong lòng không khỏi thầm than: Đúng là một con rắn độc khoác lớp da đẹp đẽ! Hễ bắt được cơ hội, là sẽ c.ắ.n người ta một nhát thật sâu.

Những lời kia nghe như xin lỗi, nhưng thực chất toàn là châm biếm, bóc mẽ khuyết điểm của cô, cố ý kéo cô xuống bùn.

Nếu đổi lại là người không có mắt nhìn, e rằng thật sự sẽ tin vào mấy câu trà xanh này.

Chỉ tiếc, ba người đàn ông ở đây đâu phải kẻ ngốc, sao lại không nghe ra sự dối trá trong từng chữ từng câu?

Giang Dã rốt cuộc cũng thấy không thuận mắt, nhịn không nổi mà mở miệng nói đỡ cho cô:

“Trong rừng toàn là chị Song chăm sóc bọn tôi đấy. Có lẽ cô không mấy khi xem livestream nhỉ?”

Hạ Tầm Song cũng chẳng vội lên tiếng. Cô lười biếng tựa hẳn vào lưng ghế, đôi chân dài thon gọn vắt chéo, thoải mái ngồi rung gối như thể mọi chuyện hoàn toàn chẳng liên quan đến mình.

Câu nói thẳng thắn của Giang Dã làm Hạ Châu Ngữ nghẹn lời, sắc mặt cứng đờ một thoáng rồi mới gượng cười giải thích:

“Cũng đúng, dạo này em bận quay phim, nên ít có thời gian xem chương trình. Thỉnh thoảng rảnh rỗi mới tranh thủ coi chút thôi.”

“Thế thì phải rồi.” Giang Dã gật đầu, khẽ “chậc” một tiếng, sau đó cố tình tỏ vẻ đã hiểu rõ, còn học theo giọng điệu của cô để nói tiếp:

“Đã không xem hết chương trình của bọn tôi, thì đừng vội kết luận lung tung. Chị Song rất tốt, cũng cực kỳ xuất sắc. Nếu tôi mà có một người chị gái như chị ấy, tôi chắc chắn sẽ thấy tự hào vô cùng. Cô thấy đúng không?”

Giang Dã lại một lần nữa đem quyền nói chuyện trả về tay cô ta.

Biểu cảm trên gương mặt Hạ Châu Ngữ lúc này, đã chẳng còn đủ để dùng hai chữ cứng đờ mà hình dung. Cả người cô ta bỗng có cảm giác như ngồi trên đống kim châm, hai bàn tay giấu dưới gầm bàn siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch ra.

“Xem ra là em lỡ lời, hiểu lầm chị rồi.” Hạ Châu Ngữ lại đưa tay vén tóc bên tai, cố gắng che giấu sự lúng túng của mình.

Cô ta nhìn về phía Hạ Tầm Song, muốn cô đứng ra làm dịu không khí, ai ngờ Hạ Tầm Song cố tình không cho cô xuống bậc thang, ngược lại còn buông một câu trực diện đẩy cô ta lên đầu sóng ngọn gió:

“Cô hiểu lầm ít chắc?”

Đã muốn chơi, vậy thì cô sẽ bồi tiếp đến cùng, xem rốt cuộc là ai thắng ai thua!

“……”

Trong phòng lập tức yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, không khí ngột ngạt đến c.h.ế.t lặng.

Sắc mặt Hạ Châu Ngữ từ đỏ ửng dần dần chuyển sang tái nhợt. Cô ta gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt trước mắt, rõ ràng vẫn là Hạ Tầm Song mà mình quen biết, nhưng từng lời nói, từng hành động hôm nay, lại khiến cô ta cảm thấy xa lạ đến mức không nhận ra nổi.

Quả nhiên, rời khỏi gia đình một thời gian, liền tưởng đôi cánh mình cứng cáp rồi sao?

Bị vả mặt liên tiếp, hết lần này đến lần khác bị lật tẩy, Hạ Châu Ngữ đã sớm mất hết mặt mũi, cũng chẳng còn lý do gì để ở lại.

“Chị à, chị lại nói đùa rồi. Chúng ta là chị em ruột cùng lớn lên từ nhỏ, em vừa rồi chỉ là muốn trêu chị thôi, không ngờ chị lại coi là thật.”

Chưa đợi đối phương mở miệng, cô ta vội vàng lảng sang chuyện khác:

“Đúng rồi, em đi cùng bạn ra ngoài, vừa nãy tình cờ thấy chị nên ghé qua chào hỏi. Giờ em cũng phải quay lại rồi, không quấy rầy bữa ăn của mọi người nữa.”

“Chị, vậy em đi trước đây.”

Hạ Châu Ngữ cầm túi xách đứng lên, rồi cũng lễ phép chào mấy người còn lại.

Vừa ra khỏi phòng riêng, nụ cười giả tạo trên mặt cô ta lập tức biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sắc mặt âm trầm như phủ mực. Cô ta hung hăng ngoái đầu nhìn cánh cửa vừa khép lại, ánh mắt tràn ngập độc khí, như thể muốn giẫm nát người bên trong dưới gót chân mình.

Những nhục nhã mà Hạ Tầm Song mang đến cho cô hôm nay, sau này nhất định cô sẽ trả lại gấp trăm, gấp nghìn lần!

“Lâm Vãn Niên, chúng ta còn nhiều thời gian!” Hạ Châu Ngữ nhếch môi cười lạnh, hừ một tiếng, rồi mới quay người bước về phía phòng khác.

Mãi đến khi cô ta đi hẳn, trong phòng mới vang lên tiếng Giang Dã:

“Chị Song, đó thật sự là em ruột chị sao?”

Một đứa em gái kiểu trà xanh còn nhằm ngay chính chị gái ruột để giở trò, hai mươi mấy năm sống trên đời, đây đúng là lần đầu tiên anh thấy.

“Chẳng thế thì gì nữa!” Hạ Tầm Song nhàn nhã vắt chân chữ ngũ, nhún vai một cái.

Tuy nói không phải em gái ruột của cô, mà là của nguyên chủ, nhưng giờ cô đang sống trong thân thể này, thì đã chẳng thể phân rõ nữa rồi.

Nếu thật sự cô có một đứa em gái như thế, chắc sớm đã bị cô xử lý tám trăm lần rồi.

Chuyện cũ bỏ qua không tính, nhưng nếu Hạ Châu Ngữ còn dám tiếp tục giở trò trên đầu cô, thì đừng trách cô không khách khí.

Toàn bộ đều là do nuông chiều mà sinh ra cái thói hư tật xấu!

“Chị cũng thật là giỏi nhẫn nhịn đấy, gặp phải kiểu này mà vẫn giữ được tâm trạng lạc quan.” Chỉ qua ít phút tiếp xúc, Giang Dã đã nhìn ra Hạ Châu Ngữ tuyệt đối không phải loại người tử tế.

Không hiểu sao, vừa nói xong câu này, Giang Dã lại vô thức nhìn sang Lâm Vãn Niên. Trong lòng anh thầm nghĩ, nếu anh Niên cũng được lạc quan như chị Song thì tốt biết mấy.

“Cô gái đó… tôi hình như có chút ấn tượng. Trước kia từng ở một sự kiện chào hỏi qua vài câu, nhưng lúc ấy thật không nhìn ra cô ta lại là hạng người này.” Quý Lâm khẽ thở dài, đồng thời âm thầm hạ quyết tâm – từ nay phải tránh xa loại người như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.