Sinh Tồn Trên Biển, Cô Nghe Được Tiếng Lòng Của Vạn Vật - Chương 256
Cập nhật lúc: 02/04/2026 07:10
Tần Chiêu gật đầu, tay nắm giữ tấm thẻ đen vô hạn mà Thuyền Gỗ Bá Đạo đưa, cô thật sự không thiếu tiền này.
Tuy nhiên nói như vậy thì nếu các người chơi khác muốn vào hội đấu giá mua gì đó, bắt buộc phải nghĩ cách kiếm được Nhật Huy Tệ rồi.
Vừa nói, Tần Chiêu bỗng liếc thấy cuốn sách Cua Nhỏ đang cầm trên tay [Đảo Chủ Phúc Hắc: Long Phi Bỏ Trốn Mang Theo Con], khóe miệng giật giật.
Thật ra đôi khi cô cũng rất suy sụp, cứ cảm giác thế giới này thật sự là một cái fanfic khổng lồ về Đảo chủ x Ai đó vậy.
Cô thản nhiên dời mắt đi, giả vờ như không thấy.
"Các người ở đâu?"
[Cua Nhỏ Gian Thương Đen Tối]: Hầy, ngôi chùa nát ngoài thành ấy. Chị không biết đâu, chỗ ở trong Thành Thánh Huy đắt c.ắ.t c.ổ! Thế nên, con tìm được một chỗ vừa miễn phí vừa rộng rãi! Nếu chị không có chỗ đi, có thể đến chen chúc với bọn con, con chỉ thu chị giá hữu nghị 1000 Nhật Huy Tệ thôi.
Tần Chiêu:...
Con Cua Nhỏ này, đúng là không đổi được cái nết.
Có điều, ngôi chùa?
Tần Chiêu dường như nhớ ra điều gì. Cô nhớ Nghiên Cứu Sinh từng nói, nếu anh ta c.h.ế.t, hãy bảo cô đến đó tìm thứ gì đó.
Tuy rằng hiện tại lập trường phe phái của tên kia có chút mơ hồ, đồ để lại trong chùa chắc cũng bị lấy đi rồi, nhưng Tần Chiêu cảm thấy ngôi chùa đó cũng không đơn giản.
Nghĩ đến đây, cô có vài phần hứng thú. Thế là bèn hẹn với hai c.o.n c.ua, đợi dạo xong sẽ cùng bọn họ về chùa.
Thế là tiếp theo, Tần Chiêu đi theo sau hai c.o.n c.ua, nắm rõ đại khái cấu trúc của cả tòa thành trì.
Cũng lúc này cô mới phát hiện, Thành Thánh Huy lại là một tòa thành dưới lòng đất, nhưng ánh sáng bên ngoài lại là vĩnh hằng.
So với những thành trì cổ xưa, nơi này lại tràn ngập cảm giác tương lai của công nghệ máy móc. Nhưng đám lính canh phòng nghiêm ngặt bên đường lại có chút không ăn nhập.
Đi một lúc thì đi ngang qua vài kiến trúc phế tích lạc lõng.
Tần Chiêu nhìn hai lần.
Bên trên hiện ra vài dòng chữ nhãn dán: [Hiệp Hội Ma Pháp Sư Bỏ Hoang], [Hiệp Hội Dũng Giả Bỏ Hoang]...
[Ting! Phát hiện nhiệm vụ ẩn! Có nhận hay không?]
Mí mắt Tần Chiêu giật một cái. Lại là nhiệm vụ ẩn?
[Ting! Do danh vọng của người chơi tại thành trì hiện tại quá thấp, nhận thất bại!]
Người chơi nào đó từng g.i.ế.c c.h.ế.t Thành chủ khiến danh vọng trở thành số âm ho khan một tiếng, đành phải tiếc nuối từ bỏ việc nhận nhiệm vụ.
Haizz, sao mà keo kiệt thế chứ.
Tần Chiêu có chút tiếc nuối, thế này chẳng phải nói ở Thành Thánh Huy không có nhiệm vụ nào cô có thể nhận sao?
Nhưng tiếp theo cô phát hiện, sự việc còn lâu mới đơn giản như vậy.
Không chỉ không thể nhận nhiệm vụ, cô thậm chí không thể vào bất kỳ cửa hàng nào, cũng như một số kiến trúc nhìn qua là biết không đơn giản.
[Ting! Người chơi đã bị Thành Thánh Huy cho vào danh sách đen, vui lòng không xông vào, nếu không sẽ kích hoạt cảnh báo!]
Điều này làm Tần Chiêu có chút khó xử.
Đột nhiên, bên tai truyền đến tiếng ồn ào huyên náo.
"Vãi chưởng, thành trì ngầu đét!"
"Nhiều đồ ngon thế! Sao toàn đòi Nhật Huy Tệ vậy, Đồng Mặt Trăng không được à? Cùng lắm thì Tiểu Đảo Tệ cũng được mà! Haizz!"
Nhìn đám người chơi đi đến gần tiệm v.ũ k.h.í mà cô vừa bị văng ra, Tần Chiêu dời mắt đi.
Người chơi đã vào sân rồi.
Mục đích lần này của cô là hội đấu giá, cũng như thám thính thêm nhiều bí mật về thế giới này.
Do bị cho vào danh sách đen, Tần Chiêu đành phải đi dạo không mục đích, xem có manh mối gì không.
Không bao lâu sau, cô phát hiện xung quanh trở nên thoáng đãng hơn, binh lính giới nghiêm cũng ngày càng nhiều.
Cô dừng bước, ánh mắt rơi vào quảng trường trung tâm thành phố, ở đó có một trận pháp dịch chuyển màu xanh lam.
Xung quanh có không ít binh lính mặc áo giáp dày nặng vây quanh, chỉ thấy ánh sáng xanh lóe lên. Một nhóm người nhìn qua là biết người chơi xuất hiện trên quảng trường.
Hóa ra là dựa vào cái này để truyền tống tới à.
Tần Chiêu nghĩ ngợi, từ bỏ ý định đến gần xem xét, mà đi về phía đám đông đang tụ tập ở đầu bên kia.
"Đừng tranh, đừng tranh! Nhiệm vụ này tôi nhận rồi! Tôi đến trước!"
Trong tiếng ồn ào không thiếu những người chơi xô đẩy nhau, Tần Chiêu ngẩng đầu, nhìn về phía [Bảng Thông Báo] trước mặt.
Đây là bảng thông báo của Thành Thánh Huy, bên trên dán không ít bố cáo. Có tuyển dụng, có treo thưởng, có truy nã, cũng có thông báo của chính quyền.
Người chơi đông, chẳng mấy chốc đã nhận hết các nhiệm vụ tuyển dụng và nhiệm vụ dán trên đó, chỉ còn lại một số bố cáo và lệnh treo thưởng.
Tần Chiêu còn nhìn thấy lệnh truy nã của chính mình ở trên đó.
[Truy nã - Người chơi chưa biết: Ám sát Thành chủ, lưu vong trên biển. Treo thưởng hậu hĩnh, bắt quy án. Phần thưởng nhiệm vụ: 100w Nhật Huy Tệ]
Cô lại đáng giá 100w cơ à?
Tần Chiêu cảm thấy có chút thú vị, bèn đưa tay ra, muốn thử xem có thể xé lệnh truy nã xuống không.
Chỉ là khoảnh khắc lòng bàn tay chạm vào bảng thông báo, cô lại nghe thấy tiếng hệ thống quen thuộc.
[Ting! Phát hiện Bảng Thông Báo Mê Tín Phong Kiến, có kéo vào nhóm chat không?]
[Bảng Thông Báo Mê Tín Phong Kiến]: Hôm nay, đại cát, nên ra ngoài! Ây da, đây không phải là Đảo chủ đại nhân sao. Hôm nay ngọn gió nào đưa ngài đến Thành Thánh Huy của chúng tôi thế, tìm Quân Lê đại nhân à.
Giây tiếp theo, giọng nói nịnh nọt này bỗng nhiên đổi tông.
[Bảng Thông Báo Mê Tín Phong Kiến]: Đại nhân, cuối cùng ngài cũng g.i.ế.c c.h.ế.t cái tên bát tự khắc ngài này rồi! Tôi đã nói sớm rồi mà! Thằng bé này mạng cứng, khắc ngài đấy! Lúc đó ngài cứ không nghe, còn năm lần bảy lượt muốn cứu hắn! (Lau nước mắt) Ngài nói xem, sớm xử đẹp tiểu nhân có phải tốt hơn không!
"Ta cứu hắn?" Tần Chiêu có chút không dám tin.
[Bảng Thông Báo Mê Tín Phong Kiến]: Đại nhân ngài nói xem, quý nhân hay quên mà. Ngài quên rồi, mạng của hắn là do ngài nối cho đấy. Nếu không phải ngài đồng ý, Quân Lê chỉ là một Nhân tộc bình thường, tối đa hai trăm năm là c.h.ế.t già rồi.
Ta cho? Tần Chiêu nhíu mày.
[Bảng Thông Báo Mê Tín Phong Kiến]: Đúng vậy, dù sao cũng là đứa trẻ đại nhân ngài nuôi lớn, ngài luôn mềm lòng. Có điều, ngài có muốn rút một quẻ Tarot không, tôi xem vận thế cho ngài? Tài vận? Sự nghiệp? Tình duyên? (Móc bài Tarot ra)
