Sinh Trưởng Ngược Chiều - Chương 1
Cập nhật lúc: 19/09/2026 12:01
Xa cách suốt bao nhiêu năm trời không gặp lại, câu nói đầu tiên thốt ra từ miệng người mẹ ruột khi vừa nhìn thấy bóng dáng tôi thế mà lại là: "Mày thế mà vẫn còn sống cơ à?"
Hai người anh trai thường xuyên bắt nhốt tôi vào bên trong hầm để xe tối tăm của gia đình.
Một khi đã bị tống giam vào cái chốn địa ngục ấy, việc tôi có thể sống sót bước chân ra ngoài được hay không thì hoàn toàn phải phó mặc vào sự may rủi của số phận.
Thế nhưng chuỗi ngày bị giam cầm trong bóng tối ấy, trên thực tế lại chỉ là phương thức bạo hành và đày đọa nhẹ nhàng nhất trong số muôn vàn những ngón đòn tàn nhẫn mà bọn họ đã từng trút xuống đầu tôi.
……………….
Thuở còn thơ ấu, người duy nhất ngày ngày lặn lội đến tận cổng trường mầm non để đưa đón tôi đi học, xưa nay vĩnh viễn chỉ có một mình bà ngoại già nua.
Mỗi lần tôi tò mò ngây thơ ngửa đầu hỏi bà ngoại rằng bố mẹ đẻ của tôi rốt cuộc đã đi đâu rồi, bà chỉ biết nghẹn ngào c.ắ.n c.h.ặ.t môi nén tiếng thở dài, tuyệt nhiên không hé răng nói nửa lời.
Mãi cho đến một ngày nọ, người bà vốn xưa nay chưa từng bao giờ nặng lời hay nổi nóng với tôi, bỗng nhiên không kiềm chế nổi xúc động mà gắt gỏng quát lớn vào mặt tôi:
"Cháu hãy khắc cốt ghi tâm lấy lời bà dặn đây này: Bố mẹ đẻ của cháu đã c.h.ế.t sạch từ lâu rồi!"
Mãi cho đến khi tôi chính thức bước chân vào lớp một trường tiểu học, bà ngoại nhận thấy đứa cháu gái nhỏ dại đã bắt đầu biết suy nghĩ và hiểu chuyện hơn, bà mới chính thức kể lại toàn bộ sự thật đẫm m.á.u về người bố và người mẹ tàn độc của tôi.
"Năm xưa mẹ cháu còn chưa học xong chương trình cấp hai cơ sở, đã nhẫn tâm lén lút trộm cắp sạch sành sanh toàn bộ tiền của tích lũy trong nhà rồi trốn chạy ra ngoài xã hội bươn chải, ở nơi đất khách quê người cô ta đã quen biết rồi cặp kè với bố của cháu.
Bà ở nhà làm sao nỡ lòng nào giương mắt đứng nhìn đứa con gái dứt ruột đẻ ra phải chịu cảnh đầu đường xó chợ khổ cực trăm bề, chính vì vậy kể từ ngày hôm đó, bà cùng với cậu ruột của cháu đã ròng rã lặn lội ngược xuôi suốt bao nhiêu năm trời để tìm kiếm tung tích của cô ta.
Giá như bà sớm biết trước được cái kết cục tán gia bại sản t.h.ả.m khốc về sau này, thì thà rằng năm xưa cứ để mặc xác cho cô ta tự sinh tự diệt ngoài đường, bà nhất quyết sẽ vĩnh viễn không bao giờ cất công đi tìm lại đứa con nghịch t.ử ấy nữa!"
Sau khi người mẹ ruột trở về nhà, cô ta liền nằng nặc khóc lóc đòi hỏi người cậu ruột bắt buộc phải sắp xếp thu xếp cho cả hai vợ chồng cô ta vào làm việc trong công ty kinh doanh của cậu.
Nào ngờ đâu vừa mới chân ướt chân ráo bước chân vào doanh nghiệp chưa được bao lâu, hai kẻ lòng lang dạ thú ấy đã âm thầm bắt tay cấu kết với nhau, lén lút làm giả sổ sách kế toán gian lận tài chính, âm thầm bán tống bán tháo các chi nhánh và cơ sở sản xuất trọng yếu của công ty ra bên ngoài, rồi tinh vi giăng bẫy đẩy toàn bộ những khoản nợ nần khổng lồ phi pháp sang đầu người cậu ruột gánh chịu.
Đợi đến khi người cậu ruột bàng hoàng phát hiện ra chân tướng thì mọi sự đã an bài thành ván đã đóng thuyền từ lâu rồi, trong suốt quãng thời gian đen tối cùng quẫn ấy, người cậu chỉ biết tự giam mình trong bốn bức tường phòng ngủ lạnh lẽo uống rượu giải sầu trong nỗi tuyệt vọng cay đắng, thế nhưng trong suốt chuỗi ngày ấy, người mẹ ruột của tôi tuyệt nhiên không một lần bước chân qua thăm hỏi hay đoái hoài quan tâm.
"Về sau này, đám giang hồ đòi nợ thuê ngoài xã hội đen đã lần theo dấu vết tìm đến tận nơi lôi cậu cháu ra đ.á.n.h đập tàn nhẫn một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, vì quá đỗi quẫn bách và bế tắc không còn lối thoát, cậu cháu đã nghĩ quẩn rồi nhảy từ trên tầng lầu cao xuống đất tự vẫn kết liễu cuộc đời.
Trong khi đó, bố mẹ đẻ của cháu lại nhân cơ hội ấy dùng một mức giá rẻ mạt như cho để thâu tóm và tiếp quản toàn bộ cơ nghiệp công ty của người cậu ruột, nào ngờ đâu sau này doanh nghiệp ấy lại ngày càng phát triển bành trướng lớn mạnh không ngừng, và đó chính là Tập đoàn Bạch Thị bề thế lẫy lừng của ngày hôm nay.
Kể từ sau cái ngày đại tang bi kịch kinh hoàng ấy, mái đầu của bà đã bạc trắng xóa chỉ sau một đêm dài đẫm nước mắt, bà đành phải ôm tro cốt lạnh lẽo của người con trai bất hạnh dọn dẹp chuyển hẳn về căn nhà nhỏ nơi vùng quê hẻo lánh này để nương tựa mưu sinh."
Thuở ấy đầu óc non nớt của một đứa trẻ lớp một như tôi căn bản chưa thể nào thấu hiểu và tiêu hóa hết nổi cái sự thật tàn bạo nghiệt ngã ấy, trong thâm tâm nhỏ bé của tôi lúc đó chỉ khắc sâu một chân lý duy nhất: Tôi tuyệt đối không bao giờ được phép làm cho bà ngoại phải rơi thêm một giọt nước mắt đau lòng nào nữa, và bản thân tôi cũng vĩnh viễn không có tư cách thay mặt người cậu đã khuất hay bà ngoại để mở lòng tha thứ cho tội ác tày trời của bố mẹ đẻ mình!
Năm tôi tròn tám tuổi, bố mẹ đẻ của tôi cùng hai người anh trai chính thức từ nước ngoài đáp máy bay quay trở về nước.
Thời điểm ấy, người anh trai thứ hai của tôi đã mười sáu tuổi, còn người anh cả thì đã tròn hai mươi tuổi tráng kiện.
Bà ngoại vốn dĩ tuyệt đối không bao giờ muốn để cho tôi phải có bất kỳ mối dây liên hệ hay dây dưa nào với cái gia đình tàn độc ấy nữa, thế nhưng vào cái ngày hồi hương về nước, hai kẻ ấy lại cố tình lựa chọn một phương thức vô cùng rình rang và phô trương rầm rộ trước công chúng.
Các cơ quan truyền thông báo chí và đài truyền hình thi nhau đưa tin rầm rộ khắp các mặt báo, ca ngợi rằng bọn họ là những doanh nhân thành đạt vang danh đất khách nay mang cả khối tài sản kếch xù quay trở về để đầu tư cống hiến xây dựng quê hương đất nước, và trong những bài phóng sự ấy, bọn họ vô tình nhắc đến sự tồn tại của đứa con gái út nhỏ bé bấy lâu nay vẫn luôn được gửi nuôi dưỡng tại quê nhà.
Kể từ sau cái ngày phát tài phát lộc trở nên giàu nứt đố đổ vách, thứ mà hai kẻ đạo đức giả ấy coi trọng hơn cả sinh mạng chính là thể diện và danh dự hão huyền trước mắt bàn dân thiên hạ.
Bị các cơ quan truyền thông săn đón phỏng vấn dồn dập như vậy, để giữ trọn cái vỏ bọc gia đình hạnh phúc hoàn mỹ, bọn họ đành phải c.ắ.n răng đ.á.n.h xe về tận quê nhà của bà ngoại để đón tôi về căn biệt thự hào môn nuôi dưỡng, thậm chí bọn họ còn cố tình để cho cánh phóng viên chụp lại bức ảnh bóng lưng gầy gò của tôi đăng báo, nhằm chứng minh cho toàn xã hội thấy rằng bọn họ thực sự là những bậc cha mẹ mẫu mực có trách nhiệm.
Khoảnh khắc người mẹ ruột nhìn thấy đứa con gái bé bỏng của mình sau bao năm xa cách, câu nói đầu tiên thốt ra từ miệng bà ta thế mà lại là:
"Ủa, mày thế mà vẫn còn sống nhăn răng cơ à?"
Tâm can của một đứa trẻ tám tuổi non nớt như tôi bỗng chốc như bị một chiếc gậy sắt giáng mạnh một đòn trời giáng vào n.g.ự.c, những lời kể nghẹn ngào năm xưa của bà ngoại lại một lần nữa dội về văng vẳng bên tai:
"Năm xưa sau khi mẹ cháu vừa mới dứt ruột sinh hạ cháu ra đời, cô ta căn bản chẳng hề muốn nhìn thấy mặt cháu, thế nhưng vì không thể vứt bỏ cháu ra đường nên cô ta đã nhẫn tâm muốn để cho cháu tự nhiên c.h.ế.t đói.
Cháu vừa mới cất tiếng khóc chào đời được vài ngày tuổi cô ta đã cấm tiệt không cho người ta cho cháu b.ú sữa mẹ, cháu bị bỏ đói cồn cào ruột gan ngày đêm gào khóc t.h.ả.m thiết, mẹ cháu nghe thấy tiếng khóc của cháu thì cảm thấy vô cùng phiền toái và bực bội, liền lạnh lùng ra lệnh cho người giúp việc trong nhà mau ch.óng bế cháu vứt đi đâu thì vứt.
Rất may mắn là người giúp việc ấy lại là người quen biết cũ của bà, bà liền lập tức lặn lội chạy đến van xin người ta giao cháu lại cho bà đem về nuôi nấng, và cái ngày bà bế cháu đỏ hỏn trên tay trở về nhà, cũng chính là lần đầu tiên hai bà cháu mình gặp mặt nhau kể từ sau khi cậu ruột của cháu qua đời."
Bước chân vào sống trong căn biệt thự xa hoa lộng lẫy của gia đình họ Bạch, đối với tôi căn bản không thể dùng từ "sinh hoạt" để hình dung nổi, mà cùng lắm chỉ là cố gắng tìm mọi cách để duy trì hơi tàn sống sót qua ngày mà thôi.
Tôi căn bản không hề có một căn phòng ngủ riêng cho bản thân mình, bất kỳ một chiếc ghế sô pha góc khuất nào trong phòng khách hay một tấm t.h.ả.m trải sàn lạnh ngắt nào cũng đều trở thành chiếc giường ngủ tạm bợ của tôi mỗi đêm.
