Sổ Tay Công Lược Học Tra - 28

Cập nhật lúc: 08/05/2026 02:03

Ánh trăng lạnh nhạt xuyên qua ô cửa sổ nghiêng, rơi xuống đúng ngay người đang trằn trọc không yên trên giường.

Ánh trăng lặng lẽ nhô ra, phản chiếu lên gương mặt cô gái đang nhíu mày. Trăng càng sáng thì không khí càng lạnh, hơi lạnh xuyên qua khe cửa ùa vào, khiến cánh tay lộ ra ngoài của cô co lại. Cô bỗng mở to mắt.

Quý Ngộ nhìn qua cửa sổ nghiêng, chăm chú dõi theo những đốm sao lúc sáng lúc tắt. Đầu óc cô rất tỉnh táo, cơn ác mộng vừa rồi vẫn quấn c.h.ặ.t lấy cô. Chỉ cần nhắm mắt lại là lại thấy kẻ lang thang tóc tai bù xù kia, cánh tay khô quắt vươn về phía cô.

Đêm nay, cô hoàn toàn không ngủ được. Quý Ngộ ôm chăn ngồi dậy. Trong lòng khẽ động, không biết Tô Nam đã ngủ chưa.

Cô rón rén như kẻ trộm, nhẹ nhàng xuống lầu. Trong tiệm chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ, mơ hồ thấy người nằm dài trên sofa vẫn chưa ngủ, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt anh, trong bóng tối có chút rợn người.

Tô Nam là người đầu tiên phát hiện ra cô. Anh cong môi cười, kéo kéo vạt áo, giọng lười biếng: “Lén lút nhìn cái gì, quang minh chính đại lại đây, muốn nhìn chỗ nào cũng được.”

Chăn bị anh để sang một bên, trên người chỉ đắp chiếc áo khoác anh mang tới.

Quý Ngộ bước ra khỏi phòng làm việc tối om.

“Muốn anh làm ấm giường cho em à?” Tô Nam đặt điện thoại sang bên, ngồi dậy, hai tay tùy ý đặt trên đầu gối, ánh mắt trêu chọc nhìn cô.

“Không có.” Cổ họng Quý Ngộ khẽ động, ánh mắt vội vàng dời khỏi vùng n.g.ự.c lộ ra của anh.

“Gặp ác mộng?” Tô Nam nói chắc nịch, thấy cô đứng yên không nhúc nhích thì chủ động đi tới.

Quý Ngộ gật đầu. Đã lâu rồi cô không còn cảm giác rơi xuống vô lực như vậy. Trong mơ, mọi thứ chân thật đến mức dù tỉnh lại vẫn khiến người ta sợ hãi.

“Chia cho anh nửa cái giường là không mơ ác mộng nữa ngay.” Tô Nam móc ngón tay vào cổ áo, tuy còn biết giữ hình tượng nhưng vẫn không cài nút.

Quý Ngộ không hiểu chuyện chia giường thì liên quan gì đến ác mộng. Cô kéo c.h.ặ.t áo khoác trên người: “Em có thể ngồi dưới này một lát không?”

Thấy ánh mắt anh mang theo ý cười ái muội nhìn mình, cô vội bổ sung: “Anh cứ ngủ đi, không cần để ý tới em.”

Tô Nam nhướng mày, đưa tay véo nhẹ gò má mềm mại của cô: “Sao được! Lỡ em không kìm được, lén hôn anh thì sao?”

Giọng điệu như thể Quý Ngộ thật sự sẽ nhân lúc anh ngủ mà làm gì đó.

Quý Ngộ sững người. Người này thật là…

Thấy cô ngây ra, Tô Nam xoa đầu cô một trận, xoa đến rối tung mới chịu dừng.

Anh nắm lấy bàn tay lạnh của cô, kéo cô về phía sofa.

Quý Ngộ có chút không tự nhiên, hình ảnh bị anh đè trên sofa tối qua vẫn còn liên tục hiện lên trong đầu.

Cũng may Tô Nam chỉ nói những lời khiến người ta đỏ mặt, chứ không làm gì quá đáng. Hai người cứ thế ngồi trên sofa suốt đêm, nhìn phương đông dần hiện lên màu trắng nhạt, rồi mặt trời chậm rãi leo lên đường chân trời.

“A Ngộ, hôm nay có muốn đi chơi với anh không?” Hai người ngồi đối diện, Tô Nam nghịch bàn tay cô, đếm từng đường vân lòng bàn tay.

Ánh mắt Quý Ngộ dời khỏi hình xăm đầu lâu trên xương quai xanh anh, nhìn lên gương mặt có chút mệt mỏi: “Đi đâu chơi?”

Tô Nam lại bắt đầu làm bộ bí hiểm, cười cười: “Tới nơi em sẽ biết.”

Đợi trời sáng hẳn, Tô Nam về nhà ngủ bù một giấc. Buổi chiều tinh thần sảng khoái ra ngoài, gọi Cung Hi cùng đến tiệm bánh ngọt.

Hai người tới nơi thì Quý Ngộ đang cúi đầu làm bài kiểm tra. Từ khi có Tô Nam làm “lao động miễn phí”, Quý Ngộ đã không còn phải viết bài tập chép tay môn Ngữ văn, từ vựng tiếng Anh hay mấy bài chỉ cần chép lại nữa.

Cả ngày cô chỉ tập trung làm đề, nghiên cứu mấy câu khó. So với trước đây nhàn hơn   rất nhiều.

Tô Nam nhận mấy việc này lại vui vẻ chịu đựng, chữ viết cũng ngày càng giống chữ của Quý Ngộ. Ngay từ đầu vở đã toàn là nét b.út của anh, nhưng các thầy cô chưa từng phát hiện, cũng chưa từng nghi ngờ một học sinh ưu tú như Quý Ngộ lại để người khác làm bài tập hộ.

Hơn nữa người này lại còn là một “ma vương gây họa” chính hiệu, cho dù một ngày nào đó chuyện này truyền đến tai thầy cô, bọn họ nhiều lắm cũng chỉ coi như chuyện cười mà nghe qua.

Chuông gió trên cửa vang lên leng keng, Quý Ngộ ngẩng đầu nhìn sang. Cung Hi uốn nhuộm cả đầu tóc vàng, vốn dĩ đầu đã không nhỏ, giờ nhìn lại càng to hơn, nhưng nhan sắc thì vẫn rất ổn.

Chỉ có điều kiểu tóc này sau này sẽ trở thành một dấu mốc tiêu biểu của thời kỳ “trẻ trâu” của cậu ta.

Tô Nam thì tóc đen thuần, không nhuộm không uốn, mái che nửa trán, so với Cung Hi trông dễ chịu và gọn gàng hơn nhiều.

Hai người đi tới. Cung Hi vừa thấy chồng bài thi đầy trên bàn của Quý Ngộ thì mắt sáng rực, miệng nhanh hơn não, cười hề hề nịnh nọt: “Đỉnh thật! Không hổ là bạn gái đại ca, cho tiểu đệ chép với.”

Tô Nam nhanh tay giật lấy:“Chép cái đầu cậu! Bài của vợ tôi chỉ có tôi được chép,  muốn thì tự tìm người khác đi.”

Quý Ngộ bị cách xưng hô đột ngột này làm cho giật mình, nhất thời không biết phản ứng thế nào, đầu b.út trên giấy cũng khựng lại.

“Đồ ngốc.” Tô Nam đặt bài thi sang bên, lấy cây b.út khỏi tay cô đặt lên bàn, tiện thể nắm tay cô, “Đi thôi, bên kia có người đợi rồi.”

Cung Hi che mắt: ch.ói mù mắt người ta. Răng hàm sau đau ê ẩm. Cậu ta vì sao lại phải đi cùng Tô Nam chứ?

“Còn có người khác à?” Quý Ngộ dừng bước, có chút do dự.

“Không sao đâu, đều là mấy đứa chơi thân từ nhỏ. Cũng nên giới thiệu cho bọn họ biết chị dâu chứ! Lỡ sau này có đứa nào không có mắt chọc tới em thì sao?” Tô Nam nắm tay cô, lòng bàn tay ấm áp khiến ý định lùi bước của cô lập tức tan biến.

“Ai là vợ anh.” Quý Ngộ lẩm bẩm nhỏ, “Em cũng không phải chị dâu ai hết.”

Tô Nam đứng lại, cười mà như không cười nhìn cô, đột nhiên một tay ôm eo cô kéo sát lại: “Nói lại lần nữa?”

Quý Ngộ cúi mắt không dám nhìn anh, liếc thấy xung quanh có người, mặt đỏ bừng:

“Đây là ngoài đường, anh buông em ra trước đã.”

“Ừm?” Tô Nam mang giọng uy h.i.ế.p, siết nhẹ tay.

“Em… em không nói.”

“Vậy thì—”

“Anh em à, làm ơn đừng phát cơm ch.ó nữa! Nghĩ cho tôi – con ch.ó độc thân này một chút được không?” Cung Hi đột nhiên lớn tiếng chen ngang. Cậu ta cảm thấy nếu không lên tiếng thì hai người này có thể dính lấy nhau nửa tiếng ngay tại đây.

Hai người tình tứ, còn cậu ta thì bị ép ăn một mồm cơm ch.ó, ai chịu nổi?

Quý Ngộ đẩy nhẹ Tô Nam. Tô Nam liếc Cung Hi một cái, thuận thế buông Quý Ngộ ra, nhưng vẫn nắm tay cô.

Cung Hi huýt sáo, cúi đầu nhìn đất: hôm nay cỏ sao xanh thế nhỉ? Giống y hệt mai rùa.

Dưới sự “hộ tống” của cái bóng đèn công suất lớn Cung Hi, Tô Nam kéo Quý Ngộ vào phòng leo núi.

Vì đang kỳ nghỉ, trong quán có rất nhiều phụ huynh dẫn trẻ con tới chơi. Phòng leo núi chia thành nhiều khu: khu dành cho trẻ nhỏ, khu cho người mới, khu độ khó cao, và cả khu chuyên nghiệp.

Tô Nam đưa Quý Ngộ thẳng vào khu trải nghiệm cho người mới. Quý Ngộ hơi sững người. Đã ba năm rồi cô chưa chạm lại. Còn đang ngẩn ra thì đã bị Tô Nam dẫn vào khu trong.

Từ xa đã thấy một đám người đứng vây quanh, khoảng hơn mười người cùng độ tuổi. Thấy bọn họ đi vào, từng người đều nghểnh cổ nhìn, ánh mắt dừng cả lên người Quý Ngộ.

Quý Ngộ nhạy cảm nhận ra ánh nhìn đó, theo bản năng né về phía sau Tô Nam.

Tô Nam cười đi tới, từng người một vỗ vai: “Nhìn cái gì! Nhìn cái gì! Tròng mắt sắp rơi ra rồi! Gọi chị dâu!”

Anh kéo mạnh Quý Ngộ – người đang không ngừng trốn sau lưng mình – đẩy ra trước.

Cả đám lập tức đứng thẳng hàng, đồng thanh: “Chào chị dâu!”

Cố ý hét to, thu hút không ít ánh nhìn xung quanh. Khung cảnh vừa đồng bộ vừa kỳ quái này khiến Quý Ngộ xấu hổ không chịu nổi.

“Nhìn cho rõ đi! Sau này ai không có mắt chọc tới chị dâu thì tự chịu hậu quả.” Tô Nam khoác vai Quý Ngộ, tuyên bố chủ quyền.

“Rõ!” Cả đám đáp lời. Đều là bạn bè chơi với nhau từ nhỏ, dù không thân bằng Tô Nam với Cung Hi thì cũng là tình bạn gần mười năm.

“Được rồi, ai chơi gì thì chơi. Hôm nay tôi bao.”

Không ai khách sáo. Bình thường bọn họ thay phiên nhau mời, hôm nay thì khác, Quý Ngộ là nhân vật chính, chẳng ai lại đi giành spotlight.

“Nam ca, anh với chị dâu tiến triển tới bước nào rồi?” Có một nam sinh thò đầu qua, nháy mắt trêu chọc.

Tô Nam nhìn đám người phía trước cố ý đi chậm lại, nheo mắt cười, cong cong khóe mắt:“Gặ p phụ huynh rồi, cùng qua đêm đẹp rồi, chỉ còn thiếu tờ giấy đăng ký.”

Nói xong quay đầu nhìn Quý Ngộ – người từ lúc vào tới giờ vẫn nhìn chằm chằm vách đá, giọng đầy ẩn ý: “Nói xem, A Ngộ, bao giờ em mới cho anh chuyển chính thức đây?”

Quý Ngộ nghe anh gọi tên mình thì quay đầu: “Hả?”

“Ý Nam ca là khi nào chị dâu dẫn anh ấy đi gặp phụ huynh đó.” Người bên cạnh rất hiểu chuyện, cười cười đẩy Tô Nam sát lại Quý Ngộ.

Quý Ngộ bị anh ôm lấy, mím môi không nói.

“Cút cút cút, da mặt chị dâu mỏng, chịu sao nổi các cậu trêu.”

“Ừ, tụi tôi đi, để chị dâu chịu được Nam ca là được.”

Thấy bọn họ nói càng lúc càng quá, Tô Nam đá người gần nhất: “Đi nhanh!”

“A Ngộ, đừng để lời bọn họ nói trong lòng.” Trong mắt Tô Nam có chút bất an, ngón tay móc lấy tay cô, vuốt nhẹ cổ tay mảnh khảnh.

Anh sợ cách anh ở chung với bạn bè sẽ khiến cô không thoải mái.

Quý Ngộ lắc đầu: “Các anh thân với nhau thật.”

Đây là lần đầu cô thấy một mặt khác của Tô Nam. Trước mặt cô anh luôn dịu dàng, chu đáo, dù có vẻ tùy ý nhưng lại rất cẩn thận.

Còn trước mặt bạn bè thì tự do thoải mái, cười nói mắng c.h.ử.i không kiêng dè. Sự thả lỏng này khiến cô ngưỡng mộ, không khó chịu, càng không chán ghét.

“A Ngộ, em từng leo chưa?” Tô Nam nhìn vách đá cao phía trước, độ khó này với anh chẳng đáng là bao.

Qu ý Ngộ gật đầu.Mắt Tô Nam sáng lên. Con gái biết leo núi không nhiều.

“Vậy thi một trận nhé?”

“Được.” Ánh mắt Quý Ngộ hướng lên trên, dừng lại ở đỉnh.

Vách đá này làm khá chân thực, nhưng so với những gì cô từng thấy thì vẫn kém một chút.

“Sẵn sàng chưa?” Tô Nam giúp cô chỉnh lại đồ bảo hộ.

“Rồi.” Quý Ngộ kiểm tra dây an toàn.

“Khoan, đã thi thì phải có chút cược chứ!” Cung Hi đảo mắt giữa hai người, cười gian như bà mối.

“Cược gì?” Tô Nam đặt tay lên điểm bám, quay đầu nhướng mày.

“Luật cũ?” Cung Hi nháy mắt.

“Cũng được.” Tô Nam suy nghĩ một chút rồi gật đầu, không nói cho Quý Ngộ biết cược là gì.

“Được, tôi hô bắt đầu thì leo!”

Hai người vào tư thế, Quý Ngộ mím c.h.ặ.t cằm, vẻ mặt nghiêm túc.

“Bắt đầu!”

Cung Hi vừa hô xong, hai người gần như đồng thời đạp lên điểm bám, với tốc độ khiến người ta trố mắt leo lên.

Kỹ thuật của Tô Nam thì Cung Hi đã biết, nhưng còn Quý Ngộ…Một cô gái nhỏ nhắn  vậy mà leo ngang ngửa nam sinh cùng tuổi. Thú vị thật.

Ở khu chuyên nghiệp phía trên, có một ánh mắt từ sớm đã chú ý tới khu trải nghiệm ồn ào bên dưới, bao gồm cả ánh mắt trầm tĩnh của cô gái khi nhìn vách đá, và d.ụ.c chiếm hữu đậm đặc trong mắt thiếu niên.

Người đó lau mồ hôi trên cằm, ánh mắt dừng lại khi thấy cô gái thành thạo mặc đồ bảo hộ, bảo hộ leo núi. Bước chân đang định rời đi bỗng dừng lại, hứng thú ngồi xuống, nhìn chằm chằm thân ảnh gầy gò kia.

Môi mỏng chậm rãi cong lên một nụ cười tuấn tú. Nếu anh ta không nhìn nhầm, thì đây không phải lần đầu tiên anh ta thấy cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.