Sinh Tồn Tận Thế: Ta Dẫn Phế Đội Quét Sạch Server - Chương 188: Bữa Trưa Bất Ổn, Mèo Vờn Chim, Cá Chờ Nước

Cập nhật lúc: 08/01/2026 19:33

Anh rũ mắt nhìn Tùy Thất: “Tôi không có hứng thú với mấy con cá đó.”

Thế có hứng thú với cá gì?

Là cô, nàng tiên cá đang dị hóa này sao?

Tùy Thất không muốn tự đào hố cho mình, vì thế chuyển chủ đề một cách vô cùng cứng nhắc: “Sao không thấy Tân Dặc với Trần Tự?”

Liên Quyết phối hợp trả lời: “Phát hiện điểm vật tư dưới lòng đất, bọn họ đang đào.”

“Tùy tỷ.” Muội Bảo cầm quả cà chua đi tới, “Cái này có cần gọt vỏ không ạ?”

“Có, để chị làm cho.”

Tùy Thất nhận lấy cà chua, đi đến chỗ nấu cơm, tắt bếp cồn, dùng d.a.o khía chữ thập lên quả cà chua, thả vào nồi nước sôi.

Muội Bảo học theo thủ pháp của cô, khía nốt bốn quả còn lại, bỏ vào trong nước.

Thẩm Úc và Tả Thần cũng lại đây hỗ trợ.

Tùy Thất đưa d.a.o gọt vỏ qua, chỉ chỉ đống khoai tây: “Gọt vỏ, thái miếng.”

“Được rồi.” Tả Thần giơ tay nhận lấy, “Trưa nay chúng ta ăn gì?”

“Món chính là cơm, thức ăn là bò hầm cà chua khoai tây.”

Muội Bảo l.i.ế.m l.i.ế.m khóe miệng: “Nghe thôi đã thấy thơm rồi.”

Thẩm Úc xách một túi khoai tây: “Tùy tỷ không khéo tay không được.”

Tùy Thất hất cằm: “Đương nhiên.”

Cô lấy từ kho hàng tùy thân ra một tấm ván gỗ nhẵn nhụi chắc chắn làm thớt, vớt cà chua ra đặt lên trên, thuần thục lột vỏ, thái hạt lựu.

Đang cắm cúi thái, Liên Quyết bưng một cái máy móc màu trắng hình dáng tròn trịa đi đến trước mặt cô: “Khoang nấu nướng, tôi tới hỗ trợ nấu cơm.”

Đây là ý muốn ở lại ăn trưa.

Khoang nấu nướng, nghe tên đã thấy cao cấp hơn cái bếp cồn của cô nhiều.

Cô tò mò hỏi: “Nó chạy bằng gì?”

Liên Quyết: “Dịch năng lượng tích hợp sẵn.”

Tùy Thất gật đầu: “Vậy phiền anh, nấu nhiều chút.”

“Được.”

Liên Quyết lấy từ tủ lạnh trữ vật của mình ra túi gạo hút chân không, cùng một thùng nước khoáng 750ml, bắt đầu nấu cơm.

Năm người đều bắt đầu bận rộn, Bùi Dực không biết mình có thể làm gì ngơ ngác nhìn về phía Liên Quyết: “Liên ca, em có thể làm gì?”

Liên Quyết trả lời cậu ta ba chữ: “Hỏi bếp trưởng.”

Bùi Dực liền mắt trông mong nhìn về phía Tùy Thất.

Tùy Thất sắp xếp: “Đun lại ít nước, chần qua ba chỉ bò cuộn đi.”

“Rõ!” Bùi Dực xắn tay áo lên bắt tay vào làm.

Hai mươi phút sau, món bò hầm cà chua khoai tây thơm nức mũi hoàn thành.

Tùy Thất múc hai bát đưa cho Liên Quyết: “Bỏ vào tủ lạnh trữ vật của anh, cho Tân Dặc và Trần Tự ăn.”

“Cảm ơn.” Liên Quyết nhận lấy, “Bọn họ nhất định rất cảm động.”

“Cảm động thì thôi, sau này gọi tiếng Tùy tỷ là được.”

Liên Quyết: “Tôi sẽ chuyển lời.”

Tùy Thất gật đầu, xoay người vỗ tay: “Các bạn ơi, ăn cơm!”

Sáu người vây quanh nồi thức ăn sắc hương vị đầy đủ ngồi thành một vòng, bưng bát cơm đầy ắp thơm phức, bắt đầu chiến.

Thịt bò tươi mềm mọng nước, khoai tây vào miệng là tan, cà chua chua ngọt ngon miệng.

Cơm và bò hầm rất nhanh đã bị tiêu diệt sạch sẽ.

Tả Thần lau miệng: “Ăn sướng thật.”

“Ợ ~” Bùi Dực ợ một cái no nê dư vị dài lâu, “Quá là mỹ vị.”

Thẩm Úc no đến mức phải đi qua đi lại bên bờ sông để tiêu thực.

Liên Quyết nhìn đôi cánh màu xanh đen của anh, thấp giọng nói: “Lam Linh Độc Vũ Điểu, vua của các loài lông vũ độc.”

Tùy Thất ngồi ngay cạnh anh, nghe vậy đắc ý nói: “Lợi hại chưa ~”

Liên Quyết không tiếp lời nữa, lại nhìn về phía Tả Thần đối diện.

Ánh mắt Tả Thần đang tập trung vào Thẩm Úc, đầu vô thức lắc lư theo động tác lướt đi của anh.

Liên Quyết nhìn chằm chằm đôi tai mèo màu xám nhạt của cậu ta hồi lâu.

“Chậc.” Tùy Thất có chút bất mãn, “Liên đội trưởng, anh như vậy sẽ làm tôi nghi ngờ anh có ý đồ xấu với đồng đội của tôi đấy.”

“Hiểu lầm.” Liên Quyết nhàn nhạt nói, “Tôi chỉ cảm thấy, các cô cậu rất biết cách dị hóa.”

Tùy Thất nhíu mày: “Ý gì?”

“Hướng dị hóa của Tả Thần, Phệ Độc Liệp Ảnh Miêu.” Anh tùy tay bật chức năng tự làm sạch của khoang nấu nướng, “Thiên địch của Lam Linh Độc Vũ Điểu.”

“Thiên địch?” Tả Thần đang nhìn chằm chằm Thẩm Úc đột nhiên quay đầu lại: “Thế có phải là độc trên lông chim của Thẩm Úc không ảnh hưởng đến tôi không?”

“Có, nhưng rất yếu.” Liên Quyết trả lời.

Tả Thần nghiến răng hàm sau: “Mấy ngày nay nghẹn c.h.ế.t tôi rồi, cuối cùng cũng có thể giải cơn nghiện chim.”

Cậu ta sải bước lao về phía Thẩm Úc đang quay lưng lại, nhảy lên lưng anh.

“Cậu phát điên cái gì thế!” Thẩm Úc vỗ cánh né tránh.

Tả Thần ôm cổ anh không buông: “Liên Thần bảo tôi là Phệ Độc Miêu gì đó, thiên địch của cậu, không sợ độc.”

Thẩm Úc giãy giụa: “Thế thì cậu cũng không được c.ắ.n tôi chứ.”

Tả Thần đảm bảo: “Tôi chỉ c.ắ.n nhẹ một cái thôi.”

Thẩm Úc thoát ra: “Tôi không tin cậu!”

Anh trốn, cậu truy, anh dang cánh bay.

Muội Bảo nhìn mà lo lắng: “Tùy tỷ, Thẩm ca bay thấp quá, Thần ca nhảy lên là bắt được anh ấy.”

Tùy Thất thu hồi tầm mắt: “Không sao, Thần ca có chừng mực.”

Cô xòe ngón tay, khoe với Liên Quyết lớp màng màu tím nhạt và móng tay đã trở nên hơi sắc nhọn của mình.

“Thế còn tôi, tôi là loại cá gì?”

Đầu ngón tay Liên Quyết chạm nhẹ vào lớp màng mỏng manh giữa các ngón tay cô: “U Huỳnh T.ử Giao, móng vuốt như d.a.o, vảy như thép, kẻ săn mồi hùng mạnh trong đại dương.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.