Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Chương 475
Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:25
“Cậu sợ nguy hiểm như vậy, chi bằng về nhà tìm ba tìm mẹ đi.”
“Lâm Chiếu Tần!”
“Chung Mềm Khôn!” (Khôn còn có nghĩa là Đất, Mềm Khôn ý chỉ yếu đuối)
Hai người lại cãi nhau.
Phương Sở Vân chọn một thanh tinh binh quy cách khá cao, toàn thân màu tím, còn mang theo ánh sáng huyết sắc nhàn nhạt, là một cây pháp trượng có thể cường hóa tinh kỹ thuộc tính băng.
Bảo vật của Vương Thụy Già khiến mọi người dở khóc dở cười.
Cậu ta cư nhiên chọn một cái gối, tên là Gối Ngủ Yên, ngủ trên đó có thể từ từ bồi bổ tinh thần lực.
Vương Thụy Già ôm gối nói: “Có nó, tớ có thể tu hành tốt ở Tự Nhiên Các rồi.”
Đọc là tu hành, viết là ngủ đúng không?
Không hổ là cá mặn trứ danh hệ Tinh Thần!
Giang Dữ Thanh thì tùy tiện lấy cái lò luyện đan, hắn vẫn đang truy vấn: “Chị Dạng, tại sao chị có thể vào hai lần a?”
Lê Dạng không giải thích, những người khác cũng đều cười tủm tỉm ngậm miệng không nói.
Tại sao a!
【Đến từ Giang Dữ Thanh, điểm kinh ngạc +1000.】
Lê Dạng nghĩ nghĩ, cố ý nói: “Chắc là vì... tôi là con gái tư sinh Phong Đình Hầu để lạc bên ngoài đi.”
【Đến từ Giang Dữ Thanh, điểm kinh ngạc +2000.】
_
Phủ Phong Đình Hầu.
Phong Đình Hầu cũng vừa lúc nghe được lời này, bà phì cười thành tiếng: “Đồ ranh con.”
Bà cười khanh khách nhìn Lê Dạng, tầm mắt lại dừng trên cái Ồn Ào Hồ kia.
Thứ này người khác không hiểu, nhưng Phong Đình Hầu liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Bản thân Ồn Ào Hồ không tính là gì, nhưng bên trong lại có một kiếm linh.
Kiếm linh a...
Thứ này cũng là trong phúc có họa.
Nếu Lê Dạng mang theo nó đi Kiếm Trủng, xác suất rất lớn có thể gặp được tinh binh trưởng thành hình.
Nhưng cũng vì sự tồn tại của kiếm linh, cô ở Kiếm Trủng tất nhiên sẽ gặp phải trùng trùng nguy cơ.
Tiểu kịch trường vô trách nhiệm: Thẩm Băng Hoa nữ sĩ: Nghe nói ta là mẹ nuôi của ngươi? Trường Dạ Hầu nữ sĩ: Nghe nói ta là mẹ nuôi của ngươi? Phong Đình Hầu nữ sĩ: Nghe nói... Tiểu Lê Hoa nữ sĩ: Đều là đều là [Mắt lấp lánh]
Tống Môn Tiêu đi tới đối diện.
Lúc này Giang Dữ Thanh vẫn đang trong cơn kinh ngạc, hắn biết Tống Môn Tiêu là người dưới trướng Phong Đình Hầu, nhịn không được hỏi: “Thật hay giả?”
Tống Môn Tiêu không biết họ đang nói chuyện gì, hỏi: “Cái gì?”
Giang Dữ Thanh ấp úng nói: “Cái đó, Lê Dạng lấy hai món bảo vật... Điều này không đúng quy tắc...”
“Đây là Phong Đình Hầu bày mưu đặt kế.” Tống Môn Tiêu tuy có đôi mắt cún con vô tội, nhưng khi đề cập đến chuyện chuyên môn, vẫn rất nghiêm túc.
【Đến từ Giang Dữ Thanh, điểm kinh ngạc +1000.】
Lê Dạng thật sự là con gái tư sinh của Phong Đình Hầu?
Tin tức này cũng quá bùng nổ!
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Đương nhiên hắn không dám hỏi ra miệng, cứ cảm giác mình nghĩ thêm mấy lần nữa, sẽ bị Phong Đình Hầu nhẹ nhàng ấn c.h.ế.t.
【Đến từ Giang Dữ Thanh, điểm kinh ngạc +1000.】
Cho dù không phải con gái tư sinh, Lê Dạng dám nói lời này cũng là cực kỳ to gan.
Phải biết Phong Đình Hầu đang trấn thủ chủ thành Hoa Hạ, với năng lực của Cửu phẩm Chí Tôn, dễ dàng nghe ngóng được.
Mà Phong Đình Hầu không một tát ấn c.h.ế.t Lê Dạng... Đủ để chứng minh quan hệ hai người này không tầm thường!
【Đến từ Giang Dữ Thanh, điểm kinh ngạc +1000.】
Lê Dạng quả thật là một mỏ quặng kinh ngạc, lấy mãi không hết, đào mãi không cạn.
Giang Dữ Thanh càng thêm kiên định, hắn muốn như hình với bóng với Lê Dạng, ai cũng không thể tách họ ra, trừ phi không có điểm kinh ngạc.
Giang Dữ Thanh nghĩ đến hành trình tiếp theo của Lê Dạng, không khỏi có chút sốt ruột.
Hắn có thể kiếm được danh ngạch Kiếm Trủng, nhưng làm sao nhanh ch.óng thăng cấp lên Tứ phẩm cảnh lại là vấn đề lớn.
Việc do người làm, nỗ lực tranh thủ.
Hắn không hứng thú với thần binh Kiếm Trủng, nhưng rất hứng thú với hành động tiếp theo của Lê Dạng.
Giang Dữ Thanh không lãng phí thời gian, nói: “Tôi đi tranh thủ tu luyện đây! Chị Dạng, có việc cứ liên hệ tôi, đặc biệt là việc lớn!”
Hắn nhấn mạnh hai chữ “việc lớn”, người khác nghe không hiểu, nhưng Lê Dạng chắc chắn hiểu —— chỉ cần là việc lớn, thì không thể thiếu điểm kinh ngạc.
Mà người khác chỉ cảm thấy Giang Dữ Thanh thật sự phúc hậu, vô cùng để tâm đến Lê Dạng, hắn nói mình là bạn bè vĩnh viễn của người mang thiên vận hệ Tự Nhiên, quả nhiên không phải nói suông.
Ngay cả mọi người hệ Tự Nhiên cũng rất cảm động... Trừ Vu Hồng Nguyên.
Vu Hồng Nguyên chỉ cảm thấy tên này quá nịnh nọt, đường đường là người mang thiên vận hệ Đan Đạo, sao cứ phải tranh giành bảo tọa tiểu đệ của cậu? Phiền c.h.ế.t đi được!
Trong lúc nói chuyện, Tống Môn Tiêu giao vại nước Thiên Tuyền lớn kia cho Lê Dạng.
