Sinh Tồn Tận Thế: Ta Dẫn Phế Đội Quét Sạch Server - Chương 204: Cưỡng Ép "hít Mèo", Khách Đến Lúc Nửa Đêm

Cập nhật lúc: 08/01/2026 19:36

Nhanh ch.óng rửa sạch nồi nấu mì, sắp xếp lại vật tư.

Tùy Thất thoải mái nằm nghiêng, nhìn về phía mèo con cách mình 1 mét, vỗ vỗ vị trí trước người, nhếch khóe miệng nói: “Liên mèo con, lại đây ngủ nào.”

Liên mèo con dùng ánh mắt vô cùng ‘Liên Quyết’ nhàn nhạt liếc cô một cái, xoay người, đưa lưng về phía cô nằm xuống.

Tùy Thất vươn dài tay, nhẹ nhàng chọc chọc cái đuôi trắng đang vung vẩy của nó: “Mèo con, có phải anh làm mất cây gậy của tôi rồi không?”

Cái đuôi trắng xù bông cứng đờ.

Cô thương tâm thở dài: “Cây gậy lợi hại như vậy của tôi, vừa có thể kéo dài vừa có thể phóng điện, cứ thế vứt lại biển khơi lạnh lẽo.”

“Anh đền tôi thế nào đây?”

Liên mèo con xoay người lại, một móng vuốt đè lên mu bàn tay cô định viết chữ.

Tùy Thất đột nhiên rụt tay về, từ chối giao tiếp.

Cô thẳng thắn đưa ra điều kiện: “Anh làm mất gậy của tôi, cho tôi ôm ngủ một đêm, cái này không quá đáng chứ.”

Liên mèo con chậm rãi mà kiên quyết lắc đầu.

Tùy Thất lùi một bước: “Vậy cho tôi ôm ngủ nửa đêm?”

Liên mèo con lại lần nữa lắc đầu.

“Vậy cho tôi vùi vào bụng hít mèo chút nhé?”

Lắc đầu.

“Vậy cho tôi hôn một cái lên đầu?”

Lắc đầu.

…… Đồ Liên mèo con keo kiệt!

Tùy Thất nói ra giới hạn cuối cùng của mình: “Vậy cho tôi sờ sờ đệm thịt chắc được chứ?”

Mèo con yên lặng, mèo con gật đầu.

Chậm rãi đưa móng trái của mình cho Tùy Thất.

Tùy Thất nắm lấy cái vuốt nhỏ phấn nộn kia, cười lạnh nói: “Liên mèo con, hôm nay tôi sẽ cho anh biết, thế nào gọi là lòng người hiểm ác.”

Cô xoay người ngồi dậy, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai đè nó dưới thân.

Lật ngửa mèo con ra, lộ ra cái bụng mềm mại, rồi vùi mặt mình vào, trên dưới trái phải tận tình hít hà.

“Ưm, lông mềm quá, chụt chụt chụt chụt chụt!”

Đôi môi mềm mại chạm vào làn da non mịn.

“Meo!”

Liên mèo con kinh hãi kêu lên một tiếng, lông tóc tuyết trắng nháy mắt xù lên, nhỏ yếu bất lực giãy giụa.

Tùy Thất đè nó xuống vùi đầu hít cho đã, hôn chụt chụt vài cái lên cái đầu nhỏ tròn vo.

Đang định vùi đầu hít bụng tiếp thì đệm thịt của Liên mèo con chống lên cằm cô, móng vuốt sắc bén ra khỏi vỏ, không nhẹ không nặng ấn vào mặt cô.

“Meo!”

Tiếng kêu trầm thấp ẩn chứa sự đe dọa.

Tùy Thất dừng động tác, cười nói: “Anh sẽ không cào tôi đâu, đúng không?”

Đầu móng vuốt găm vào da thịt.

Tùy Thất: “…… Được rồi được rồi.”

Vì hít mèo mà hủy dung thì hơi không đáng.

Cô biết điểm dừng, buông tha con mèo dưới thân.

Liên mèo con như tia chớp lao vào góc lều.

Tùy Thất gỡ sợi lông mèo dính bên khóe miệng, cười nhìn nó: “Sướng, cảm ơn đã chiêu đãi.”

Liên Quyết bị tùy ý chà đạp một phen: “…………”

Tùy Thất thỏa mãn nhắm mắt lại, bắt đầu ấp ủ cơn buồn ngủ.

Liên mèo con thì trừng đôi mắt mèo tròn xoe, che lấy bụng mèo của mình, lâm vào đờ đẫn.

Không biết qua bao lâu, nó rốt cuộc hoàn hồn, lặng lẽ không một tiếng động đến gần Tùy Thất, thu hồi sợi tơ cộng sinh nối giữa cổ tay hai người.

Đối với đầu ngón tay tròn trịa của cô, lộ ra răng nanh.

Tùy Thất vừa mới chìm vào mộng đẹp, chợt cảm thấy đầu ngón tay phải truyền đến cảm giác đau nhẹ.

Cô chậm rì rì mở mắt ra, liền thấy Liên mèo con lông tóc hỗn độn đang hung tợn ngậm ngón tay mình mà c.ắ.n.

Chậc, toàn bộ sức lực đều dùng để làm biểu cảm rồi.

Cô đưa tay về phía trước: “Cứ c.ắ.n tự nhiên, đừng khách sáo.”

Nói xong liền tiếp tục ngủ say.

Liên mèo con tức điên, c.ắ.n hết mười ngón tay của cô một lượt, cho đến khi tự mình c.ắ.n đến thở hồng hộc, lăn ra ngủ.

Trong lều vang lên tiếng ngáy nhỏ của mèo con, Tùy Thất đang giả vờ ngủ mở mắt ra, cười dịch đến bên cạnh nó, cuốn nó vào trong lòng, dán dán ngủ.

Tùy Thất cảm thấy mình mới ngủ được một lúc, đã bị Liên hoàn chưởng đệm thịt của Liên mèo con vỗ tỉnh.

A, cái đệm thịt mềm nhũn này, thật hy vọng sau này ngày nào cũng được đ.á.n.h thức như vậy.

Cô mơ màng mở mắt, nhìn thấy Liên mèo con ngồi xổm bên đầu mình, cảnh giác nhìn ra ngoài lều.

Cô nhẹ giọng nói: “Sao thế?”

Thân hình đột nhiên lắc lư, cô lúc này mới phát hiện, cái lều dưới thân đang di chuyển.

Nói đúng hơn, là bị khiêng đi.

Ngoài lều còn truyền đến tiếng nói chuyện mơ hồ: “Bên này bên này.”

“Đi nhanh lên, nước biển dâng lên rồi.”

Giọng trẻ con rất non nớt, nghe tuổi tác không lớn.

Cô ôm Liên mèo con vào lòng, kéo khóa cửa lều ra một khe hở.

Nhìn qua khe hở, đập vào mắt đều là nước biển sâu thẳm, chỗ cô đặt lều ban đầu đã bị nước biển nhấn chìm.

Tùy Thất hơi ngẩn ra, cô cố ý chọn chỗ đất cao, không ngờ vẫn bị nước triều dâng ngập.

Đang thất thần, trước mắt đột nhiên thò ra một cái đầu nhỏ.

Mắt tròn, mũi tròn, mặt tròn.

Đôi mắt đen láy như quả nho cười cong thành hình trăng non: “Tỷ tỷ, chị tỉnh rồi à?”

Tùy Thất chớp chớp mắt, trên mặt cũng mang theo vài phần ý cười: “Em gái nhỏ, muốn đưa bọn chị đi đâu thế?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sinh Tồn Tận Thế: Ta Dẫn Phế Đội Quét Sạch Server - Chương 204: Chương 204: Cưỡng Ép "hít Mèo", Khách Đến Lúc Nửa Đêm | MonkeyD