Sở Thích Cosplay Của Chồng Tôi - Chương 5
Cập nhật lúc: 25/07/2026 10:01
Nhưng sau đó, khách mời dần ra về, nó lại thấy cô lộ vẻ hoảng loạn, ngơ ngác thất thần.
Nó vừa định lấy quà ra, câu “Tớ thích cậu” còn chưa kịp nói, Tống Doanh Doanh đã vội vàng bỏ chạy.
Khi đó nó chỉ thấy kỳ lạ.
Bây giờ, nghe chính miệng cô kể lại những chuyện đã xảy ra hôm ấy, trái tim nó như nổ tung.
“Đây… đây đều là sự thật sao?”
Nó run rẩy hỏi một câu, như vẫn không dám tin.
“Cô ta nói dối! Tôi không làm! Các người cùng nhau gài bẫy tôi!”
Lâm Trình Cương chỉ còn biết dùng cơn giận để che giấu sự hoảng loạn, kiên quyết không chịu nhận tội.
Luật sư của tôi giơ chiếc máy ghi âm trong tay.
“Ở đây còn rất nhiều lời khai khác, tất cả đều có thể đối chiếu. Họ đã nói, nếu cần thiết sẽ trực tiếp ra tòa làm chứng.”
Lâm Dịch Dương siết c.h.ặ.t nắm tay.
Đột nhiên, nó nhận ra đoạn video được chiếu khi nãy, thứ bị hắn đè lên không phải bức tượng “Thủy thủ mặt trăng” kia.
Mà là người thật.
Là chính Tống Doanh Doanh.
“Con sẽ g.i.ế.c ông! Tại sao con lại có một người cha hèn hạ bẩn thỉu như vậy!”
“Ông nói mẹ con ngoại tình, bắt con phải hận mẹ. Còn ông thì đã làm những gì?!”
Nó gào đến khản giọng, muốn lao vào đ.á.n.h người, nhưng bị nhiều người kịp thời giữ lại.
Cả người nó như sắp sụp đổ, sắc mặt méo mó, hét lên điên cuồng.
Thật ra, khi tôi điều tra ra hết những chuyện này, điều tôi lo nhất chính là Lâm Dịch Dương sẽ biến thành bộ dạng như bây giờ.
Nhưng sau khi trải qua quá nhiều sóng gió, tôi đã hiểu ra một điều:
Che chở quá kỹ chưa chắc sẽ được người ta thấu hiểu.
Mỗi người đều có kiếp nạn của riêng mình.
Sai thì phải chịu trách nhiệm.
Vết thương trong lòng cũng phải tự mình vượt qua.
“Em là Tôn Gia, quen Lâm Trình Cương ở lễ hội cosplay. Anh ta lấy cớ dẫn em đi xem mô hình, rồi đưa em về nhà và xâm hại em…”
“Em là Tưởng Diễm, em thích bộ mô hình cung Nhân Mã rất đắt. Lâm Trình Cương nói anh ta có sẵn, nhưng muốn em dùng cơ thể để đổi…”
“Em là Trịnh Lâm Lâm, em cũng thích Dragon Ball. Anh ta chuyển tiền cho em, gọi em là bạn tri kỷ, nhưng thực chất là ép em đáp ứng những ham muốn bệnh hoạn của anh ta…”
Hết lời khai này đến lời khai khác vang lên.
Luật sư phía bên kia cuối cùng không chịu nổi nữa, trực tiếp rời khỏi phiên tòa.
6
Lâm Trình Cương cũng không còn cách nào cãi tiếp, chỉ có thể để cảnh sát còng tay dẫn đi, chờ điều tra thêm.
Căn nhà đầy mô hình kia cũng bị niêm phong.
Nơi nhìn bên ngoài tưởng như là thế giới mộng mơ trẻ thơ, lại chứa đựng biết bao m.á.u và nước mắt của những cô gái ấy.
Những chuyện này, khi tôi lần đầu điều tra ra cũng đã chấn động rất lâu.
Ban đầu tôi định báo cảnh sát ngay.
Nhưng nghĩ đến con trai, tôi quyết định âm thầm thu thập đầy đủ bằng chứng trước.
Cũng vì thế mà hắn bắt đầu đề phòng tôi.
Hắn còn cố tình lấy lòng ba mẹ tôi, đưa họ đi khám sức khỏe, đưa đi du lịch khắp nơi, trước mặt họ thì diễn vai người chồng tội nghiệp.
Với họ, hắn khóc than kể khổ, để họ tin rằng hắn bị tôi hành hạ.
Với con trai cũng vậy.
Hắn khiến thằng bé tin rằng tôi có tiền nên biến chất, để mọi mũi dùi đều chĩa về phía tôi, còn hắn thì an toàn đứng phía sau.
Hắn không ngờ, tôi không những không gục ngã khi bị tất cả quay lưng, mà còn đủ sức chống lại hắn đến cùng.
Chuyện này dù chưa cố ý lan truyền ra ngoài, nhưng vẫn bị bàn tán khắp nơi.
Trong một thời gian, dư luận xôn xao dữ dội.
Có người gọi Lâm Trình Cương là kẻ biến thái, là ác quỷ đội lốt người, ảnh của hắn bị đào ra bêu rếu công khai.
Rất nhiều người trên mạng gửi lời xin lỗi tôi, thừa nhận trước kia đã sai khi c.h.ử.i rủa và đổ oan cho tôi.
Lâm Dịch Dương xấu hổ không dám đến trường, chỉ nhốt mình trong phòng.
Nó từng nhiều lần đến tìm Tống Doanh Doanh, nhưng cô không muốn gặp.
Có lần còn bị người nhà Tống Doanh Doanh đ.á.n.h đuổi ra khỏi cửa.
Nó giống như quả bóng bị xì hơi, suốt một thời gian dài đều ủ rũ.
Cha mẹ tôi tìm đến.
Tôi còn tưởng cuối cùng mình cũng đợi được một lời xin lỗi.
Nhưng tôi đã đ.á.n.h giá họ quá cao.
“Chuyện lớn như vậy, sao mày lại lôi ra ngoài? Mày để chúng tao sống thế nào đây? Xấu chàng hổ ai, chuyện trong nhà thì phải đóng cửa bảo nhau, sao lại bôi ra ngoài đường!”
“Nó có tệ đến đâu thì cũng là chồng mày, là cha của thằng Dương. Mày đã lấy nó, bất kể nó làm sai chuyện gì cũng phải đứng về phía nó, ngậm đắng nuốt cay. Để người ta cười vào mặt thì hay ho lắm à!”
Hai người thay nhau quở trách tôi.
Đến tận lúc này, họ vẫn cho rằng lỗi là ở tôi.
Họ chỉ nghĩ đến việc bản thân bị liên lụy thế nào, chưa từng xem tôi là một con người có m.á.u thịt, có linh hồn.
“Anh ta dụ dỗ những cô gái kia bằng chính đồng tiền con vất vả kiếm được.”
“Số tiền đó đủ mua một căn biệt thự lớn. Nói cách khác, nếu để dành cho hai người dưỡng già, sống yên ổn đến cuối đời cũng tiêu không hết.”
Hai người lập tức cứng họng, nhìn nhau không nói được câu nào.
Tôi lấy ra bảng yêu cầu bồi thường của các nạn nhân, đặt trước mặt họ.
“Nếu hai người xem hắn là người nhà, vậy thì thay hắn gánh hậu quả đi. Tổng cộng hơn ba trăm vạn, ai trả?”
“Đồ trời đ.á.n.h! Làm nhục bao nhiêu cô gái, tiêu tiền như nước, giờ còn muốn chúng ta trả nợ thay nó sao?”
