Sinh Trưởng Ngược Chiều - Chương 8
Cập nhật lúc: 19/09/2026 12:02
Thế nhưng tôi chưa từng một giây một phút nào lãng quên đi mục đích ban đầu của mình, sang nước ngoài bên cạnh ngành công nghệ thông tin tôi còn đăng ký học văn bằng hai chuyên sâu về tài chính doanh nghiệp, tôi đã phải cất công lặn lội bươn chải ra tận nơi này thì ngày quay trở về nước, tôi bắt buộc phải tung ra một đòn tuyệt sát đ.á.n.h gục hoàn toàn đối thủ!
Tôi đã sinh sống và học tập ở nước ngoài suốt năm năm trời ròng rã, trong suốt khoảng thời gian ấy thỉnh thoảng tôi vẫn thu xếp thời gian bay về nước thăm nom bà ngoại, và tiện thể ghé qua thăm Điền Thanh Phong.
Cái năm tôi vừa mới lên máy bay xuất ngoại du học, cậu ấy đã bắt đầu tự mình đứng ra độc lập nhận thầu các dự án công nghệ của các công ty lớn, suốt bao nhiêu năm qua cậu ấy cũng luôn âm thầm làm tai mắt thay tôi để mắt theo dõi sát sao từng biến động nhất cử nhất động của Tập đoàn Bạch Thị, bất kể gia tộc họ Bạch có ngọn gió thổi cỏ lay nào cậu ấy đều lập tức thông báo chi tiết cho tôi hay.
Thế nhưng tình hình kinh doanh của Tập đoàn Bạch Thị suốt mấy năm trở lại đây quả thực là vô cùng bết bát và t.h.ả.m hại, người anh cả Bạch Hướng Vũ bấy lâu nay chưa từng dính phốt truyền thông thì mấy năm nay cũng liên tục bị báo chí phanh phui hàng loạt bê bối đời tư trụy lạc và làm ăn gian dối, hình tượng thương hiệu của tập đoàn Bạch gia coi như đã hoàn toàn vỡ vụn tan tành thành từng mảnh rác.
Tôi nghe ngóng được thông tin bố đẻ tôi bỗng nhiên lâm bệnh nặng hiểm nghèo giai đoạn cuối, nếu muốn chữa trị dứt điểm giữ lại mạng sống thì bắt buộc phải tiến hành phẫu thuật ghép tim khẩn cấp, mẹ tôi sốt vó lo lắng như ngồi trên đống lửa, điên cuồng chạy vạy khắp nơi trên thế giới để tìm kiếm nguồn tim hiến tặng tương thích.
Thế nhưng hai thằng con trai cưng của bà ta thì lại trưng ra bộ mặt dửng dưng coi như không liên quan đến mình, ngày ngày vẫn ngựa quen đường cũ ăn chơi đàng điếm hưởng lạc, nghe đâu mẹ tôi đã lần đầu tiên trong đời nổi trận lôi đình mắng c.h.ử.i hai đứa con trai tơi bời, thế nhưng hai cái thứ cặn bã ấy từ lâu đã thối rữa mục nát từ trong xương tủy rồi, thứ duy nhất mà bọn chúng bận tâm chỉ là cuộc sống hoang phí của bản thân, chứ căn bản chẳng hề để tâm lo lắng đến sự sống c.h.ế.t của người cha già.
Sau khi tôi chính thức hoàn tất chương trình học đáp máy bay quay trở về nước, người mẹ ruột bỗng nhiên chủ động tìm đến tận căn hộ của tôi để gặp mặt.
Sự quan tâm và ân cần đột ngột khác thường của bà ta khiến tôi có phần hơi ngỡ ngàng bất ngờ, bà ta ngồi trước mặt tôi nước mắt ngắn nước mắt dài khóc lóc t.h.ả.m thiết, thế nhưng rất nhanh ch.óng sau đó, tôi đã nhìn thấu trọn vẹn bản chất của lớp bọc đường mật dơ bẩn ấy:
Bà ta tìm đến đây mặt dày giả vờ khóc lóc, thực chất là muốn ép tôi phải đến bệnh viện làm xét nghiệm ghép tạng để lấy quả tim của tôi cứu sống bố tôi!
"Mẹ à, bà đã làm phu nhân hào môn quyền quý suốt bao nhiêu năm trời như thế rồi, chẳng lẽ đầu óc bà căn bản không hề trang bị nổi một chút kiến thức y khoa thường thức nào hay sao hả?! Ca phẫu thuật ghép tim ấy của ông ta đòi hỏi vô vàn những tiêu chuẩn nghiêm ngặt khắt khe, yêu cầu về thời gian, không gian, môi trường bảo quản nội tạng đều vô cùng phức tạp, bà tính lấy tim của tôi bằng cách nào cơ chứ? G.i.ế.c c.h.ế.t tươi tôi để cướp tim sao? Cho dù bà có nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t tôi đi chăng nữa, thì bà có dám bảo đảm rằng mang một cái x.á.c c.h.ế.t đẫm m.á.u đến bệnh viện thì các y bác sĩ và công an người ta sẽ không nghi ngờ tố cáo bà không hả?!"
Tôi nhìn thấy trên khuôn mặt bà ta thoáng lướt qua một tia hoảng loạn kinh sợ, rồi ngay sau đó là sự sững sờ c.h.ế.t lặng, suốt bao nhiêu năm qua bà ta rốt cuộc vẫn muôn đời giữ nguyên cái bản tính tàn độc và ích kỷ như vậy.
"Nếu bà không tin thì cứ việc tự mình đi tìm gặp bác sĩ chuyên khoa mà hỏi cho rõ ràng, đừng có ở đây làm mất thời gian quý báu của tôi nữa!" Nói dứt lời, tôi liền thẳng tay mở cửa tống cổ bà ta cút xéo ra khỏi nhà tôi.
Sau khi bà ta rời đi, tôi trốn mình trong góc ghế sô pha ôm mặt bật khóc nức nở suốt một hồi lâu trong sự đau đớn giằng xé: Một người đàn bà tàn nhẫn ngay từ khi tôi còn chưa chào đời đã nhẫn tâm muốn dồn ép tôi vào chỗ c.h.ế.t đói, cớ sao bản thân tôi lại ngu muội đến mức trong một thoáng chốc từng ngây thơ hy vọng rằng bà ta thực lòng muốn đối xử tốt với mình cơ chứ!
Hai ngày sau đó, tôi lái xe tìm đến gặp Điền Thanh Phong.
Suốt những năm tháng qua, nhờ vào số tiền kiếm được từ thời sinh viên đại học, cậu ấy đã tự tay sáng lập nên công ty công nghệ của riêng mình, quy mô dẫu chưa quá lớn nhưng kể từ ngày thành lập đến nay luôn hoạt động vô cùng hiệu quả và sinh lời bền vững.
Chiều hôm đó, hai chúng tôi đứng tựa lưng vào lan can trên tầng thượng của tòa nhà công ty cậu ấy, cùng nhau uống bia và tâm sự suốt nhiều giờ liền.
"Em còn nhớ ngày em chuẩn bị lên máy bay đi du học anh đã từng nói gì với em không?"
"Đương nhiên là em nhớ chứ, anh bảo đợi ngày em về nước anh sẽ nói cho em biết một vài bí mật." Tôi khẽ mỉm cười đáp lời.
"Thế em có đoán ra được đó là bí mật gì không nào?" Cậu ấy cười ấm áp.
Tôi nhấp một ngụm bia mát lạnh rồi chậm rãi cất lời: "Toàn bộ những bức ảnh chụp Bạch Hướng Triều bóp cổ em năm xưa gửi cho báo chí... là do chính tay anh gửi đúng không?" Điền Thanh Phong khẽ cụng lon bia vào lon của tôi:
"Em đoán đúng được một nửa rồi đấy, và điều quan trọng hơn là: Toàn bộ những bức ảnh hiện trường đắt giá ấy, thực chất cũng là do chính tay anh chụp lại đấy."
Tôi sững sờ kinh ngạc trố mắt nhìn cậu ấy, nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của tôi, cậu ấy liền mỉm cười giải thích:
"Hôm đó sau khi tan học anh căn bản chưa hề ra về, anh ngồi lại trên bậc thềm đá sau phòng học để giải nốt bài tập thuật toán, hôm đó rèm cửa kính không kéo lại nên từ bên ngoài anh nhìn thấy rất rõ mồn một mọi chuyện xảy ra bên trong."
Hôm đó tôi chỉ mải mê cắm đầu rà soát dữ liệu hệ thống mạng công ty của bố nên tuyệt nhiên chẳng hề đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi căn bản không thể ngờ được rằng cậu ấy lại ngồi ngay sát bên cạnh mình bấy lâu nay.
"Em có biết vì sao ngày hôm ấy anh lại chụp lại những bức ảnh đó không? Thú thật với em anh cũng có tư tâm riêng của bản thân mình... Anh căm thù người anh cả của em!"
"Căm thù Bạch Hướng Vũ sao?! Thế nhưng cái ngày hôm đó kẻ ra tay bóp cổ em là Bạch Hướng Triều cơ mà?" Điền Thanh Phong nốc cạn ngụm bia cuối cùng trong lon, bóp bẹp dí vỏ lon kim loại trong lòng bàn tay, ngước đôi mắt đượm buồn nhìn lên bầu trời xa xăm cất giọng nghẹn ngào:
"Không biết em còn nhớ vụ án một cô gái trẻ nhảy lầu tự t.ử năm xưa hay không... cô gái bất hạnh ấy chính là chị gái ruột thịt duy nhất của anh!"
"Cô gái nhảy lầu tự t.ử năm xưa sao?! Trời đất ơi!"
Ký ức kinh hoàng về một vụ án chấn động năm xưa bỗng chốc như một cơn bão ùa về tâm trí tôi, một sự việc mà năm xưa chính bản thân tôi cũng từng vô cùng phẫn nộ nhưng hoàn toàn bất lực không thể làm gì được:
Người anh cả Bạch Hướng Vũ của tôi ngày thường vốn quen thói hống hách ngông cuồng coi trời bằng vung, đi học ở trường lúc nào cũng nghênh ngang không coi ai ra gì, ghét nhất là bị người khác mở miệng phản bác.
Có một lần nọ, hắn ta cùng đám bạn bè giang hồ kéo nhau vào một quán bar uống rượu, vừa uống vừa lớn tiếng bàn tán chỉ trỏ đầy vẻ thô bỉ về cách ăn mặc của một cô gái trẻ làm nhân viên tiếp thị rượu trong quán, buông những lời lăng mạ x.úc p.hạ.m rằng cô gái ăn mặc quyến rũ thế này bước chân vào quán bar ắt hẳn là mang dã tâm mồi chài đàn ông.
Bọn chúng cười cợt bàn tán rất to và kèm theo những tiếng cười dâm đãng man rợ, cô gái trẻ chỉ biết c.ắ.n c.h.ặ.t môi cúi gầm mặt không dám hé răng nửa lời, một cậu nam sinh bàn bên cạnh vì quá đỗi bất bình không chịu nổi đã đứng phắt dậy lớn tiếng phản bác bảo vệ cô gái.
Hậu quả là cậu nam sinh ấy bị đám người của Bạch Hướng Vũ xông vào đ.á.n.h đập hội đồng vô cùng dã man, bị đ.á.n.h gãy nát cả hai cẳng chân mang thương tật tàn phế suốt cả cuộc đời, còn cô gái trẻ tội nghiệp thì bị bọn chúng thô bạo túm tóc lôi xộc vào bên trong nhà vệ sinh của quán bar, bất kể cô ấy có khóc lóc van xin t.h.ả.m thiết ra sao cũng tuyệt đối không nhận lại được dù chỉ nửa phần thương xót từ lũ ác quỷ!
