Sổ Tay Kiểu Thê Của Nữ Phụ Xuyên Sách - 2

Cập nhật lúc: 11/09/2026 12:01

Tôi tựa vào khung cửa phòng thay đồ, nhìn anh thắt cà vạt.

"Ông xã~"

Tôi cố tình bóp giọng gọi, đến mức chính mình cũng nổi da gà.

Động tác của anh không dừng lại.

Thông qua chiếc gương toàn thân khổng lồ, anh liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh nhạt.

"Hôm nay định đi đâu tiêu tiền?"

Giọng anh bình thản, không nghe ra vui hay giận, cứ như đang hỏi:

“Hôm nay thời tiết thế nào?”

Ồ.

Xem ra nguyên chủ trước đây đã tiêu không ít tiền của anh.

Rất tốt.

Truyền thống tốt đẹp này tuyệt đối không thể đ.á.n.h mất.

Tôi cười tít mắt, bước lại gần vài bước:

"Em vẫn chưa nghĩ ra. Nhưng ông xã à, động tác thắt cà vạt của anh đẹp trai thật đấy, tràn ngập hương thơm của tiền bạc và cảm giác quyền lực!"

Ngón tay đang thắt cà vạt của anh khựng lại rất nhẹ.

[Độ thiện cảm của mục tiêu trừ 5! Độ thiện cảm hiện tại: âm 15!]

Hệ thống lập tức kéo còi báo động trong đầu tôi.

Tôi mặc kệ nó, tiếp tục nói:

"Nhưng em cảm thấy chiếc cà vạt xanh cobalt bên cạnh hợp với bộ vest hôm nay của anh hơn. Như vậy trông anh càng trắng trẻo, khí chất lại càng xuất chúng."

Đây chính là gu thẩm mỹ mà tôi rèn luyện được sau nhiều năm xem tạp chí thời trang, ngày nào cũng mơ tưởng đến một ngày mình có đủ tiền mua được những món đồ ấy rồi khoác lên người.

Cố Diễn Chi nhìn bản thân trong gương, lại nhìn chiếc cà vạt tôi chỉ.

Không nói gì.

Nhưng động tác trên tay lại vô cùng dứt khoát.

Anh tháo chiếc cà vạt màu xám vừa thắt xong, đổi sang chiếc màu xanh cobalt mà tôi đề nghị.

Ơ?

Dễ nghe lời vậy sao?

Có triển vọng rồi~

[Độ thiện cảm của mục tiêu cộng 1! Độ thiện cảm hiện tại: âm 14!]

Mặc dù chỉ tăng một điểm, nhưng đây vẫn là một thắng lợi vĩ đại.

Từ âm đến dương...

Ừm, mặc dù vẫn còn đang âm, nhưng dù sao cũng là tăng theo hướng tích cực.

Anh chỉnh lại cà vạt, xoay người đi ra ngoài.

Lúc đi ngang qua tôi, bước chân không hề dừng lại, chỉ ném xuống một chiếc thẻ đen cùng một câu lạnh lùng:

"Ngoan ngoãn một chút."

Tôi nhìn chiếc thẻ đen rơi chính xác xuống bên cạnh đôi dép lê của mình, cúi người nhặt lên, còn phủi phủi lớp bụi vốn chẳng hề tồn tại trên đó.

"Ngoan ngoãn?"

Tôi mê mẩn nâng niu chiếc thẻ lạnh ngắt trong tay, nhìn bóng lưng cao thẳng của anh, cố tình nhỏ giọng lẩm bẩm với âm lượng vừa đủ để anh nghe thấy:

"Vợ của bá tổng mà ngoan ngoãn thì còn là vợ bá tổng sao?"

"Đó là sự không tin tưởng vào năng lực tài chính của anh, là sự sỉ nhục đối với sức hấp dẫn của anh!"

Bước chân của anh dường như lảo đảo một chút.

Mặc dù cực kỳ nhỏ, nhưng vẫn bị tôi bắt được.

5

[Độ thiện cảm của mục tiêu trừ 1! Độ thiện cảm hiện tại: âm15!]

Hệ thống:

[Ký chủ!!!!]

"Gấp cái gì?"

Tôi vui vẻ cất chiếc thẻ đen đi.

"Đây gọi là đ.á.n.h là yêu, mắng là thương, không đ.á.n.h không mắng mới là tai họa."

"Ngươi xem, cảm xúc của anh ấy d.a.o động rồi, đúng không?"

"Một bá tổng đạt chuẩn mỗi ngày phải trải qua biết bao sóng to gió lớn. Có thể khiến cảm xúc của anh ấy d.a.o động, chính là bước đầu tiên của thành công."

Hệ thống: "……"

Hệ thống vẫn kiên trì với quan điểm của mình.

Sau khi Cố Diễn Chi rời đi, nó lại đề nghị tôi học cách trở nên mạnh mẽ, trở thành người phụ nữ đứng sau bá tổng.

Nó còn đưa cho tôi mấy quyển sách, yêu cầu tôi phải đọc xong trong vòng một ngày.

Đùa cái gì vậy?

Làm người phụ nữ đứng sau nào có vui bằng làm người phụ nữ đi mua sắm?

Tôi vui vẻ ngân nga một khúc nhạc, ném sách sang một bên, bắt đầu lịch trình chính thức của ngày đầu tiên với thân phận cô vợ kiều thê xuyên sách.

Cầm thẻ đen của ông xã, đi kiểm tra thử mức độ phồn vinh của nền kinh tế thế giới này thay anh.

Còn chuyện công lược bá tổng?

Làm gì chẳng phải tiến từng bước một sao?

Cứ để anh ấy làm quen với cô vợ kiều thê không đi theo lẽ thường như tôi trước đã!

Tôi nhét chiếc thẻ đen vừa mới vào tay vào túi, cảm thấy cả người hạnh phúc đến mức sắp bay lên.

Kiếp trước làm dân công sở quèn, tôi từng đứng nhìn những món hàng xa xỉ trong tủ kính mà chỉ biết ngắm từ xa, không dám mơ tới.

Bây giờ cuối cùng tôi cũng có thể đường đường chính chính bước vào.

Đối diện với cô nhân viên bán hàng, tôi gật đầu:

"Cái này, cái này, với cả dãy kia nữa, gói hết lại cho tôi."

Cảm giác này còn sảng khoái hơn cả việc liên tiếp nhận được tiền thưởng của mười dự án.

Mặc dù tôi chưa từng nhận được...

[Ký chủ! Xin hãy chú ý đến nhiệm vụ của cô!]

Hệ thống đau đớn khôn nguôi gào lên trong đầu tôi:

[Độ thiện cảm của mục tiêu hiện tại ổn định ở âm 15, đây là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm. Cô nên suy nghĩ cách cứu vãn tình hình, chứ không phải ở đây điên cuồng tiêu tiền!]

" Cậu thì biết cái gì?"

Tôi vừa thử đeo một chiếc vòng tay kim cương có giá tới bảy chữ số, vừa đáp lại trong lòng:

"Đây gọi là khảo sát thực địa, đ.á.n.h trúng mục tiêu chính xác."

"Không trực tiếp tìm hiểu mức giá hàng hóa và điểm đau trong tiêu dùng của thế giới này, làm sao tôi có thể xây dựng phương án đào tạo một cô vợ kiều thê phù hợp nhất với năng lực tài chính của Cố Diễn Chi?"

"Làm sao tôi có thể viết được một bài viết ăn khách có số liệu hỗ trợ, có trường hợp thực tế trong chuyên mục?"

Hệ thống:

[Cô đang nói cái gì vậy?]

“Cẩm Nang Kiều Thê: Chỉ Muốn Sống Nhàn, nghe thôi đã thấy rất có triển vọng rồi đúng không?”

Tôi vừa chỉnh góc độ của chiếc vòng tay trước gương. Ánh sáng lấp lánh phản chiếu, càng làm cổ tay tôi thêm trắng nõn.

“Đề tài cho bài đầu tiên tôi cũng nghĩ xong rồi, sẽ đặt là ‘Cách sử dụng thẻ đen đúng chuẩn: Phân tích cách kích thích bá tổng hiệu quả từ góc độ hành vi tiêu dùng’. Cậu thấy thế nào?”

Hệ thống phát ra một tràng âm thanh điện xẹt xẹt, cứ như sắp bị tôi làm cho cháy máy.

Đúng lúc tôi chuẩn bị ra tay với dãy túi xách tiếp theo, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nữ hơi the thé:

“Ồ, tôi còn tưởng là ai cơ, ra tay hào phóng thế này, hóa ra là Cố phu nhân.”

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc lòe loẹt, trên người toàn là logo hàng hiệu, đang dùng ánh mắt pha lẫn ghen tị và khinh thường đ.á.n.h giá tôi.

Ồ, đúng là tình tiết kinh điển.

Nữ phụ đến gây chuyện rồi…

6

Theo ký ức mà hệ thống truyền cho tôi, người trước mặt là Triệu Tiểu Lộ, thiên kim của một công ty vật liệu xây dựng. Cô ta vẫn luôn có những suy nghĩ không nên có với Cố Diễn Chi, người đã kết hôn.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, cô ta đã tiếp tục nói bằng giọng châm chọc:

“Cũng đúng thôi, ngoài việc biết tiêu tiền của anh Diễn Chi ra, cô còn biết làm gì nữa? Tôi nghe nói đến cơm cô còn chẳng biết nấu. Thật không hiểu anh Diễn Chi cưới cô về để làm gì?”

Tôi đặt chiếc túi trong tay xuống, chậm rãi xoay người lại. Trên mặt nở một nụ cười hoàn hảo không chút sơ hở, ba phần thương hại, bảy phần ưu việt.

“Vị… tiểu thư này?”

Tôi từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá cô ta một lượt.

“Thông tin của cô lạc hậu quá rồi đấy. Đây là thời đại nào rồi mà còn dùng chuyện một người phụ nữ có biết nấu cơm hay không để đ.á.n.h giá giá trị của một người vợ?”

Tôi bước lên một bước.

“Cô có biết tại sao Cố Diễn Chi có thể sở hữu khối tài sản hàng nghìn tỷ, còn bố cô chỉ là ông chủ của một công ty nhỏ không?”

Triệu Tiểu Lộ bị tôi hỏi đến ngẩn người.

“Bởi vì tầm nhìn khác nhau.”

Tôi tự hỏi rồi tự trả lời, giọng điệu kéo dài đầy sâu xa:

“Thứ Cố Diễn Chi cần là một người có thể tương xứng với quy mô tài sản của anh ấy, hiểu cách tiêu thụ nguồn vốn một cách hiệu quả, từ đó ngược lại kích thích anh ấy tạo ra nhiều của cải hơn — một đối tác chiến lược.

“Chứ không phải một người phụ nữ ngày ngày quanh quẩn bên bếp, trên người lúc nào cũng ám đầy mùi khói dầu, làm bảo mẫu toàn thời gian.”

Tôi nâng cổ tay lên, dưới ánh đèn thưởng thức ánh sáng rực rỡ phản chiếu từ chiếc vòng tay kim cương.

“Mỗi khi tôi tiêu thêm một đồng, động lực kiếm tiền của Cố Diễn Chi lại tăng thêm một phần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.