Sinh Tồn Tận Thế: Ta Dẫn Phế Đội Quét Sạch Server - Chương 594

Cập nhật lúc: 11/01/2026 20:09

Lần đầu tiên trong đời thật lòng mong muốn mất đi vị giác.

Các đồng đội nhìn cô với ánh mắt đồng cảm.

Tả Thần vỗ vai cô: “Lại phải tiếp tục chịu khổ rồi.”

Tùy Thất ngửa đầu nhìn trời: “Tôi sẽ kiên cường.”

Muội Bảo nói: “Không sao đâu Tùy tỷ, em có thể tiếp tục hát dỗ chị ăn.”

“Cảm ơn bảo bối của chị.”

Cô rắc rắc ăn xong thanh dinh dưỡng, vẫn cảm thấy bụng trống rỗng: “Mấy ngày nay khẩu vị của tôi hình như lớn hơn, trước đây một thanh dinh dưỡng có thể ăn no bảy phần, bây giờ ăn xong chỉ có thể nói là không đói.”

Thẩm Úc hào phóng nói: “Muốn uống m.á.u vị mù tạt thì cứ nói.”

Muội Bảo không chịu thua kém: “Máu vị dâu tây muối tùy chị uống.”

Tả Thần lập tức theo sau: “Máu vị cống rãnh cũng luôn sẵn sàng cho chị.”

Tùy Thất mỉm cười từ chối: “Cảm ơn, chắc tôi sẽ không có nhu cầu này đâu.”

Tả Thần cười nhẹ nói: “Đừng nói chắc như vậy chứ, thánh duệ Huyết tộc.”

Tùy Thất lộ ra một hàm răng trắng: “Đợi tôi có răng nanh rồi nói sau.”

Bốn người nói nói cười cười ăn xong bữa sáng, dựa theo ký hiệu mảnh ghép trên bản đồ, đi đến điểm kích hoạt trò chơi.

Nơi gần nhất cách họ hơn một trăm km.

Khoảng cách quá xa, bong bóng của Tả Thần không có đất dụng võ.

Tùy Thất cõng Muội Bảo, Tả Thần mang Dép lê Sao Băng, cõng Thẩm Úc, bốn người tăng tốc lên đường.

Đến vị trí mục tiêu, nghỉ ngơi một lát, tìm được điểm kích hoạt trò chơi rồi bắt đầu chơi.

Sau khi kết thúc liền nghỉ ngơi, chiều lại xuất phát đi chơi trận tiếp theo.

Đội Điên Trốn cứ như vậy một ngày hai trận, theo ký hiệu mảnh ghép trên bản đồ đi thẳng về phía đông.

Ngày thứ mười sinh tồn trên hành tinh Huyễn Du, họ đến một thành phố ven biển, thành Triều Âm.

Người chơi ở thành Triều Âm chắc không nhiều, vì đây là thành phố có nhiều ký hiệu mảnh ghép nhất trên bản đồ.

Bốn người Tùy Thất tìm một khoảng đất trống trong thành phố để nghỉ tạm, tiện thể ăn trưa.

Tùy Thất tìm được một món dễ ăn trong đống thức ăn khó nuốt, ăn ngấu nghiến.

Thẩm Úc dặn dò cô: “Ăn nhiều một chút, hai ngày nay cô dễ đói lắm.”

Tùy Thất gật đầu: “Ừm, tôi ăn thêm chút nữa.”

Từ hôm qua cô bắt đầu trở nên đặc biệt dễ đói, có cảm giác đói mà không ăn ngay, rất nhanh sẽ bắt đầu đau dạ dày, ch.óng mặt, còn bị tụt HP, phải ăn no mới có thể hồi phục bình thường.

Buổi tối còn đỡ hơn, không đói lắm, ban ngày thì không ổn, phải ăn năm bữa mới có thể kìm hãm cơn đói.

Vì lượng cơm ăn tăng mạnh này, sức chịu đựng của cô cũng được rèn luyện.

Thạch trái cây siêu cay, bánh quy vị nước cơm thừa, bánh mì vị xi măng đều không thành vấn đề, đều bị cô ăn sạch.

Người đói bụng quả nhiên cái gì cũng ăn được.

Trừ sô cô la vị phân, hiện tại cô vẫn chưa dám thử.

Nhưng cũng không trốn được bao lâu, vì thức ăn hiện có của cô chỉ đủ ăn thêm một ngày.

Ngày mai cô sẽ phải ăn sô cô la vị phân.

Trời ơi, thật hy vọng thời gian dừng lại ở hôm nay.

Tùy Thất rưng rưng muốn khóc.

Tả Thần nhìn đồ ăn sắp hết của cô, nói: “Hôm nay kết thúc trò chơi sớm, chúng ta đi tìm thêm vài điểm vật tư, xem có tìm được thức ăn chuyên dụng cho Huyết tộc không.”

Tùy Thất, Thẩm Úc và Muội Bảo: “Được.”

Nhanh ch.óng giải quyết xong bữa trưa, họ dựa theo ký hiệu trên bản đồ đi đến điểm kích hoạt trò chơi gần nhất.

Dứt khoát vượt qua hai trận trò chơi, bốn người bắt đầu tìm kiếm điểm vật tư.

Từ chiều tìm đến tối, kho tùy thân của Tùy Thất chứa không ít vật tư, nhưng không có món nào cô có thể ăn.

Khi bốn người ngồi cùng nhau ăn tối, cô nhai món đồ sấy khô chuyên dụng cho Huyết tộc vị xăng, không khỏi chìm vào suy tư: Nhà phát hành có phải đang gài bẫy cô không?

Cô tự trả lời mình: Chắc chắn là vậy.

Tả Thần bên cạnh nhìn bộ dạng cô mặt không biểu cảm nhét đồ sấy khô vào miệng, tán thưởng nói: “Tùy tỷ của tôi cũng trưởng thành rồi.”

Tùy Thất nhếch khóe miệng: “Cuộc sống ép buộc.”

Thẩm Úc đưa cho cô một chai nước: “Súc miệng đi.”

Cô đau lòng che miệng: “Anh chê miệng tôi hôi à?”

Thẩm Úc: “… Không có.”

Tùy Thất híp mắt đến gần Thẩm Úc: “Vậy sao anh lại im lặng một giây?”

Thẩm Úc giơ hai ngón tay đẩy đầu cô về chỗ cũ, nhét chai nước vào tay cô: “Sợ cô bị chính mình hun cho ngất, súc miệng đi.”

“Ồ.” Tùy Thất đi sang một bên, ngoan ngoãn súc miệng xong, mùi xăng trong miệng không hề giảm đi chút nào.

Cô hai tay chống nạnh, há miệng cho bay mùi.

Tả Thần đi đến bên cạnh cô đứng yên, hỏi: “Sao tự dưng lại bắt đầu làm nghệ thuật trình diễn?”

Tùy Thất: “Nhìn cho kỹ vào, chỉ là cho bay bớt mùi trong miệng thôi.”

Tả Thần cười hai tiếng: “Tôi cũng đến cho bay mùi.”

Anh ta học động tác chống nạnh há miệng của Tùy Thất.

Chưa đầy một phút, Thẩm Úc và Muội Bảo cũng đến, chống nạnh há miệng.

Bốn người dùng động tác y hệt nhau đứng thành một hàng.

Tùy Thất nghiêng đầu liền thấy bộ dạng ngốc nghếch há to miệng của ba người đồng đội, lập tức không nhịn được, cười đến đứng không vững.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sinh Tồn Tận Thế: Ta Dẫn Phế Đội Quét Sạch Server - Chương 564: Chương 594 | MonkeyD