Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Chương 29
Cập nhật lúc: 05/02/2026 16:07
Lê Dạng lười nói nhiều với bọn họ, nàng bỗng rút cây rìu sắt bên hông ra, nhìn chằm chằm mấy người trước mặt nói: "Hoặc là tự mình đi xuống, hoặc là tôi đá tất cả các cậu xuống."
Cây này rất lớn, thân cây to cỡ bốn người ôm, cho nên mới có thể chứa được nhiều người như vậy.
Nhưng vị trí Lê Dạng đứng rất chuẩn, chỉ cần nàng không tránh ra, bốn người Trần Tung đừng hòng tiếp tục trèo lên trên, mà nàng từ trên cao nhìn xuống, thật sự rất thuận tiện để đá người ta rơi xuống.
Sắc mặt mấy người càng thêm khó coi, có một nam sinh tương đối nhỏ gầy nói: "Cậu không thể làm thế..."
Lê Dạng biết hắn muốn nói gì, trực tiếp chặn họng: "Cái này không tính là vi phạm quy định, rốt cuộc tôi là vì 'sinh tồn'."
Một câu nói khiến mấy người chấn động.
Đúng vậy, nhiệm vụ duy nhất của trận thực chiến này là —— sinh tồn ba ngày.
Sự xuất hiện của bọn họ đe dọa đến sự sinh tồn của Lê Dạng, nàng là đang tuân theo nhiệm vụ mà đưa ra quyết định.
Tuy nói lạnh lùng vô tình, nhưng đây dù sao cũng là một cuộc thi, lúc này bọn họ không phải là bạn học, mà là đối thủ.
"Ba giây." Lê Dạng không dài dòng với bọn họ, nói, "Hoặc là cùng tôi xuống xử lý dị thực, hoặc là tôi đá các cậu xuống."
Trần Tung trước đó vẫn luôn không lên tiếng, lúc này hắn hít sâu một hơi, c.ắ.n răng nói: "Tôi xuống g.i.ế.c dị thực cùng cậu." Nói rồi hắn rút thanh trường đao của mình ra.
Mấy người còn lại luống cuống, bọn họ vốn coi Trần Tung là thiên lôi sai đâu đ.á.n.h đó, lúc này thấy hắn đồng ý, cũng không biết nên làm sao.
"Anh Trần..."
"Cậu ấy nói không sai, nếu dẫn dụ sinh vật biến dị loại bay tới, chúng ta đều sẽ bị loại." Trần Tung nói, "Tôi không thể bị loại, tôi nhất định phải thông qua bài thi thực chiến."
Lê Dạng lạnh lùng bắt đầu đếm ngược: "3, 2..."
Mấy người nuốt nước bọt, nói: "Được... được, bọn tôi xuống cùng cậu..."
Lê Dạng không nhúc nhích, nhìn bọn họ nói: "Đi thôi, xuống cây."
Trần Tung hoàn toàn thu hồi vẻ ngạo mạn, nói với Lê Dạng: "Cây hoa ăn thịt người kia có hai phương thức tấn công. Một là phun hạt giống, hạt giống sát thương không lớn nhưng có tính ăn mòn, một khi bị trúng thì phải ấn thiết bị cứu viện... Phương thức tấn công thứ hai là c.ắ.n người, nó sẽ bất ngờ lao tới, tốc độ rất nhanh, hơn nữa răng nhọn vô cùng cứng rắn, tuyệt đối không thể để bị c.ắ.n trúng."
Người trong tiểu đội Trần Tung không yếu, bọn họ có ba người đến từ tỉnh lỵ, có thể bồi dưỡng ra chỉ số cơ thể như vậy, không nghi ngờ gì đều là thế gia Chấp Tinh Giả.
Có thể trốn thoát khỏi dị thực nhất phẩm cao giai này, cũng đủ để nhìn ra thực lực của bọn họ.
Lê Dạng gật đầu đồng ý, lại hỏi: "Ai tốc độ nhanh một chút?"
Trần Tung lập tức nói: "Tôi."
Lê Dạng: "Được, cậu đi chính diện dụ nó, chúng tôi tấn công từ phía sau."
Có người vẫn không tin tưởng Lê Dạng, nhịn không được nói: "Anh Trần, nhỡ anh đi dụ dị thực, nó nhân cơ hội bỏ chạy thì sao..."
Lê Dạng thẳng thắn nói: "Không cần 'nhỡ', một khi đ.á.n.h không lại tôi nhất định sẽ chạy."
Nàng cũng không giấu giếm, nói thẳng: "Cây dị thực này cũng đâu phải do tôi trêu chọc, nói cho cùng là tôi bị các cậu liên lụy. Hiện tại tôi giúp các cậu là tình cảm, không giúp là bổn phận, đừng có lẫn lộn đầu đuôi."
Người nọ bị mắng đến á khẩu không trả lời được.
Trần Tung lúc này IQ lại online, nói: "Cậu muốn điểm biểu hiện?"
Kinh nghiệm của hắn ở phương diện này nhiều hơn Lê Dạng nhiều, rất nhanh liền đoán được g.i.ế.c c.h.ế.t dị thực có điểm biểu hiện cộng thêm, mà loại điểm biểu hiện này thường thường móc nối với xếp hạng bài thi thực chiến.
Cũng chính vì biết quá nhiều, Trần Tung thông minh quá lại bị thông minh hại. Hắn tự cho rằng 《 Những điều cần biết khi tiến vào 》 là bài kiểm tra tố chất tâm lý, vì muốn lấy cái "điểm biểu hiện" này mà ngược lại ngã ngựa đau đớn.
Lê Dạng thuận thế nói: "Không sai, tôi muốn điểm biểu hiện, nhường đòn cuối cùng cho tôi."
Trần Tung yên tâm hơn, nói: "Được."
Năm người cuối cùng cũng đạt được đồng thuận ngắn ngủi, bọn họ cũng không có đường khác để đi, chỉ có thể xuống dưới đ.á.n.h liều một phen.
Lê Dạng không cần thiết lừa bọn họ, cứ kéo dài nữa thật sự sẽ dẫn dụ sinh vật biến dị loại bay tới, lỡ như lại là một con cao giai, bọn họ cũng chỉ có nước toàn viên bị loại.
Mà năm người muốn tách ra, phải giải quyết cây hoa ăn thịt người chặn dưới gốc cây này trước đã.
Trần Tung dẫn đầu nhảy xuống, ba người đi theo hắn cũng không do dự nữa, cùng nhau xuống cây.
Cây hoa ăn thịt người kia vừa cảm ứng được hơi thở con người, lập tức mở cái miệng rộng ra, lộ ra hàm răng chi chít.
Cảnh tượng này đủ rùng rợn, Lê Dạng lớn lên ở thế kỷ 21 cũng nhịn không được run lên một cái.
