Số Phận Nữ Nhi - 9
Cập nhật lúc: 17/07/2026 08:08
"Từ hôm nay, ngươi sẽ đảm nhiệm chức Ty Kế nữ quan."
"Phụ trách kiểm tra đối chiếu sổ sách của Từ An cung và nội khố."
Ta dập đầu tạ ân. Tin tức truyền ra.
Cách mọi người gọi ta trong cung cũng thay đổi.
Từ Thẩm cô nương.
Đến Thẩm nữ sử.
Rồi thành Thẩm Ty Kế.
Những kẻ từng đứng sau lưng cười nhạo ta bị hủy hôn.
Giờ đây gặp ta đều cung kính hành lễ.
Ta không thấy hả dạ chỉ thấy thanh tịnh.
Thẩm gia cũng truyền tin tới.
Mẫu thân ta bình an vô sự.
Phụ thân bị quở trách vì trị gia không nghiêm, bị giáng nửa cấp.
Ông gửi cho ta một bức thư.
Từng câu từng chữ đều là hối hận.
Nói rằng trước đây không nên tin lời người khác.
Không nên để ta chịu tủi nhục.
Đọc xong. Ta bỏ lá thư vào chậu than đốt sạch.
A Đàn dè dặt hỏi:
"Cô nương không hồi âm sao?"
Ta lắc đầu.
"Không có gì để trả lời."
"Có những lời đến quá muộn thì cũng chỉ là giấy vụn."
Thẩm Minh Châu tạm ở trong một tiểu viện đứng tên mẫu thân ta.
Nàng bị Phương gia hưu bỏ.
Thanh danh tan nát nhưng nàng lại không khóc lóc làm loạn nữa.
Theo lời A Đàn.
Ngày nào nàng cũng theo nữ chưởng quỹ trong cửa hàng học tính sổ.
Ban đầu tính toán rối tinh rối mù, bị mắng đến khóc mấy lần.
Sau đó c.ắ.n răng chịu đựng.
Cuối cùng cũng dần biết xem sổ thu chi.
Nghe xong. Ta chỉ nói:
"Tùy nàng."
A Đàn cười.
"Nhị cô nương nói."
"Đợi học xong."
"Nàng sẽ tự mở một cửa hàng."
Bàn tay đang gẩy bàn tính của ta khựng lại.
"Đó là chuyện tốt."
"Nữ nhân có thể tự kiếm cơm nuôi mình."
"Dù sao cũng tốt hơn phải bám vào người khác để sống."
Vụ án Phương gia xét xử suốt ba tháng.
Phương phu nhân bị lưu đày.
Phương Hoài Châu bị kết án trảm giam hậu.
Vân di nương vì lập công làm chứng được miễn tội c.h.ế.t bị đày ra biên ải.
Trước ngày hành hình, Phương Hoài Châu cuối cùng cũng nhờ người đưa cho ta một bức thư.
Trong thư hắn nói hối hận không kịp.
Nói rằng nếu năm xưa cưới người là ta.
Thì Phương gia sẽ không rơi vào kết cục này.
Hắn còn nói thật ra từ lâu hắn đã rất khâm phục sự thông minh của ta.
Chỉ vì tuổi trẻ hồ đồ bị Vân di nương mê hoặc.
Đọc xong bức thư ta suýt nữa bật cười thành tiếng.
Đàn ông trên đời quả thật thú vị.
Lúc lợi dụng ngươi thì chê ngươi không đủ hiền thục.
Lúc e sợ ngươi thì bảo ngươi tâm địa độc ác.
Đợi đến khi chính mình thất bại.
Lại nói rằng thật ra đã sớm ngưỡng mộ ngươi.
Ta đưa bức thư cho Lục Tri Hành.
Hôm ấy, hắn đến Từ An cung đưa hồ sơ vụ án.
Đọc xong hắn chỉ đ.á.n.h giá bốn chữ.
"Nói nhảm quá nhiều."
Ta gật đầu.
"Ta cũng thấy vậy."
Hắn hỏi:
"Có hồi âm không?"
Ta cầm b.út viết hai chữ.
"Không cần."
Lục Tri Hành nhìn hai chữ trên giấy bỗng bật cười.
Ta phát hiện, thì ra lúc cười hắn không hề lạnh lùng như lời đồn.
Ngược lại còn mang vài phần khí chất thiếu niên.
Ta cúi đầu thu dọn sổ sách.
Hắn lại bất ngờ lên tiếng:
"Thẩm Ty Kế."
"Gần đây Đại Lý tự thiếu một người hiểu sổ sách."
Ta ngẩng đầu.
"Lục Thiếu khanh đến Từ An cung đào người sao?"
Hắn nghiêm túc đáp:
"Là mượn."
"Vụ án thuế muối ở Giang Nam."
"Sổ sách rất hỗn loạn."
Ta nhìn sang Thái hậu.
Người đang tựa trên ghế uống trà.
Ung dung nói:
"Đi đi."
"Đừng suốt ngày quanh quẩn bên ai gia."
"Thanh đao tốt."
"Cũng phải rút khỏi vỏ."
"Người làm sổ sách."
"Cũng nên ra ngoài mở mang tầm mắt."
Ta hành lễ lĩnh mệnh.
Chỉ là ta không ngờ chuyến đi ấy lại để ta gặp một người vốn dĩ đáng lẽ đã c.h.ế.t.
Chưởng quỹ cửa hàng d.ư.ợ.c liệu của ta.
12
Chưởng quỹ họ Chu.
Sau vụ hỏa hoạn ở cửa hàng.
Ông hôn mê suốt mấy tháng.
Khi tỉnh lại, mẫu thân sợ ông lại bị sát hại.
Nên bí mật đưa ông đến Giang Nam dưỡng thương.
Lúc Lục Tri Hành đưa ta điều tra vụ án thuế muối.
Vừa hay gặp ông ở Dương Châu.
Chu bá quỳ trước mặt ta, nước mắt giàn giụa.
"Cô nương."
"Lão nô không bảo vệ được cửa hàng."
Ta đỡ ông đứng dậy.
"Người còn sống."
"Là tốt rồi."
Vụ án thuế muối ở Giang Nam còn phức tạp hơn sổ sách trong cung.
Thương nhân buôn muối, quan phủ, vận tải đường thủy, ngân hiệu.
Từng tầng từng lớp đan xen.
Sổ sách chất cao quá nửa thân người.
Lục Tri Hành hỏi ta:
"Có sợ không?"
Ta mở quyển đầu tiên.
"Nhiều sổ sách mà thôi."
"Lòng người còn khó tính hơn cả sổ."
Lần điều tra này lại kéo dài nửa năm.
Ta tra từ việc khai khống muối dẫn.
Đến thuyền vận tải chạy rỗng.
Từ dòng tiền của ngân hiệu đến kho bạc riêng của quan viên.
Rất nhiều quan lại Giang Nam chỉ cần nghe tên ta đều đau đầu.
Có kẻ lén mắng sau lưng.
"Một nữ nhân bị hủy hôn."
"Lại cứ thích làm việc của đàn ông."
Nghe xong ta chỉ thấy buồn cười.
Ngân lượng đâu có phân biệt nam nữ.
Tham quan cũng chẳng vì ta là nữ nhân mà bớt tham một đồng.
Dựa vào đâu ta lại không thể điều tra?
Ngày thu lưới vụ án, Dương Châu đổ mưa lớn.
Lục Tri Hành dẫn người niêm phong tổng hiệu của thương nhân buôn muối.
Còn ta tìm thấy quyển sổ bí mật cuối cùng trong phòng kế toán.
Bên trong ghi chép rõ ràng.
Ba năm thất thoát thuế muối.
Còn có một khoản bạc được đưa vào phủ của một vị Vương gia ở kinh thành.
Đọc xong sắc mặt Lục Tri Hành khẽ đổi.
"Chuyện này liên lụy đến hoàng thất."
Ta hỏi:
"Vẫn điều tra chứ?"
Hắn nhìn ta.
"Nàng thấy sao?"
Ta khép sổ lại.
"Sổ sách đã đến tay không điều tra thì đáng tiếc quá."
Hắn bật cười.
"Thẩm Vãn."
"Gan của nàng thật lớn."
Ta sửa lời hắn.
"Không phải gan lớn."
"Là sợ cũng vô ích."
Đêm ấy chúng ta canh giữ đến tận lúc niêm phong toàn bộ sổ sách.
Bên ngoài, tiếng mưa vẫn rơi không dứt.
Ta đứng dưới hành lang.
Bỗng nhớ đến dải lụa đỏ ngày bị hủy hôn.
Khi ấy ta từng nghĩ.
Con đường cả đời của nữ nhân chỉ có lấy được người chồng tốt hoặc lấy phải người chồng tệ.
Đến bây giờ mới biết, đường đời vốn có rất nhiều lối.
