Sinh Tồn Tận Thế: Ta Dẫn Phế Đội Quét Sạch Server - Chương 63: Ăn Lẩu Trên Băng, Địch Nhân Thèm Đến Khóc
Cập nhật lúc: 08/01/2026 17:10
Cái khoan băng trong tay Tả Thần xoay tròn có tiết tấu trên mặt băng, vụn băng văng khắp nơi, lớp băng dày nặng dần dần bị xuyên thấu, tiếng vang bén nhọn thu hút không ít ánh mắt người chơi.
Sáu người bị chú ý lại không hề hay biết, Tả Thần hết sức chăm chú khoan băng, năm người nhóm Tùy Thất hết sức chăm chú xem hắn khoan băng.
Thẳng đến “Rầm” một tiếng, khoan băng hoàn toàn xuyên thủng lớp băng, nước hồ trong veo rét lạnh từ miệng hang băng hình tròn dâng lên.
Tả Thần nghe tiếng ‘oa’ vang lên một mảnh.
Tùy Thất dùng túi lưới vớt sạch sẽ vụn băng, lấy ra lều trại dựng lên, đoàn người gấp không chờ nổi chui vào lều trại.
Hơn 100 người chơi đang run bần bật trong gió lạnh chấn kinh rồi.
“Vãi chưởng! Cô ta lấy lều trại từ đâu ra thế?”
“Có phải tôi đói đến hoa mắt rồi không?”
“Cô ta có không gian trữ vật!”
“Bọn họ ở trong lều trại ấm áp vượt qua đêm cuối cùng, mà tôi chỉ có thể ở trong gió lạnh đông thành ch.ó?”
Giang Trần nhìn thấy Tùy Thất chui vào lều trại, mắt đều đứng tròng: “Tôi thật là phục, sao chuyện tốt gì cũng để cô ta chiếm hết thế.”
Lều trại câu cá trên băng rắn chắc, Tống Diễn cùng Thẩm Úc dùng rương gỗ rỗng ghép thành bàn để cắt thịt rửa rau, Tùy Thất chuẩn bị xong nước cốt lẩu cùng phối liệu, đang dùng bếp ga xách tay nấu nước.
Muội Bảo cầm cần câu đang câu cá, Tả Thần cùng Tống Dữ vây quanh bên cạnh cô bé, mắt không chớp nhìn chằm chằm hang băng.
Tả Thần cùng Muội Bảo thay phiên câu một hồi lâu, nửa cái bóng cá cũng chưa thấy đâu, thẳng đến khi Muội Bảo nhét cần câu vào trong tay Tống Dữ.
Tống Dữ vừa muốn lắc đầu từ chối, cần câu trong tay trầm xuống, Tả Thần cùng Muội Bảo nhao nhao hô lên: “Kìa kìa kìa, cá c.ắ.n câu, cá c.ắ.n câu.”
Ba người luống cuống tay chân kéo lên một con cá vây băng nặng bốn cân.
Muội Bảo vỗ tay tán dương, quay đầu báo tin vui cho Tùy Thất: “Tùy tỷ, Tiểu Đảo ca ca câu lên được một con cá lớn.”
Tùy Thất giơ ngón tay cái lên: “Tiểu Đảo đỉnh.”
Tống Dữ đè khóe miệng xuống không được, thẹn thùng cười rộ lên, ý cười còn chưa rơi xuống, cần câu lại trầm xuống.
Tả Thần tán thưởng nói: “Không nghĩ tới Tiểu Đảo lại là thánh câu cá.”
Tống Diễn nhìn dáng vẻ sinh động của Tống Dữ khi luống cuống túm cần câu, ý cười trong mắt liền không tan đi.
Thẩm Úc thuần thục làm sạch vảy và nội tạng con cá vây băng, Tống Diễn cắt thịt cá thành lát mỏng, Tùy Thất thả nước cốt lẩu vào trong nước sôi.
Ùng ục ùng ục, nước dùng sôi trào tản mát ra hương khí nồng đậm, nguyên liệu nấu ăn đã chuẩn bị ổn thoả: Thịt cá tươi mới trong suốt như pha lê, từng khay từng khay thịt dê bò cuộn, đậu hủ tuyết trắng, rau dưa xanh biếc, nấm tươi ngon……
Tùy Thất nhìn mà nước miếng sắp chảy xuống, gắp một miếng thịt cá to nhúng vào trong nồi: “Ăn cơm thôi ~”
Tả Thần bế Muội Bảo cùng Tống Dữ bay nhanh đến bên bàn ăn, pha xong nước chấm, gắp miếng thịt cá đã chín chấm một cái rồi ăn.
A, quả thực thơm muốn xỉu.
Bận tâm đến hai bạn nhỏ, Tùy Thất không làm nước lẩu quá cay, nhưng vẫn như cũ tươi ngon mười phần, sáu người vây quanh nồi lẩu, ăn đến ch.óp mũi đổ mồ hôi.
Hương khí theo khe hở lều trại chuồn ra ngoài, phiêu tán trong không khí lạnh băng.
Những người chơi đang gặm bánh mì khô cứng trong gió lạnh ngừng nhai: “Bọn họ đang ăn cái quái gì thế? Còn tôi đang ăn cái quái gì thế này?”
Người chơi uống nước lạnh cầm hơi, khắc sâu cảm nhận được sự chênh lệch giữa người với người: “Là muốn làm tôi thèm c.h.ế.t để loại trừ tôi sao? Thủ đoạn thật ác độc.”
Ba người nhóm Lâm Phong càng là bị mùi thơm làm cho ruột gan cồn cào, hạnh phúc của kẻ địch làm người ta lạnh lòng.
Lục Nhung lần thứ sáu bị vị dịch dinh dưỡng đậu xanh trong miệng làm cho buồn nôn (yue), thật sự là uống không nổi nữa.
Nàng lau miệng, quyết định cúi đầu trước kẻ địch: “Tôi muốn đi đổi đồ ăn với Tùy Thất, các người có muốn không?”
“Cái gì?” Lâm Phong cảm thấy chính mình bị phản bội, “Cô tha thứ cho cô ta? Cô muốn hòa hảo với cô ta à.”
“Giao dịch mà thôi, không nói chuyện tình cảm.” Nàng đội mũ áo lông vũ lên, dùng khăn quàng cổ che khuất hơn nửa khuôn mặt chỉ lộ đôi mắt, “Như vậy cô ta sẽ không nhận ra tôi.”
Nói xong tự tin đi về phía lều trại của Tùy Thất.
“Cốc cốc cốc.”
Lều trại bị vỗ vang, mấy người đang ăn uống hăng say sôi nổi ngẩng đầu.
Một giọng nam trong trẻo vang lên: “Xin chào, chúng tôi muốn đổi chút đồ ăn với các bạn, có tiện không?”
Tùy Thất cảm thấy thanh âm này có vài phần quen tai, nàng đứng dậy kéo khóa, đối diện với một khuôn mặt trẻ con tươi cười đầy mặt, bên má treo hai cái má lúm đồng tiền.
Bùi Dực thấy gương mặt quen thuộc cũng sửng sốt, ngây người quay đầu nói với người phía sau: “Liên ca, là người quen.”
Vừa xoay người lại liền không chút khách khí chui vào lều trại, Tùy Thất túm lấy cổ áo Bùi Dực, đang định ném hắn ra ngoài, một lọn tóc quăn màu bạc lạnh lẽo rũ xuống trên tay nàng, mùi linh sam nhàn nhạt thấm vào xoang mũi.
Nàng ngước mắt nhìn lại, đối diện với một lọ đồ hộp hoàng đào cỡ lớn, phía sau đồ hộp Liên Quyết lộ ra nửa khuôn mặt lạnh lùng, lễ phép nói: “Quấy rầy.”
Sau đó hết sức tự nhiên tiếp nhận cổ áo sau của Bùi Dực từ trong tay Tùy Thất, xách hắn vào lều trại.
