Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Chương 570
Cập nhật lúc: 09/02/2026 02:04
Thẩm Bỉnh Hoa càng nói càng hăng, bất tri bất giác giảng bài cho cô cả tiếng đồng hồ. Cuối cùng vẫn là máy truyền tin nhắc nhở không đủ phí. Máy truyền tin thu phí hai chiều, Thẩm Bỉnh Hoa lâu không liên lạc với người Thiên Cung nên không nạp tiền. Giờ lại tám hết sạch cả tiền! Thẩm Bỉnh Hoa dù nghèo cũng không thiếu chút tiền ấy, chỉ là bà mạc danh thấy bực bội – Lại chẳng phải học trò của bà, bà tốn công dạy dỗ làm gì? Lại nói đứa trẻ này, thầy cô giỏi một đống, xếp hàng cũng chẳng đến lượt bà.
Giọng Thẩm Bỉnh Hoa nhạt đi: "Thế nhé."
Lê Dạng cười rạng rỡ, ngọt ngào: "Cảm ơn cô Thẩm!"
Sau khi ngắt máy, Thẩm Bỉnh Hoa nhận được thông báo, Lê Dạng đã nạp trước phí điện thoại cho bà.
"Thừa thãi!" Tuy nói vậy, khóe miệng Thẩm Bỉnh Hoa lại không kìm được cong lên.
Lê Dạng coi như đã biết cách cường hóa Băng Chi Liêm. Cái này không thể dựa vào "khắc mệnh", mà phải đi thu thập một số tinh kỹ liên quan. Đáng tiếc cô biết muộn quá, đã bán đi lượng lớn tinh hạch hệ Băng, trong đó có loại dùng để cường hóa tinh kỹ.
Lê Dạng cảm thấy có thể chờ một chút, cũng không cần lãng phí công huân ngay bây giờ. Chờ trồng trọt quy mô lớn ở biên giới Lam Tinh, cô sẽ nhanh ch.óng thu hoạch được lượng lớn tinh hạch. Lam Tinh nhưỡng trồng tinh thực chỉ sản xuất ra tinh hạch hệ Băng. Tinh kỹ hệ Băng tuy hàng ngàn hàng vạn, nhưng không ngăn được số lượng tinh hạch đủ nhiều, Lê Dạng kiểu gì cũng đào ra được tinh kỹ phù hợp. Đến lúc đó lại nâng cấp Băng Chi Liêm có mục tiêu cũng chưa muộn.
Đương nhiên, mấy ngày nay Lê Dạng cũng không rảnh rỗi. Hệ Tự Nhiên trồng trọt khí thế ngất trời.
Hiệu suất của Trầm Nhật cao kinh người, dù sao cũng là tinh binh trưởng thành, có thể nói là chiến binh toàn năng. Búp bê cơ giáp cao nửa thước thoăn thoắt trên nền Lam Tinh nhưỡng xanh biếc, cuốc đất, gieo hạt, tưới nước, làm cỏ...
Trong đó màn trừ sâu là ngầu nhất. Chỉ thấy con sâu vừa ló đầu ra, b.úp bê cơ giáp nhảy lên, hai chân dẫm xuống, chính xác nổ đầu. Dù xem nhiều lần, Chung Khôn vẫn trầm trồ: "Ngầu quá, Binh Binh của tôi ở đâu? Tôi nhớ cậu ấy quá!"
Lê Dạng trước sau vẫn chưa thả kiếm vô chủ ra. Thực ra thả vài chục cái cũng không sao, không đủ để gây chú ý. Nhưng rốt cuộc thả ai? Để tránh hỗn loạn không cần thiết, Lê Dạng quyết định chờ, khi nào đến được biên giới Lam Tinh sẽ thả hết một lượt.
Nửa tháng chớp mắt trôi qua. Lê Dạng vẫn không liên lạc với Lý Yêu Hoàn, sợ làm phiền bà. Lý Yêu Hoàn cũng không gửi tin tức gì, hai người cứ thế mất liên lạc nửa tháng.
Đến ngày hẹn, Lê Dạng bắt đầu lo lắng. Sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ? Mọi chuyện thuận lợi chứ? Lê Dạng nhanh ch.óng tự nhủ: "Một lần không thành cũng không sao, mình còn Quang Ngưng Thái, cùng lắm thì thêm nửa tháng nữa!" May mà Lý Yêu Hoàn không biết cô nghĩ gì, nếu biết chắc lại cảm động rớt nước mắt!
Hôm nay, mọi người đang chuẩn bị đi ngoại thành trồng trọt thì thấy Giang Dữ Thanh chạy như điên tới. Tim Lê Dạng giật thót, biết Giang Dữ Thanh có thể đã nhận được tin. Chung Khôn bọn họ nếu liên hệ người nhà cũng có thể biết. Chỉ là mọi người mải trồng trọt nên không hỏi thôi.
Giang Dữ Thanh cũng không phải cố ý hỏi. Thực sự là giới Đan d.ư.ợ.c biến động lớn, hắn muốn không biết cũng khó. Đặc biệt là bên Đan d.ư.ợ.c Trảm Tinh, từ khi biết Lý Yêu Hoàn đang sửa chữa đan lô bản mệnh, họ ngày nào cũng nơm nớp lo sợ. Bà Giang Xuân Hoa càng mất ngủ liên tục mấy ngày.
Bà không nhịn được kéo Giang Dữ Thanh hỏi: "Quan hệ giữa con và Lê Dạng rất tốt?"
Giang Dữ Thanh lắc đầu. Lòng Giang Xuân Hoa chùng xuống.
Giang Dữ Thanh đính chính: "Đâu chỉ là tốt? Là cực kỳ tốt, vô cùng tốt, đặc biệt tốt, thân như sắt thép!"
【Điểm khiếp sợ từ Giang Xuân Hoa +100.】
Giang Xuân Hoa cạn lời, bà sao không hiểu học trò mình? Rõ ràng mặt mũi cao lãnh nhưng lại hay lên cơn dở hơi. Một Thiên vận giả hệ Đan đạo t.ử tế, lại trừu tượng đến mức không dám nhìn thẳng.
Giang Xuân Hoa bực bội: "Vậy có phải con muốn chạy sang nương nhờ Lý Yêu Hoàn không?"
Giang Dữ Thanh vội vàng bày tỏ lập trường: "Con sống là người nhà họ Giang, c.h.ế.t là ma nhà họ Giang! Cô cứ yên tâm, con không thể đổi họ đâu!"
Trong lòng Giang Xuân Hoa dịu lại, nói: "Cũng phải, chỉ cần con họ Giang, với tính cách của Lý Yêu Hoàn, bà ấy không thể thực sự tin tưởng con."
Giang Dữ Thanh gật đầu liên tục, trấn an cô giáo. Nhưng thực ra trong lòng hắn nghĩ: "Hứ, chỉ cần Dạng tỷ tin tưởng tôi, thì đừng nói tôi là dòng thứ nhà họ Giang, dù tôi là dòng chính, giáo sư Lý cũng sẽ tin tưởng tôi." Đương nhiên lời này không cần nói nhiều, dù sao hắn đã quen làm kẻ phản bội. Sau này nếu lộ ra chút ít, còn có thể kiếm một mớ điểm khiếp sợ từ Đan d.ư.ợ.c Trảm Tinh!
