Sinh Tồn Tận Thế: Ta Dẫn Phế Đội Quét Sạch Server - Chương 450: Gặp Gỡ Căn Cứ Trưởng
Cập nhật lúc: 11/01/2026 19:32
Tùy Thất gật đầu: “Ừ, vẫn luôn mở mà.”
Mục Cũng nghe toàn bộ cuộc đối thoại: “…… Sẽ không có việc gì đâu.”
Tùy Thất cười nhìn cô ấy: “Cẩn thận chút cũng không có hại gì, chúng ta đi thôi.”
Đang định đi, Diệp Tình tay cầm cái muôi múc cháo to, từ lều nhựa chạy ra.
“Tùy Thất, cô đi đâu thế, khi nào về?”
“Đi làm chút việc riêng, sẽ về nhanh thôi.”
“Vậy được, nhất định phải chú ý an toàn.”
“Yên tâm đi.”
Tùy Thất đi theo Mục Cũng vào căn cứ Khôn Châu.
Căn cứ bốn phía được bao quanh bởi tường bê tông cao ngất, trên đỉnh tường giăng đầy lưới sắt có gai.
Bên trong tường vây, từng hàng chung cư đan xen có trật tự.
Cứ cách hơn mười mét là có thể gặp một tháp canh, trên tháp gắn đèn pha công suất lớn cùng s.ú.n.g máy hạng nặng, thỉnh thoảng có người tuần tra trên tháp.
Mục Cũng dẫn Tùy Thất đi về phía Đông Nam căn cứ, trên đường đi qua một sân huấn luyện trống trải, bên trong có không ít người đang khí thế ngất trời luyện tập cách đấu.
Trên đường gặp không ít cư dân trong căn cứ, bọn họ nhìn thấy Mục Cũng đều thập phần nhiệt tình chào hỏi.
Có thể thấy được Mục Cũng rất được bọn họ kính yêu.
Sau khi vào căn cứ đi được hơn hai mươi phút, Mục Cũng mới mở miệng nói: “Tới rồi, chào mừng đến với Đội Diệt Thi.”
Cô ấy vén tấm rèm cửa màu xanh quân đội lên, Tùy Thất trực tiếp bốn mắt nhìn nhau với mười ba người phía sau rèm.
Bọn họ ngồi tùy ý trên ghế sô pha, bàn trà và t.h.ả.m trong phòng khách.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tùy Thất, trong mắt họ lóe lên ánh sáng, đồng thời lao về phía cô.
“Chắc hẳn vị này chính là đầu bếp làm thịt kho tàu đi.”
“Lớn lên xinh đẹp như vậy thì thôi đi, tay nghề cư nhiên còn tốt như vậy.”
“Món thịt kho tàu cô làm hôm nay thật sự thơm muốn ch·ết tôi.”
“Nếu không phải vội về căn cứ phục mệnh, tôi nhất định phải đi mua một phần.”
“Đầu bếp, thịt ba chỉ tươi ngon nhất đã thái sẵn rồi.”
“Hành gừng tỏi bát giác quế bì cùng các loại gia vị cũng chuẩn bị đầy đủ hết.”
“Phòng bếp ở bên này, đầu bếp mời cô.”
Tùy Thất bị bọn họ vây quanh, chân không chạm đất bị đưa vào phòng bếp.
Có người cẩn thận đeo tạp dề cho cô, có người bắc nồi đổ dầu, có người bưng một chậu lớn thịt ba chỉ đã thái sẵn đến tầm tay cô.
Nhất cử nhất động đều lộ ra sự khao khát mãnh liệt đối với thịt kho tàu.
Tùy Thất cũng không trì hoãn, trực tiếp bắt tay vào làm.
Chần nước, thắng nước màu, nêm gia vị, đảo đều cho dậy mùi rồi thêm đủ nước, lửa lớn chuyển lửa nhỏ, đậy nắp nồi.
Cô vỗ vỗ tay: “Hầm thêm 40 phút nữa là được.”
Các thành viên Đội Diệt Thi đang canh giữ ở phòng bếp chờ ăn thịt phát ra tiếng kinh hô:
“Còn phải hầm 40 phút nữa á!”
“Tôi muốn ăn ngay bây giờ.”
“A, t.r.a t.ấ.n tàn nhẫn quá.”
“Khổ hình, đây là khổ hình!”
“Đói quá đói quá đói quá, tôi thật sự đói quá.”
Tùy Thất nhìn quanh phòng bếp một vòng, hỏi: “Các người không nấu cơm à?”
“………”
“Tứ Nhi, cậu nấu cơm chưa?”
“Chưa a, không phải Nhị ca phụ trách nấu cơm sao?”
“Đừng có ném nồi sang cho anh.”
“Em không ném a, em nhớ là đã bảo Nhị ca rồi mà.”
“Mày nhớ nhầm rồi, đồ ngu.”
“Thật phục, còn cãi nhau cái gì, bây giờ mau nấu đi.”
“Gạo tẻ ở đâu?”
“Đây này đây này.”
Mục Cũng đỡ trán thở dài, Tùy Thất chọc chọc vai cô ấy: “Dẫn theo bọn họ đi đ.á.n.h tang thi, vất vả lắm nhỉ.”
Mục Cũng lắc đầu: “Đừng nhắc tới chuyện đau lòng này.”
Tùy Thất săn sóc ngậm miệng lại.
Các đội viên của Mục Cũng sau khi cắm cơm xong, liền bắt đầu một ngày dài như một năm chờ đợi.
Cứ cách hai phút lại có người vào bếp hỏi:
“Ăn được chưa?”
“Thịt được chưa?”
“Còn phải bao lâu nữa?”
Sau khi bị hỏi lặp lại hơn ba mươi lần, Tùy Thất phiền, cô nhìn về phía Mục Cũng bên cạnh: “Bảo đội viên của cô câm miệng được không?”
Mục Cũng đi ra khỏi bếp, đóng cửa bếp lại.
Bên ngoài vang lên một trận tiếng binh bốp, sau đó hoàn toàn yên tĩnh.
Tai Tùy Thất được thanh tịnh.
Thịt kho tàu trong nồi từ từ hầm đến mềm nhừ, lửa lớn thu nước xong cô nếm thử một miếng, hương vị tuyệt vời.
Cô đẩy cửa bếp ra, b.úng tay một cái: “Ăn cơm.”
Mục Cũng cùng mười ba đội viên của cô ấy bưng bát đũa lao vào bếp, trực tiếp vây quanh nồi khai tiệc.
Tùy Thất trực tiếp bị đẩy ra khỏi bếp.
“Mẹ ơi, thơm quá.”
“Ăn với cơm quả thực tuyệt vời.”
“Cho tôi xin tí cơm.”
“Tiểu muội, em múc nhiều thịt quá đấy!”
“Không nhiều không nhiều.”
“Mau câm miệng ăn nhanh đi.”
“Tôi mới ăn ba miếng sao đã thấy đáy rồi, lũ thùng cơm các người, chừa chút cho đầu bếp với chứ.”
Nghe được có người còn biết để phần cho mình, Tùy Thất rất là vui mừng.
Cô đứng trong bếp mệt mỏi, định ngồi lên sô pha nghỉ ngơi một lát, vừa quay đầu liền chạm mặt với một người phụ nữ mặc quân phục màu trắng phía sau.
Tùy Thất bị dọa run lên: “Đậu má!”
Cô ôm trái tim nhỏ đang đập loạn xạ: “Dì ơi, dì đi đường phát ra tiếng động chút đi, làm cháu sợ muốn ch·ết.”
Mục Tiêu Vân cười xin lỗi với cô: “Ngại quá, ta không cố ý, không nghĩ tới sẽ dọa cháu.”
Bà nhìn kỹ Tùy Thất, giơ tay ra hiệu: “Cháu chính là Tùy Thất sở hữu kho hàng tùy thân phải không.”
Tùy Thất:…………
Chậc, phía chính phủ sao lại tùy tiện tiết lộ thông tin người chơi thế nhỉ?
