Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Chương 537
Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:38
Lê Dạng cũng không lãng phí thời gian nữa, nàng lấy ra "Liều Mạng", sử dụng bí bảo hình la bàn này.
Trên giao diện hệ thống, 1000 năm thọ mệnh biến mất nhanh ch.óng.
Lê Dạng cảm nhận được sự nhẹ nhàng chưa từng có, trong khoảnh khắc đó cảm giác của nàng lan tỏa cực nhanh, thế mà bao trùm toàn bộ Kiếm Trủng. Nàng "thấy" được từng ngóc ngách của Kiếm Trủng! Cảm giác này quá thần kỳ. Thiên vận giả hệ Tự Nhiên Bát phẩm, là tồn tại có thể sánh ngang với Cửu phẩm Chí tôn.
Dù chỉ trong một giây ngắn ngủi, Lê Dạng đã c.h.ặ.t đứt tất cả l.ồ.ng giam của các Chấp Tinh giả. Một ngàn cái l.ồ.ng sắt, mỗi cái đều bị đ.á.n.h vỡ chính xác. Đây là tốc độ đáng sợ đến nhường nào. Tất cả Chấp Tinh giả trong sân đều ngây người.
Lê Dạng đã sớm trút bỏ hình dáng Giang Dữ Thanh, lộ ra diện mạo thật. Đám kiếm vô chủ xung quanh chỉ biết trợn mắt há mồm nhìn, hoàn toàn không rõ chuyện gì vừa xảy ra.
Lê Dạng ấn hình ảnh của chúa tể T.ử vực vào biển tinh thần của các kiếm vô chủ. Đồng thời, nàng kết nối với tất cả Chấp Tinh giả, nói: "Chạy."
Các Chấp Tinh giả vừa được giải phóng nhanh ch.óng hoàn hồn. Bọn họ dùng hết thủ đoạn, điên cuồng chạy khỏi hội trường đấu giá. Những kiếm vô chủ Lục, Thất phẩm ở hội trường cũng bị tinh thần lực của Lê Dạng trấn áp, trong đầu tràn ngập sát khí ngút trời của chúa tể T.ử vực, căn bản không thể động đậy.
Mắt thấy thọ mệnh trên giao diện hệ thống sụt giảm hơn 3000 năm, Lê Dạng vội vàng thu hồi "Liều Mạng", mở Tàng Ảnh, ẩn nấp bản thân.
Thanh Trần và Giang Dữ Thanh đều cảm ứng được uy áp của Thiên vận giả hệ Tự Nhiên Bát phẩm. Thanh Trần hít khí lạnh liên tục. Giang Dữ Thanh càng là trợn mắt há hốc mồm.
【Điểm khiếp sợ từ Giang Dữ Thanh +1000.】 【Điểm khiếp sợ từ Giang Dữ Thanh +1000.】
Hắn không thể hình dung cảm giác lúc này, giống như xuyên không thời gian, thực sự gặp được Lê Dạng phiên bản Bát phẩm. Thực lực này quá đáng sợ! Cho dù là do bí bảo nâng lên tạm thời cũng quá đáng sợ!
Thanh Trần lẩm bẩm: "Không chỉ 1000... có khả năng phải ba bốn ngàn."
Hắn sợ Lê Dạng chơi quá trớn, dù nàng có năng lực kéo dài tuổi thọ cũng không thể tiêu hao quá nhiều cùng lúc! Lỡ vượt quá giới hạn thọ mệnh sẽ đột t.ử tại chỗ.
Hơi thở Bát phẩm chợt thu liễm. Lê Dạng đã đến bên cạnh họ, ba người không nói hai lời, nhanh ch.óng rút lui khỏi hiện trường.
Thanh Trần hỏi nàng: "Bao nhiêu?"
Lê Dạng: "Khoảng 3500."
Thanh Trần hít sâu một hơi, nhưng rất nhanh hắn lại nhịn không được hỏi: "Chuẩn xác thế sao?"
Lê Dạng: "Ừ."
"Tại sao?" Thanh Trần khó có thể tưởng tượng, lại có người phán đoán thọ mệnh bị đốt chuẩn xác đến thế.
Lê Dạng im lặng một chút, trả lời: "Không còn cách nào, ta thiên phú dị bẩm."
Hai người nói chuyện không tránh Giang Dữ Thanh, nhưng hắn căn bản nghe không hiểu. Hắn không biết cái giá của "Liều Mạng", chỉ biết bí bảo này có thể tạm thời nâng cao cảnh giới. Chỉ là lúc này không kịp hỏi nhiều, Giang Dữ Thanh chỉ thầm chua xót trong lòng – Mới bao lâu không gặp? Sao Lê Dạng lại thân thiết với Lý Khanh Trần hơn cả hắn! Hơn nữa tên Lý Khanh Trần này cũng là Đan d.ư.ợ.c sư... Giang Dữ Thanh không khỏi có cảm giác nguy cơ!
Lê Dạng: "Ta đi lâu đài của chúa tể Sinh vực một chuyến trước."
Thanh Trần sững sờ: "Đi làm gì!"
"Lấy chút đồ."
【Điểm khiếp sợ từ Giang Dữ Thanh +1000.】
Luận về độ "muốn tiền không muốn mạng", Lê Dạng nhận thứ nhất, không ai dám nhận thứ hai!
Thanh Trần tính toán một chút, nói: "Được, chúng ta đi lùa mấy con cơ giáp T.ử vực kia lại trước, đợi muội ở ngoài lâu đài."
Lê Dạng đáp ứng, rồi tăng tốc lao về phía lâu đài đỏ. Nàng phải lấy được Thần nhật chi quang trước, nhanh ch.óng mở khóa thọ mệnh. Dù Trầm Nhật có đi T.ử vực hay không, Lê Dạng đều phải nắm bắt cơ hội này. Nếu Trầm Nhật không giận cá c.h.é.m thớt sang chúa tể T.ử vực, thì Lê Dạng cũng có thể dựa vào hai vạn năm thọ mệnh để cứng đối cứng một chút. Nếu Trầm Nhật giận cá c.h.é.m thớt, thì hai vạn năm thọ mệnh này cũng là để phòng bị cho bất cứ tình huống nào.
Lại nói trên hội trường đấu giá, Trầm Nhật đã trấn áp được tất cả cơ giáp T.ử vực. Đám cơ giáp này chỉ biết điên cuồng tấn công kiếm vô chủ. Mà kiếm vô chủ lại không thể g.i.ế.c chúng, một khi đ.á.n.h c.h.ế.t, chúng sẽ ngã vào T.ử vực. Đi T.ử vực sẽ phải đối mặt với vô số cơ giáp khác, đến lúc đó họ chắc chắn phải c.h.ế.t. Mà đám cơ giáp T.ử vực này cảnh giới không thấp, nên Trầm Nhật mới phải đích thân ra tay khống chế, tránh làm hại đến các kiếm vô chủ khác.
Đợi khi ả khống chế xong đám cơ giáp, quay lại hội trường thì phát hiện Giang Dữ Thanh đã biến mất. Các Chấp Tinh giả bị bắt cũng đã chạy trốn!
Trầm Nhật giận dữ: "Đã xảy ra chuyện gì!"
